• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tần Mặc đang đánh bàn phím thì ngừng một chút, Tô Song Song co rút thân thể của mình, tự động bỏ qua ánh mắt nghi ngờ của Tần Mặc ở bên cạnh.

Tần Mặc nhìn lướt qua Tô Song Song đang ngồi xổm bên cạnh mình, mở miệng như đang kể lại một sự thật hiển nhiên:

“Cô như vậy thật giống một con mèo .”

“…”

Tô Song Song trong nháy mắt như có một vạn con ngựa thi nhau chạy qua, đem lòng cô chà đạp thành từng mảnh vỡ vụn.

Cô âm thầm than thở : Anh cho rằng cô đây nguyện ý ngồi xổm xuống cạnh anh à? Chẳng qua cô đang sợ đến mức chân mềm nhũn, không đứng dậy nổi, mới tựa người vào cái bàn, để cho anh chiếm tiện nghi, tha hồ thưởng thức chuyện cười?

Đột nhiên một đôi tay to duỗi ra, dọa cho Tô Song Song giật mình. Bàn tay thon dài bắt được cánh tay nhỏ nhắn của Tô Song Song, ngay sau đó cô được Tần Mặc bế lên từ dưới mặt đất một cách dễ dàng.

Tô Song Song có nửa điểm không kịp phản ứng, nhìn chằm chằm bàn tay của anh với những khớp xương rõ ràng, xung quanh là một tầng ánh sáng ấm áp nhu hòa bao lấy Tần Mặc .

Tuy nhiên nội tâm cô thì không ngừng rít gào la hét: tuyệt đối không phải là anh nhìn thấy nàng ngồi xổm trên mặt đất quá mệt mỏi nên lòng tốt mới nổi dậy, tuyệt đối không phải.

Tô Song Song bị Tần Mặc ném thẳng lên giường thì sợ đến mức lập tức lui lại co rúm ở cuối giường, trợn đôi mắt to, đầy vẻ cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”

Tần Mặc từ trên cao quét ánh mắt lên người Tô Song Song, lưng đưa về phía ngọn đèn bàn, trên mặt toàn là vạch đen, làm cho người ta thấy không rõ vẻ mặt của anh.

Tô Song Song nhất thời càng thêm sợ hãi, đã không còn vẻ ngoan ngoãn lúc ban đầu, vừa mở miệng liền run rẩy: “Anh … anh muốn làm gì?”

“Có mùi mồ hôi, làm phiền tôi làm việc.”

Tần Mặc nói xong, ưu nhã xoay người, trở lại ngồi trên ghế, đưa lưng về phía cô, hoàn toàn ngay cả liếc cũng không thèm liếc thêm một cái.

Tô Song Song xấu hổ giật giật khóe miệng, đối với suy nghĩ liều lĩnh của mình, tự cảm thấy có chút xấu hổ. Tuy nhiên cho dù mất mặt cô cũng không muốn xin lỗi anh.

Tô Song Song đứng dậy, tự mình ngửi ngửi, trên người quả thật đang bốc mùi. Cô đi bộ suốt hơn hai giờ, nước trong cơ thể đều bốc hơi lên để giải nhiệt hết, đương nhiên sẽ có mồ hôi một chút.

Vừa nghĩ tới kẻ chủ mưu hại cô ra nông nỗi này chính là Tần Mặc, sự áy náy vừa nãy nháy mắt tan biến hết.

Sau khi trở về, còn chưa được nghỉ ngơi một giây phút nào, cô đã bị biên tập thúc giục, ngay cả cơm còn chưa có hạt nào vào bụng thì làm sao có thời gian đi tắm rửa chứ, bụng cô còn đang réo lên liên hồi đây. Tô Song Song vô cùng xấu hổ có rút khóe miệng, nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế ngồi cho nghiêm chỉnh, đoán rằng Tần Mặc sẽ quay đầu lại cho cô một cái nhìn khinh bỉ mất.

Thế nhưng Tần Mặc vẫn ngồi im như trước, tay anh hơi động đậy rồi nắm một túi đồ về phía cô, Tô Song Song còn sợ đến mức giật mình tránh sang một bên làm chiếc túi rơi xuống giường. Tô Song Song cẩn thận vươn tay xem xét, ngay lập tức sáng mắt lên, bên trong có một chiếc bánh ngọt.

Cô hướng ánh mắt về bóng lưng trầm mặc kia của anh với vẻ cảm kích, Tần Mặc cũng không đáng ghét nhiều lắm, có thể bình thường hơi kiêu ngạo một chút nhưng thật ra vẫn là người tốt.

"Tốt nhất cô đừng phát ra tiếng động không thì đi ra ngoài đi."

Âm thanh lạnh lùng của Tần Mặc vang lên thành công dập tắt hoàn toàn ấn tượng vừa mới khởi sắc về con người anh của Tô Song Song, chẳng còn lại chút gì.

Tô Song Song bĩu môi, cố nhìn xuống tâm tình, tự nhủ đang ở trong nhà anh, ăn đồ ăn của anh thì phải biết điều một chút, cô cẩn thận xé lớp giấy phủ bên ngoài, cắn một miếng, khó ăn muốn chết.

Đây mà là đồ ăn cho người ăn sao, chẳng có mùi vị gì hết, mới đầu còn nghĩ là Tần Mặc chuẩn bị bánh ngọt chứ, ai ngờ chỉ là chút lương khô, thế nhưng Tô Song Song đói đến mức bụng dán vào lưng, mấy miếng đã ăn hết sạch, còn thèm thuồng vươn đầu lưỡi liếm liếm môi.

Cô đang định hỏi Tần Mặc còn nữa không thì đột nhiên cả phòng bật sáng, Tô Song Song không kịp thích ứng với ánh sáng, nhắm nghiền mắt lại.

"Cô có thể về phòng mình được rồi."

Tô Song Song còn chưa định thần lại đã nghe thấy âm thanh lạnh lùng của Tần Mặc, sau đó là tiếng mở cửa. Cô vuốt vuốt tròng mắt đau nhức, mở mắt ra liền nhìn thấy Tần Mặc đứng ở cửa, làm bộ dáng tiễn khách.

Tô Song Song nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, nghĩ cô muốn ở lại chỗ này lắm sao, theo bản năng liền đứng bật dậy, tầm mắt lại vô tình quét một lượt xung quanh phòng, hơi ngẩn ra một chút.

Lần trước Tô Song Song đi vào, tất cả sự chú ý đều đặt lên người Tần Mặc nên không để ý tới căn phòng của anh, phòng không có gì cả trừ một cái giường, một cái tủ quần áo, một cái bàn và chiếc ghế đi kèm đều là màu đen.

Cô tò mò nhìn thoáng qua phòng bếp, trừ một cái bình đun nước và vài chiếc cốc uống nước, thì cái gì cũng không có, và tất nhiên cũng đều là một màu đen.

Cô hướng ánh mắt nghi hoặc về phía Tần Mặc, chỉ thấy trong mắt anh đầy vẻ không kiên nhẫn, ngay lập tức bi phẫn nhận ra hoàn cảnh hiện tại của mình, cô đang bị chủ nhà đuổi đi mà.

Tô Song Song tỏ vẻ kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, hơi ngửa đầu ra sau, cô còn đang thấy khinh thường chỗ này đấy, sau đó ưỡn ngực đi ra ngoài.

Cô vừa mới ra khỏi cửa, phía sau liền đóng cửa “rầm” một tiếng, Tần Mặc quả thật vô cùng nóng ruột muốn đuổi cô ra ngoài.

Tô Song Song sau khi về phòng, đóng cửa xong còn quơ quơ nắm đấm đầy bất mãn về phía cái cửa, cô cũng biết tức giận nhé! Cho dù anh ta có cao ngạo thế nào chăng nữa, tốt xấu gì cũng phải biết thương hoa tiếc ngọc một chút chứ.

Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song đi ra ngoài mua đồ ăn sáng. Vừa mở cửa cô liền nhìn thấy một cái túi nilon đen thật to đặt trước cửa phòng Tần Mặc, nhìn bên trong có tấm vải màu đen.

Nếu như Tô Song Song nhớ không lầm, đây chính là khăn trải giường của

Tần Mặc. Tô Song Song ngay lập tức cảm thấy uất ức đến tận cổ mà không có chỗ để phát ra ngoài. Cái đầu nhà anh! Không phải ngày hôm qua cô chỉ ngồi lên giường anh một chút thôi sao? Mặc dù trên người cô có ít mùi mồ hôi, nhưng chỉ cần mang đi giặt sạch thì được rồi, có cần phải vứt luôn đi như vậy không?

Tô Song Song đã sống hai mươi năm qua, lần đầu tiên có cảm giác bị người khác ghét bỏ như vậy, trong lòng không nhịn được dâng lên chút ủy khuất. Mặc dù nhìn cô bề ngoài có vẻ mạnh mẽ, nhưng nội tâm vẫn rất mềm yếu.

Cô đá cái túi màu đen một cái, vừa nghĩ tới gương mặt u ám như chiếc quan tài của Tần Mặc, cảm thấy con người này chẳng những kì quái, khả năng chọc giận người khác cũng rất cao cường.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, ngồi xổm xuống, xốc cái túi đen lên, liền nhìn thấy chìa khóa cửa rơi xuống dưới. Khóe miệng cô giãn ra một nụ cười âm hiểm, sau đó tiện tay ném lại chiếc chìa khóa vào trong cái túi kia.

Cô cũng không phải muốn chỉnh Tần Mặc nhiều lắm, chỉ là bản thân cảm thấy cần phải cho anh một bài học nho nhỏ. Khi cô lao công nhặt được chiếc chìa khóa trong túi, nhất định sẽ giao cho bảo vệ.

Cho nên Tần Mặc cùng lắm chỉ hơi khốn đốn một chút, coi như anh ta tự chuốc lấy vì thái độ tự đại ngạo mạn của mình đi. Tô Song Song càng nghĩ càng thấy vui vẻ, ăn bánh bao cũng không nhịn được vô cùng thích thú lại cười nhiều hơn, tiện ăn luôn hai phần.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhân mã16:06 11/06/2017
sao lâu ra chương ms thế ad :-(
Avatar
ngoctruyen14:06 04/06/2017
nhanh nhé mong và chờ
Avatar
Jus78918:05 25/05/2017
Truyen hayy quassssss.
Avatar
Minh Tiến16:03 27/03/2017
Ad ơi mau ra truyện nhé... hjx hjx
Avatar
Lê Thủy Tiên13:02 02/02/2017
làm sao để tải xuống nhỉ
BÌNH LUẬN FACEBOOK