• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi Thẩm Ôn Uyển kéo thân hình của Tô Song Song tới bên cạnh mép của tòa nhà, cô ta đứng tựa người ở trên lan can, cúi đầu thoáng liếc nhìn xuống bên dưới. Phía dưới lầu, nhân viên cứu hộ đã bắt đầu nhanh chóng dựng thổi phồng chiếc phao cứu hộ.

Thẩm Ôn Uyển quay đầu lại nhìn Tô Song Song đang nằm xụi lơ trên mặt đất, hừ lên một tiếng. Cô ta duỗi chân ra đá đá vào Tô Song Song: "Tần Mặc thật sự rất quan tâm đến mày."

Tô Song Song thân thể mềm nhũn, nhưng cô vẫn có thể cử động thân thể một cách chậm chạp. Bị Thẩm Ôn Uyển đá một phát, cô cảm thấy đau liền hơi xê dịch sang bên cạnh một chút, thấy Thẩm Ôn Uyển cũng không có phản ứng gì, cô lại cẩn thận xê dịch về phía bên cạnh một chút nữa.

Thẩm Ôn Uyển lấy từ trong túi áo lý bao thuốc lá, bật lửa châm một điếu, nhìn Tô Song Song cười nhạo một tiếng vẻ mờ ám. Cô ta hít một hơi thuốc lá, liếc nhìn Tô Song Song một cái, hung hãn nói: "Nếu như mày còn muốn bị túm tóc nữa, thì cứ di chuyển về phía bên kia đi."

Tô Song Song lập tức cảm thấy da đầu bị xiết chặt, nghĩ nghĩ một chút lại xê dịch trở về chỗ cũ. Cô liếc xuống dưới lầu một cái, nhìn thấy ở bên dưới lầu đang bơm khí vào chiếc phao cứu hộ, tâm trạng thấp thỏm lúc này mới thoáng thấy yên tâm hơn một chút.

Nhưng Thẩm Ôn Uyển lại quay đầu liếc nhìn về phía bên phải của tòa nhà. Phía bên phải này có một cái hồ lớn, bởi vì bên này muốn xây dựng thêm cho nên hồ lớn đã được mở rộng thêm về phía bên này, hiện tại đã tiến đến sát bên cạnh mép của toàn nhà rồi.

Tô Song Song nhìn thấy hồ nước bị ánh mặt trời phản chiếu hắt lên sáng chói, trong nội tâm liền cảm thấy tim bỗng đập mạnh một hồi. Tô Song Song xem như đã hiểu ra vì sao mà ở phía đối diện với tập đoàn Tần thị có nhiều tòa nhà cao như vậy mà Thẩm Ôn Uyển không chọn. Hết lần này tới lần khác cô ta cứ nhất định lựa chọn một tòa nhà nhỏ và không cao lắm, sắp bị phá bỏ và dời đi nơi khác như vậy.

Thì ra ngay từ đầu, mục đích của Thẩm Ôn Uyển cũng không phải muốn đẩy cô xuống dưới lầu, mà chính là muốn đẩy cô xuống dưới hồ nước kia! Dưới lầu còn có thể dùng phao cứu sinh để đỡ, nhưng nếu là ở bên hồ nước thì không thể nào dùng biện pháp gì được.

"Tô Song Song mày không biết bơi lội nhỉ, mày không chết vì bị quăng xuống thì cũng có thể mày sẽ bị chết vì sặc nước." Thẩm Ôn Uyển nói xong liền hơi hí mắt, hít một ngụm khói thuốc thật sâu, bộ dáng rất hưởng thụ.

Đến lúc này Tô Song Song biết mình thế nào cũng sẽ phải chết, thì có chút cảm thấy vò đã mẻ lại sứt, không còn cảm giác kinh hồn táng đởm như vừa mới rồi nữa. Cô nghiêng đầu nhìn Thẩm



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Minh Tiến16:03 27/03/2017
Ad ơi mau ra truyện nhé... hjx hjx
Avatar
Lê Thủy Tiên13:02 02/02/2017
làm sao để tải xuống nhỉ
Avatar
Mi11:10 20/10/2016
Bao h ra phần tiếp theo nhỉ
BÌNH LUẬN FACEBOOK