• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song thật sự là không nghĩ rằng Vương Tử lại có thể hỏi cô một câu hỏi kiểu như trong tiểu thuyết ngôn tình như vậy, mà cô cũng không muốn hỏi Vương Tử tại sao phải làm như vậy. Sau đó lại còn phải nghe Vương Tử nói ra một lô một lốc những câu nói cô ta đã hận mình đến cỡ nào, mà không hiểu tại sao lại như thế.

Chỉ có điều, quả thực trong nội tâm Tô Song Song vẫn luôn ôm một chút hy vọng, cô cho rằng cuộc sống thực tế sẽ không giống như trong tiểu thuyết vẫn mô tả, Đến cuối cùng Tô Song Song vẫn không thể kiềm chế được, sững sờ hỏi lại Vương Tử một câu: "Tại sao chứ?"

Vương Tử vừa nghe thấy những lời này của Tô Song Song, trên mặt càng biểu lộ ra vẻ khinh thường. Nếu như không ngại Tần Mặc đang ở chỗ này, ngay cả trong suy nghĩ, Vương Tử cũng không buồn để ý đến Tô Song Song.

"Chẳng phải chúng ta là bạn bè đó sao?" Tô Song Song nhìn thấy biểu lộ này của Vương Tử, trong nội tâm cô đã cảm thấy sự nguội lạnh, cũng đã đoán được, cái nội dung kết thúc đầy bi thương của vở kịch này tuyệt đối giống như trong những bộ phim tình cảm vậy. Cô vậy mà lại bị đùa bỡn giống như một chú khỉ con, hơn nữa còn bị đùa giỡn đến mức suýt nữa không giữ được sự trong sạch.

Trong nội tâm của Tô Song Song rất tức giận, nhưng mà cô vẫn muốn lên tiếng hỏi lại một câu cho rõ ràng. Cô cũng không muốn mình giống như một kẻ ngốc, không biết một cái gì hết.

"Bạn bè ư? Tô Song Song tiểu thư, tôi thật sự không có cái vinh hạnh được làm bạn bè với ngài." Vương Tử vừa mới mở miệng liền nói ra một câu chua chát, có thể thấy được sự oán hận của cô ta đối với Tô Song Song không phải chỉ trong một ngày đã hình thành.

Tô Song Song không nói chuyện, nhìn Vương Tử ở đối diện, trong nội tâm cảm thấy rất buồn bực, chẳng lẽ tổ tiên của cô và Vương Tử có cừu oán cho nên đến đời của cô đã tới để báo thù sao.

Nhưng mà rõ ràng cô biết, ba ba của cô đời đời đều là người thành thật, mà mẹ của cô đã về bên kia thế giới, sớm ân đoạn nghĩa tuyệt rồi, cũng không còn lý do gì để làm cho Vương Tử hận cô!

Càng nghĩ Tô Song Song càng cảm thấy bứt rứt. Cô cứ như vậy nhìn Vương Tử ở đối diện càng ngày càng đắc ý, chờ cô ta giải thích mấy lời làm rõ mọi chuyện.

Tần Mặc đứng ở sau lưng Tô Song Song, ánh mắt nhìn Vương Tử một mực tỏa ra hàn ý, đương nhiên Vương Tử cảm nhận được sự lạnh lẽo này của Tần Mặc.

Bất quá lúc này Vương Tử cũng nhìn thấy sự việc cũng đã có phần bị đẩy lên cao rồi, cho dù cô có lùi bước, phỏng chừng Tô Song Song cùng Tần Mặc cũng sẽ không bỏ qua cho cô. Còn không bằng hiện giờ cô dùng miệng lưỡi cực nhanh của mình để ứng đối.

"Loại người như cô mà cũng thích làm bạn bè với loại người bình dân như chúng tôi sao? Sau đó, cô sẽ đột ngột hiển hiện thân phận của mình để cho mọi người cảm thấy được sự ưu việt của mình, có đúng không?” Vương Tử lôi hết toàn bộ những oán giận vẫn luôn một mực bị cô đè nén ở trong lòng, nói ra một lượt với Tô Song Song.

Tô Song Song hít sâu vào một hơi, rốt cục cô đã không sao nhịn được nữa rồi. Tô Song Song nhìn Vương Tử, đáp lại một câu: "Đây đều là những phán đoán của cô mà thôi, tôi và cô đều giống

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhân mã16:06 11/06/2017
sao lâu ra chương ms thế ad :-(
Avatar
ngoctruyen14:06 04/06/2017
nhanh nhé mong và chờ
Avatar
Jus78918:05 25/05/2017
Truyen hayy quassssss.
Avatar
Minh Tiến16:03 27/03/2017
Ad ơi mau ra truyện nhé... hjx hjx
Avatar
Lê Thủy Tiên13:02 02/02/2017
làm sao để tải xuống nhỉ
BÌNH LUẬN FACEBOOK