• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bị Song Song ôm chặt lấy, thân thể Tần Mặc khẽ run lên, anh cúi đầu nhìn cô đang khóc lóc thảm thương đến nỗi toàn thân cũng trở nên run rẩy, đôi mắt nôn nóng ban đầu đột nhiên lóe sáng.

Những lời Tô Song Song vừa nói thành công khiến mỹ nữ đứng đối diện không thể nhịn thêm được nữa, cánh tay giơ lên đỡ lấy trán, đồng thời lùi về phía sau vài bước, ánh mắt đầy ủy khuất dâng lên một tầng hơi nước: "Tần thiếu, những lời cô ta nói là thật sao?''

Tô Song Song quyết tâm quấy rối đến cùng, cô gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng của Tần Mặc, chỉ sợ anh mở miệng phản bác, ngay lập tức đoạt lấy lời nói: "Thật! So với việc tôi không phải là nam mà là nữ còn thật hơn!''

Tô Song Song vừa khóc lóc vừa tìm cách đối phó, cố tình nói ra những từ ngữ cực kỳ ám muội. Mỹ nữ kia dường như không nghe rõ, sắc mặt tự nhiên lộ ra vài phần kinh ngạc, đưa ngón tay mảnh khảnh chỉ vào Tô Song Song, cau mày nói: " Cô là ... đàn ông?"

Ngay giây tiếp theo, cô ta ngẩng mặt nhìn Tần Mặc, khuôn mặt đầy vẻ không cam lòng: "Tần thiếu, chẳng lẽ tin đồn anh không thích phụ nữ là thật sao?''

Tần Mặc thật là đau đầu với hai người phụ nữ trước mắt, suy nghĩ một chút, dĩ nhiên không hề chối bỏ mà lại ung dung gật đầu. Tô Song Song mở lớn hai mắt, vô cùng kinh hãi với tin tức này, suýt chút nữa thì buông lỏng cánh tay đang ôm lấy anh.

Mỹ nữ nhìn Tần Mặc gật đầu thì thực sự không chịu được nữa, lùi lại phía sau mấy bước liền, cả người dựa vào chiếc bàn bên cạnh mới có thể đứng vững.

Cô ta đưa ánh mắt u ám đã khó khăn lắm mới cầm cự được nước mắt nói: "Tần thiếu, em có chỗ nào chưa tốt. Anh cứ nói đi, em sẽ cố gắng sửa lại."

Nghe xong lời này, Tô Song Song cũng muốn động viên cô ta một chút, nhưng Tần Mặc lại cau mày, hoàn toàn không quan tâm đến cô ta. Anh thực sự cảm thấy nơi này thật là ầm ĩ, mấy người đang ngồi dùng cơm ở xung quanh đều kích động đến mức đứng cả lên, còn có tiếng ai đó đè thấp giọng đầy nghi hoặc: ''Tần Thiếu?''

Tần Mặc lập tức bắt lấy cánh tay của Tô Song Song đang bám lấy người mình, dùng sức một cái, đem cô kéo xuống, Tô Song Song thật ra đã sớm cảm thấy mục tiêu của mình đạt được rồi, lại vì khóc lâu mà giờ đầu choáng mắt hoa, hai chân như nhũn ra, trong thâm tâm âm thầm tính toán tìm cơ hội thích hợp rút lui, như vậy có thể chứng kiến Tần Mặc gặp họa rồi.

Tần Mặc vừa tránh khỏi người cô, Song Song ngay lập tức định giả bộ bước lùi vài bước rồi sau đó làm bộ đáng thương nhanh chóng rút đi. Thế nhưng Tần Mặc không để cho cô có một cơ hội nhỏ nhoi nào, liền bắt được cánh tay cô, trực tiếp kéo ra ngoài.

Tô Song Song nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ta sao lại để mặc cô gái kia mà kéo nàng bỏ đi làm gì, trong lòng bất chợt lo sợ anh vì thẹn quá hóa giận nên muốn trả thù cô, nhớ lại mấy lần trước đại chiến với Tề Mặc, lại nghĩ đến tính cách cầm thú của anh, hẳn là rất có thể sẽ như vậy mà.

Cô càng nghĩ càng thấy lo lắng, không nhịn được ra sức giãy giụa, chỉ tiếc không lại được với sức lực của Tần Mặc, vẫn là bộ dáng lười biếng như thế, anh thản nhiên giữ lấy cánh tay cô, không cần dùng quá nhiều sức lực đã khiến cô không thể thoát ra.

''Tần thiếu, anh không thể như vậy ..." Mỹ nữ kia dường như vô cùng bất đắc dĩ, thấy Tần Mặc kéo Tô Song Song ra ngoài, cũng trực tiếp đi theo. Cô ta do dự một chút mới kéo nhẹ cánh tay anh, Tần Mặc dừng bước, quay đầu lại liếc mắt nhìn chỗ cánh tay vừa bị kéo, trong mắt tràn đầy vẻ không kiên nhẫn.

Cô gái kia đối diện với ánh mắt của Tần Mặc ngay lập tức co người lại, giây tiếp theo không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt ủy khuất nhìn anh, nước mắt cứ thế giàn giụa chảy ra.

Tô Song Song trong lòng hoàn toàn bội phục cô ta, cảm xúc của cô ta thay đổi còn nhanh hơn chong chóng, chỉ là Song Song cảm thấy cô ta có chút quen mắt nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra đã thấy ở đâu.

"Cô thấy rồi đấy, cô ấy là ..." Tần Mặc dừng một chút, dường như đang suy nghĩ để tìm từ diễn đạt cho đúng. Tô Song Song nhìn bộ dáng của mỹ nữ kia, biết mình đùa hơi quá, muốn giải thích một chút thì đúng lúc này, Tần Mặc lại mở miệng: "Vị hôn thê ... của tôi. Nên cô hiểu rồi đấy."

Mỹ nữ nghe Tần Mặc nói vậy, nước mắt quả thực không kìm được nữa, nhìn về phía Tô Song Song rất không cam lòng. Tần Mặc thế mà lại giống như tên đầu gỗ, trên mặt chẳng có cảm xúc gì, nếu không quen biết anh, Tô Song Song còn tưởng cơ mặt của anh bị tê liệt rồi. Không nấn ná quá lâu, Tần Mặc trực tiếp quay đầu kéo Tô Song Song rời đi, chỉ để lại một câu: "Đừng để ông tôi biết tôi ở đây."

Nói xong, bất chấp mỹ nữ kia khóc thương tâm thế nào, anh cứ thế bước đi chỉ để lại bóng lưng lạnh lùng. Tô Song Song không đành lòng, đột nhiên thay đổi suy nghĩ, tên cầm thú này lúc đầu chắc chắn là muốn tìm cớ đá cô gái kia, cô vốn muốn chạy đến quấy rối, thế nào lại thành giúp anh ta. Tô Song Song đúng là không thể chấp nhận được sự thật này.

Cô vừa muốn giãy giụa, Tần Mặc liền trưng ra mặt lạnh liếc nhìn cô một cái, đầy vẻ không kiên nhẫn nói: "Nếu như cô lại muốn đến đồn cảnh sát uống trà, cứ việc quay đầu lại."

Tô Song Song rất muốn hét lớn lên: "Đến cái đầu nhà anh!", nhưng kịch liệt đấu tranh một hồi, rất không có tiền đồ lại cúi đầu, ngoan ngoãn để mặc anh kéo ra ngoài. Đáng buồn nhất là lúc đi qua cửa, bảo vệ còn giơ ngón tay cái về phía cô, vẻ mặt đầy thán phục, tâm trạng cô như bi phẫn gấp đôi.

Cô ban đầu là muốn quấy rối, ai có thể nói cho cô biết là chuyện gì đang xảy ra không, tại sao kết quả lại thành cô đã giúp tên cầm thú này chứ?

Tô Song Song không phản kháng, bị Tần Mặc đẩy vào xe, nghĩ nên giãy dụa một chút để ngồi ghế sau, còn chưa kịp làm gì, đã bị Tần Mặc nhìn thấu, ánh mắt uy hiếp liếc qua, lạnh lùng tỏ ý cảnh cáo.

Tô Song Song nhất thời hoảng sợ, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, còn biết tự giác cài dây an toàn lại. Tần Mặc ngồi vào ghế lái rồi khởi động xe rời đi, Tô Song Song bất an nhìn thoáng qua Tần Mặc nãy giờ luôn im lặng trầm tĩnh, sắc mặt không có biểu hiện gì, trong lòng càng thêm lo lắng.

"Cái kia ... Nếu tôi nói vừa rồi mình nhận lầm người, anh có tin không? Tôi cũng có một người bạn tên là Tần Mặc, nhìn qua khá giống anh ..." Tô Song Song cảm thấy mình nói dối chẳng chuyên nghiệp chút nào nhưng trong lòng vẫn ôm một chút hi vọng, biết đâu anh ta lại tin lời cô nói.

"Ha" Không nghĩ tới Tần Mặc thật sự lên tiếng, Tô Song Song ngay lập tức trung ra vẻ mặt vui sướng quay đầu nhìn anh, trong mắt lộ ra xúc động khó kìm nén.

"Cô mang thai con của tôi?" Tần Mặc nói tiếp, thiếu chút nữa làm cô nghẹn chết, Tô Song Song cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tận lực lắc đầu:

"Sao có thể ... Là tôi nhất thời nói nhầm"

Từ khi chạm trán đến giờ, tính cả lần này anh và cô mới giao chiến được ba lần, tay còn chưa được nắm qua, làm sao có con được chứ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
thunguyen14:12 12/12/2017
Hay wá ik
Avatar
Trang Yuki17:11 27/11/2017
Chn này có tất cả bnhiu chương v man
Avatar
Bảo Châu20:09 03/09/2017
bao giờ mới ra chương mới vậy ad
Avatar
goblin15:08 05/08/2017
truyện này bao nhiêu chương vậy mn
Avatar
Lê Thị Thanh Thảo09:07 24/07/2017
Hiu Hiu s lâu ra chương ms quá vại
BÌNH LUẬN FACEBOOK