• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“ Nếu cô không tin, tôi có thể biến nó thành sự thật . ”

Lúc chờ đèn đỏ giao thông, Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song, không ngần ngại nói với cô một câu.

Một câu này làm Tô Song Song bị dọa sợ đến mức vội vàng lùi sang bên cạnh, cười khan một tiếng, nặng nề lắc đầu:

“ Không cần, vừa rồi tôi chẳng qua muốn xem mình có phải bị phát sốt không thôi, nhất định không có ý gì khác. Mạo phạm cái trán cao quý của ngài, cầu xin ngài tha thứ! ”

“ Được ! ”

Tần Mặc ý vị phát ra một âm thanh khiến Tô Song Song lại bị dọa sợ đến thiếu chút nữa mà nhảy dựng lên.

Đang lúc cô suy nghĩ muốn nhảy khỏi xe, Tần Mặc đột nhiên khôi phục dáng vẻ bình thường yên lặng lái xe, giống như người không bằng cầm thú vừa nãy và anh không có quan hệ vậy.

Tuy nhiên, chỉ đến lúc tới cửa đi vào khu nhà, an toàn xuống xe, trở lại trong phòng, rồi nhìn thấy chiếc giường của mình và Tứ gia không thèm để ý cô, cô mới yên tâm, cảm thấy lúc này mới thực sự bình an.

Tô Song Song kéo thân thể mệt mỏi trực tiếp ngã xuống cái giường phía sau, định ngủ một giấc thật dài để bù đắp cho cả ngày phải chịu đầy biến cố, hay phải nói đúng hơn là kích thích.

——— ———————–

Trong lúc đó ở bệnh viện, Bạch Tiêu vào phòng bệnh, nhìn tới táo và quýt được lột vỏ một cách nghệ thuật trên bàn, liền “chậc” một tiếng cảm thán, sau đó cầm trái quýt lên.

Bạch Tiêu trong lòng cảm khái nói: Trái quýt này qua bàn tay tên kia nhìn thật ngon. Trong trí nhớ của anh từ xưa tới nay, vẫn còn chưa nhìn thấy Tần Mặc lột vỏ quýt cho ai khác.

Anh ăn một miếng thì đột nhiên nhớ tới Tần lão gia cũng chưa từng ăn quýt mà Tần Mặc bóc, liền cúi người lấy một múi đưa tới khóe miệng ông nội.

Anh cười híp mắt, mặt cung kính nói:

“ Ông nội, Tần Mặc lột quýt, ông có muốn nếm thử một chút không ? ”

Tần lão gia vốn đang xem ti vi, vừa nghe lời này mắt liền sáng lên, hé miệng ý bảo Bạch Tiêu đút vào.

Bạch Tiêu nhưng lại đột nhiên nhớ tới cái gì đó, sau đó đem trái quýt đã đưa đến khóe miệng Tần lão gia quay trở lại, nhét vào trong miệng của mình.

Tần lão gia tử nhất thời nổi giận, trừng hai mắt nhìn Bạch Tiêu. Bạch Tiêu vội vàng vừa ăn vừa giải thích :

“ Nhắc mới nhớ, ông nội bây giờ chỉ có thể ăn thức ăn dạng lỏng, chậc chậc, thật là đáng tiếc. ”

Nhìn dáng vẻ hả hê của Bạch Tiêu thiếu chút nữa lại kiến Tần lão gia nổi bão. Thấy vậy, Bạch Tiêu vội vàng cười dụ dỗ ông vài câu, bảo đảm sau này tuyệt đối không ăn trộm cá trong hồ của ông nữa. Tần lão gia lúc này mới hòa hoãn. Thế nhưng ông vẫn bất mãn nói :

“ Đám con cháu các ngươi từng đứa một chỉ biết làm ta tức chết, ta không muốn chắt là con trai, ta muốn chắt là nữ! ”

Bạch Tiêu vừa nghe xong liền không nhịn được cười tới nỗi đứng dậy, mắt thấy ông nội lại sắp tức giận, vội vàng nói một câu :

“ Được! Được! Cháu sẽ đến thảo luận với Tần Mặc về việc sinh chắt nữ cho ông bế! ”

“ ? ”

Tần lão gia vừa nghe cảm thấy có cái gì không đúng, nghi hoặc nhìn Bạch Tiêu chờ anh giải thích.

Bạch Tiêu nhất thời ý thức được mình nói sai, cười khan hai tiếng, làm bộ như nói đùa:

“ Tần Mặc nếu không nghe theo, vậy cháu sẽ đi gặp cái bụng của Song Song thương lượng, để cho cô ấy biến đứa trẻ trong bụng thành chắt nữ cho ông. ”

“ Ngươi ? ” Tần lão gia tử vừa nghe Bạch Tiêu là nói đùa thì hừ lạnh một tiếng, lầm bầm : “ Ngươi cùng Tần Mặc tốt nhất cách Song Song xa một chút, đừng đem chắt nữ của ta dạy hư . ”

“ Vâng, vâng ! ”

Bạch Tiêu vừa nghĩ tới Tần Mặc cùng Tô Song Song ở chung một chỗ liền không nhịn được nở nụ cười. Thực ra anh lại rất mong đợi điều này xảy ra.

Buổi tối hôm đó, Tần Mặc mới vừa dùng cơm tối ở nhà Tô Song Song xong, về nhà liền nhận được điện thoại của Bạch Tiêu. Mới vừa thông máy thì bên kia liền truyền tới thanh âm nóng vội của ai kia:

“ Tần Mặc, chú chừng nào thì tới đem Như Hoa đi ? ”

Tần Mặc còn chưa kịp trả lời, bên kia liền liên tục oán trách giống như nã pháo liên thanh:

“ Chú phải mau mau tới rước Như Hoa của chú đi, nó thật sự là quá dính người. ”

Nói đến đây, Bạch Tiêu liền phiền não vò đầu kể lể việc suýt nữa bị Như Hoa kéo rơi luôn cả khăn tắm, anh rốt cục nhịn không nổi nữa.

“ Chú cũng không thể để cho anh mỗi lần đem bạn gái vui vẻ về nhà liền bị tiếng chó sủa dọa chạy mất chứ! Việc này rất ảnh hưởng đến sức khỏe thân thể của anh, nó đã dọa chạy mười mấy bạn gái của anh! Quan hệ của chú và ông nội cũng đã hòa hoãn, thế nào còn không trở về ……”

Bên này Bạch Tiêu còn chưa oán trách xong, Tần Mặc liền trực tiếp cúp điện thoại ngồi xuống ghế xử lý công văn trên tay, giống như vốn dĩ không có gì phát sinh.

Qua một khắc, điện thoại lại vang lên. Bạch Tiêu lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, bất đắc dĩ nói:

“ Nói đi! Chó đem tới đâu? Nếu không lên tiếng anh sẽ đưa nó trở về nhà cũ. ”

“ Đem tới nhà trọ. ”

Tần Mặc chỉ nói bốn chữ , sau đó nhân lúc Bạch Tiêu chưa bắt đầu “tám chuyện” liền cúp máy.

Ngày thứ hai Tô Song Song bị thanh âm Tứ gia nạo cửa đánh thức, cô xoa xoa hai mắt của mình. Vừa nhìn đồng hồ chợt ngồi bật dậy, cách thời điểm Tần Mặc tới đây dùng cơm còn một tiếng!

Tô Song Song lập tức như phản xạ có điều kiện nhảy xuống giường, vội vàng rửa mặt, sau đó suy nghĩ một chút ôm Tứ gia lên, tính toán lúc mua bữa ăn sáng thuận tiện mang nó đi dạo một vòng.

Cô cũng muốn phản kháng hành động bất lương của Tần Mặc, nhưng sức của anh và cô chênh lệch quá lớn. Cô rất sợ Tần Mặc nếu không được ăn điểm tâm sẽ làm ra hành động không bằng cầm thú gì đó, nên đành ủy khuất cầu toàn, tạm thời chịu để anh chèn ép.

Mới đi ra khỏi cửa, Tô Song Song đã nhìn thấy một con vật khổng lồ mình đầy lông lá trắng như tuyết hướng cô chạy tới. Tô Song Song sửng sốt, nhưng khi thấy rõ cái đống nhung mềm ấy là một con chó Tát Ma, thì liền nhoẻn miệng cười một tiếng, đem Tứ gia đặt ở đầu vai chờ nó chạy đến.

Lúc con Tát Ma chạy tới đến trước mặt Tô Song Song liền rất khéo léo ngồi chồm hổm xuống, bày ra bộ dáng nhu thuận. Tô Song Song lập tức vui vẻ, cũng ngồi xuống đưa tay ra sờ đầu nó.

Chú chó này rất mềm mại cũng rất nghe lời nha. Tô Song Song cười đến híp cả mắt, tay lại đưa xuống phía dưới sờ sờ, nó vẫn như cũ không có xù lông, nhất thời tâm trạng cô như muốn nở hoa.

“ Đinh ! ” tiếng cửa thang máy mở ra. Tô Song Song theo bản năng ngẩng đầu thì nhìn thấy Tần Mặc một thân quần áo thể thao từ bên trong đi ra.

Bởi vì gặp được chú chó rất đáng yêu, tâm tình cũng đặc biệt tốt, cho nên khi nhìn thấy Tần Mặc, chẳng những không có xoay người lập tức chạy đi, ngược lại cảm thấy hôm nay anh ta rất đẹp trai, không khỏi phá lệ ngẩng đầu hướng về phía anh cười ngọt ngào chào hỏi:

“ Sớm vậy! ”

Tần Mặc đối với việc Tô Song Song đột nhiên nhiệt tình niềm nở cảm thấy có chút không được tự nhiên, hơi cau mày nhìn cô một cái, theo bản năng cảm thấy nàng chắc không phải bị sốt đến hỏng người đi.

Như Hoa vừa nhìn thấy Tần Mặc liền lập tức đứng lên chạy quanh Tần Mặc mấy vòng, bộ dạng lấy lòng muốn anh chơi đùa cùng nó. Tần Mặc sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng anh lại nửa ngồi xuống đưa tay lên xoa đỉnh đầu của nó.

Trước mặt là mỹ nam và chó đẹp, đây thật sự là một cảnh sắc động lòng người. Tuy nhiên Tô Song Song vẫn không nhịn được quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Cô rất muốn xác nhận xem mặt trời hôm nay có phải mọc từ phía tây hay không, nếu không tiểu cầm thú tại sao có thể có bày ra bộ mặt tràn đầy ấm áp như thế ?

“Chó này của anh ? ”

Tô Song Song tiến tới, không kiềm chế đưa tay ra lại sờ sờ .

“ Ừ. ”

Câu trả lời ngắn gọn mang đậm phong cách Tần thiếu, lời ít ý nhiều, tuyệt không nói dư một chữ.

Nhưng Tô Song Song vẫn nghi ngờ nhìn chằm chằm Tần Mặc, bộ dáng kia giống như thừa biết anh đang nói láo, mặt lạnh hỏi :

“ Nếu là chó của anh , tại sao nó từ cầu thang đi lên, còn anh từ thang máy đi ra? ”

Tần Mặc nghe Tô Song Song hỏi thì ngẩng đầu lên nhìn cô, lần này anh rốt cục quyết định làm sáng tỏ ý nghĩ của Tô Song Song, liền nhìn cô như nhìn một kẻ ngu ngốc:

“ Chính nó có thể tìm tới tận nhà, tại sao tôi phải theo nó đi cầu thang ? ”

Tô Song Song trong lòng hừ lạnh một tiếng , vừa hâm mộ lẫn ghen tị. Không phải chỉ là chó nhà anh ta chỉ thông minh một chút, nhận biết được đường đi thôi sao! Kiêu ngạo cái gì chứ!

Chẳng qua nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của Như Hoa, trong lòng không nhịn được khen ngợi đây thật đúng là một con chó thông minh, nó là lần đầu tiên tới đây mà lại có thể nhận biết được đường đi, thật là hâm mộ.

“Cô không cần hâm mộ, sủng vật tùy thuộc và sự thông minh của chủ nhân, đây không phải là việc cô có thể thay đổi. ”

Tô Song Song ban đầu nghe không hiểu, sau đó mới phản ứng được. Đây chính là anh đang chê bai trí thông minh của cô thấp.

Tô Song Song bĩu môi, đối với việc Tần Mặc không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng tất sẽ để cho cô thương gân động cốt, trong lòng khó chịu đã luyện thành thói quen.

Bây giờ toàn bộ sự chú ý của cô đều bị Như Hoa hấp dẫn, căn bản không có hơi sức và thời gian so đo cùng anh, nhưng vẫn không nhịn được hỏi một câu :

“ Nó tên gì ? ”

“ Như Hoa . ”

“ Hả ? ”

Tô Song Song sợ hết hồn, chợt ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, một bộ dạng kinh ngạc như đây là chuyện không thể nào! Đây không phải là thật!

Tần Mặc vào lúc này ngay cả trả lời cũng lười, chỉ gật đầu một cái, sau đó đưa tay ra, móng vuốt Như Hoa liền lập tức đặt trên tay của Tần Mặc. Tần Mặc cũng theo đó vuốt ve, tạo nên một khung cảnh người và chó cực kì đầm ấm hòa thuận.

Tô Song Song lập tức cảm thấy cầm thú quả thật là cầm thú, ngay cả đặt tên cho chó cũng không bình thường. Nhưng rồi cô chợt nhớ đến, thì ra ngày Tần Mặc bị sốt, lúc anh ôm cô là nhầm cô với chó!

Làm hại cô sau đó còn vắt hết óc suy nghĩ, phải là cái dạng nữ nhân như thế nào mới có thể khiến anh gọi lúc đang ốm như vậy, cô ta cũng thật sự là có khẩu vị nặng. Có điều cái tên này cho một con chó dùng, cũng thật kỳ quái.

Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy hiện tại lấp đầy bụng mới là quan trọng nhất, thuận miệng hỏi một câu :

“ Tôi đi mua bánh bao, anh có ăn không? ”

“ Ăn, cho nó một phần.” Tần Mặc đứng dậy, phủi phủi tay.

“ Nó có thể ăn bánh bao? ”

Tô Song Song kinh ngạc nhìn Tần Mặc, sau đó cúi đầu nhìn con chó đang vui vẻ vây quanh Tần Mặc – Như Hoa .

Chẳng lẽ chủ nhân thiên tài, nên chó cũng sẽ không tầm thường? Thích ăn bánh bao thịt? Cô nghe nói giống chó Tát Ma này không thể ăn lung tung nha!

Tần Mặc vừa mở miệng liền lạnh nhạt khạc ra hai chữ khiến mắt của Tô Song Song thiếu chút nữa vì trừng to mà rớt ra:

“ Không biết . ”

“ ! ”

Tô Song Song nhất thời cảm thấy không nói nổi, sáng sớm đã phải cùng tiểu cầm thú đấu trí, cô đưa tay chỉ Như Hoa:

“ Nó rốt cuộc có phải chó của anh hay không ?! ”

“ Như Hoa ! ”

Tần Mặc khẽ gọi một tiếng, con chó Tát Ma kia lập tức vễnh tai, đứng ở trước mặt Tần Mặc, bày ra dáng vẻ thông munh lanh lợi, dùng hành động chứng minh ai là chủ nhân của nó.

“ Được! Được! Được! Bánh bao chó ! tôi đi mua bánh bao . ”

Tô Song Song bất đắc dĩ thỏa hiệp, đem Tứ gia từ đầu vai ôm xuống, không muốn cùng Tần Mặc dây dưa thêm.

“ Chờ đã, cô mang nó đi dạo một vòng. ” Sau đó Tần Mặc từ trong túi quần lấy ra một cái chìa khóa , thả vào trong tay của Tô Song Song, “ Sau này cô chăm sóc nó, một ngày hai lần. ”

“ Vì sao? Dựa vào gì chứ ? ”

Tô Song Song nhất thời xù lông! Cô mỗi ngày phải phục vụ tiểu cầm thú ba bữa ăn, chẳng lẽ bây giờ còn phải phục vụ cả sinh hoạt con chó của hắn?

Mặc dù cô rất thích Như Hoa nhưng đây là vấn đề nguyên tắc, cô không thể một mực bị tiểu cầm thú lấn áp!

“ Không làm ! ”

Tô Song Song không chờ Tần Mặc mở miệng, liền trực tiếp cự tuyệt, ngôn từ chính đáng, không cho phản bác.

“ Sinh con hay nuôi chó, hai chọn một ! ”

Tần Mặc khoanh hai tay lại, thân thể đột nhiên nghiêng về phía trước, gương mặt tuấn tú lập tức gần sát mặt của Tô Song Song.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Bảo Châu20:09 03/09/2017
bao giờ mới ra chương mới vậy ad
Avatar
goblin15:08 05/08/2017
truyện này bao nhiêu chương vậy mn
Avatar
Lê Thị Thanh Thảo09:07 24/07/2017
Hiu Hiu s lâu ra chương ms quá vại
Avatar
Kiều Diễm19:07 20/07/2017
truyện hay qá tr ới
Avatar
Jun cat15:07 19/07/2017
đọc mãi mà k thấy hết, công nhận là max dài :O
BÌNH LUẬN FACEBOOK