• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bây giờ đầy trong lòng đầy trên mặt Tần Mặc đều là Tô Song Song đang nằm trên giường vẫn ngủ không được thoải mái, anh đưa mắt liếc qua tay Tần Dật Hiên đang túm lấy trên bả vai mình, kiềm chế gầm nhẹ một tiếng: “Cút!”

Tần Dật Hiên vừa nghe liền nổi giận trong nháy mắt, ngày hôm qua cơn tức khi Lục Minh Viễn trắng trợn cướp người ngay trước mặt anh còn chưa qua, bây giờ thù mới thêm hận cũ, tay vừa dùng lực, kéo tay Tần Mặc ra ngoài.

Trong lòng Tần Mặc cũng nhịn một hơi, anh nhanh chóng buông tay nắm tay Tô Song Song ra, đứng phắt dậy, trở tay một, liền tránh ra khỏi tay Tần Dật Hiên đang túm lấy mình.

Hai người đang định đánh, Lục Minh Viễn vẫn trầm mặc đột nhiên nổi đóa: “Đủ rồi! Bây giờ đã là lúc nào, còn đánh em gái anh! Lỡ như đánh thức Tô Song Song thì làm như thế nào?”

Hai người đàn ông này đột nhiên yên tĩnh lại, Tần Mặc liếc nhìn Tần Dật Hiên, đi ra ngoài, Tần Dật Hiên quay đầu lại liếc nhìn Tô Song Song, theo sát Tần Mặc đi ra ngoài.

Lục Minh Viễn đứng tại chỗ bối rối, câu này của anh còn không bằng không nói, nếu hai người này chạy ra ngoài, còn không phải đánh cho long trời lở đất!

Lục Minh Viễn quay đầu lại liếc nhìn Tô Song Song, suy nghĩ một chút gửi tin nhắn cho Tô Mộ, để cho cô nhanh chóng tới đây, anh liền vội vã đuổi theo rồi.

Cũng may Tần Dật Hiên và Tần Mặc không đi xa, chính là ra cửa sau bệnh viện quyết đấu, Lục Minh Viễn một đường theo tới, đứng ở sau cửa nhìn quanh thân hai người này tản mát ra khí thế, trong nháy mắt cảm thấy giống như trở lại cổ đại, giống như đấu trường đấu sinh tử, khiến cho lòng anh vẫn còn sợ hãi.

“Nếu hai người đánh ra nguy hiểm gì, nhị manh hóa tỉnh lại, đoán chừng cũng sẽ không vui vẻ!” Lục Minh Viễn lấy dũng khí, nhíu khuôn mặt bánh bao gào lên giận dữ.

Sau khi Tần Mặc nghe xong nhíu mày, không ra tay, bởi vì anh đồng ý lời Lục Minh Viễn nói, Tần Dật Hiên cũng buông quả đấm xuống, nếu trên mặt hai người bị thương, đoán chừng Tô Song Song lại khó chịu.

Lục Minh Viễn thấy hai người đều trầm mặc, không có ý tứ đánh tiếp, thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều giọng điệu này còn chưa trở lại trong bụng, hai người này cho nhau một ánh mắt, rõ ràng không có ý tứ muốn từ bỏ.

“Không đánh mặt.” Tần Dật Hiên nói một câu, ngay sau đó một quyền đánh về phía bụng Tần Mặc, Tần Mạc lắc mình một trả một quyền đánh lên bụng Tần Dật Hiên, Tần Dật Hiên cũng không yếu thế, một cước quét tới, đá vào trên đùi Tần Mặc.

Lục Minh Viễn nhìn mà choáng váng, thật sự kêu lên một tiếng: Hai người này còn có thể ngây thơ một chút nữa không!

Lục Minh Viễn nhìn hai người này anh một quyền tôi một cước đánh trừ mặt ra chỗ nào cũng dính đến, trong lòng cả kinh run rẩy, bản thân cũng cảm thấy trên người đau.

Anh vừa mới nhíu mày, trên khuôn mặt trẻ con lộ ra ý cười xấu xa, hừ hừ nói: “Đánh đi! Đánh đi! Dù sao ở đây đều ghi lại băng ghi hình rồi, một lát nữa gửi một bản dự bị cho nhị manh hóa, để cho cô ấy không có việc gì thì xem phim bom tấn của Mỹ một chút.”

Trong nháy mắt hai người dừng tay lại, quay đầu nhìn về phía Lục Minh Viễn, Lục Minh Viễn lập tức cảm thấy một luồng sát khí thật sâu, anh cười lui về sau một bước, vội vàng đóng cửa lại.

Đóng cửa lại rồi anh còn không thành thật, kêu ra ngoài: “Hai người các anh đồ đại ngốc, nhị manh hóa bị người bỏ thuốc, hai anh còn ở đây đấu tranh nội bộ, sao không suy nghĩ bắt người kia tới trước chứ!”

Lục Minh Viễn càng gào càng cảm thấy được mình có lý, giọng nói càng lớn, nhớ tới mấy ngày gần đây anh vẫn bị khinh bỉ, đây là mưu đồ gì, giọng nói lại lớn thêm một phần, “Các anh một đám mỗi ngày rảnh rỗi, thật sự tức chết tôi!”

“Rầm!” một tiếng, Tần Mặc một cước đá văng cửa rồi, Lục Minh Viễn bị sợ đến lui về sau vài bước, dáng vẻ của anh từ nhỏ đã nhỏ bé, đều dựa vào làm nũng, cho tới bây giờ đều không dựa vào vũ lực, bây giờ anh coi như tú tài gặp quân binh, vốn có lý cũng nói không rõ rồi.

“Cái đó… Nếu hai người dám…” Lục Minh Viễn còn chưa nói hết, Tần Mặc đã dẫn đầu đi qua trước mặt anh, ngay sau đó Tần Dật Hiên cũng đi tới, hai người ngay cả nhìn cũng đều không liếc anh một.

Trái tim nhỏ bé của Lục Minh Viễn run rẩy, đưa tay vỗ vỗ ngực nhỏ của mình, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi cảm thấy Cô Tô Na không đơn giản.” Tần Dật Hiên kỳ cục hồi lâu, đi tới cửa phòng bệnh, nhìn qua cửa sổ thấy nét mặt Tô Song Song vô cùng khổ sở, cuối cùng vẫn lên tiếng.

Tần Mặc

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thiên Thiên21:02 22/02/2018
trời.....bao giờ mới hết truyện v ad......?
Avatar
HOA THIÊN CỐT21:01 27/01/2018
hay quá đi song song và tần mặc thật đẹp đôi cảm ơn tác giả viết truyện nha
Avatar
dolycata20:01 14/01/2018
làm sao để đăng truyện lên webtruyen vậy?
Avatar
Mạc Thanh Huyền18:01 01/01/2018
các cô ơi truyện này bnh chương zợ?
Avatar
thunguyen14:12 12/12/2017
Hay wá ik
BÌNH LUẬN FACEBOOK