• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chẳng qua là… Tô Song Song đứng lâu, chân cũng có chút nhức mỏi ê ẩm. Tần Mặc ngoại trừ việc hướng về phía trong giường trở mình, thì không còn động tác khác, xem bộ dáng như là ngủ thiếp đi.

Tô Song Song nhìn bóng lưng Tần Mặc, thấy hơi thở hơi phập phồng lúc đầu của anh đã từ từ vững vàng trở lại, đoán chừng thuốc uống có hiệu quả, cô thở phào một cái, hoạt động cánh tay một chút, suy nghĩ một chút liền chạy về phòng của mình.

Một đêm này, Tô Song Song hết về phòng mình lại chạy sang phòng Tần Mặc, không phải là cô chăm chỉ, mà là bởi vì cô chăm sóc Tần Mặc cả một đêm nên bây giờ thật sự là rất đói, mà trong phòng Tần Mặc cái gì cũng không có.

Cô lại nhớ tới lời dặn dò của Đông Phương Nhã, chỉ sợ Tần Mặc nửa đêm sốt cao không hạ, đành phải duy trì ở trong phòng Tần Mặc, cuối cùng không có cách nào khác, chỉ có thể đem chén bát đồ ăn từ phòng mình tới đây.

Sáng sớm ngày thứ hai, khi mặt trời mọc lên, một luồng ánh sáng chiếu vào, Tần Mặc hơi cau mày, sau đó chợt mở hai mắt ra .

Anh hơi bất mãn nhìn lướt qua rèm cửa sổ chỉ kéo một nửa, lúc ngủ anh không thích có bất kỳ ánh sáng nào, ngay sau đó chợt nhớ tới cái gì, nhanh chóng quay đầu. Tầm mắt dừng lại tại đỉnh đầu nằm ở mép giường, mí mắt phiền não ngược lại nhanh chóng giãn ra.

Tô Song Song chăm sóc Tần Mặc một đêm, đến hơn ba giờ khi xác định Tần Mặc đã giảm nhiệt độ, cô mới thả lỏng người, thật sự là quá mệt mỏi, liền bất tri bất giác dựa luôn vào giường ngủ thiếp đi .

Ánh mặt trời ấm áp dần chiếu rọi khắp phòng, chiếu lên trên người Tô Song Song một tầng ánh sáng nhu hòa, khiến cho dáng vẻ an tĩnh của cô dịu dàng đến lạ thường.

Cô nghiêng mặt, tựa hồ nằm mơ thấy chuyện gì không tốt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hàng lông mày nhíu lại, bàn tay nhỏ bé còn đặt ở bên khóe miệng, tướng ngủ thật sự là không ưu nhã.

Tần Mặc đột nhiên giật giật lỗ mũi, phát hiện trong không khí tràn ngập hương vị đậm đà của cháo, hắn lại cúi đầu liếc nhìn Tô Song Song khéo léo nằm ở bên người hắn, đôi mắt đào hoa lạnh như băng tựa hồ lóe lên một tia ôn nhu.

Hắn lặng yên không tiếng động từ bên kia xuống giường, sau đó suy nghĩ một chút, lại đi tới bên cạnh Tô Song Song, cúi người, đưa vòng tay cứng rắn ôm lấy cô.

Tô Song Song bị ôm lấy đột nhiên mở hai mắt ra, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt trợn tròn, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Mặc .

Trong lúc Tần Mặc chống lại ánh mắt Tô Song Song, cánh tay ôm cô liền trở nên cứng ngắc, thiếu chút nữa bị cô dọa sợ mà ném ra ngoài.

Chẳng qua sau một khắc, Tô Song Song lại nhắm mắt lại, nghiêng đầu chui vào trong ngực Tần Mặc, trong miệng còn lầm bầm :

“ Mẹ ơi…… con lại mơ thấy tiểu cầm thú ôm con, thật sự là quá dọa người a ……”

“……”

Tần Mặc nhất thời cảm thấy không nói nên lời, cố gắng nhịn xuống xúc động muốn ném Tô Song Song xuống, cúi người đem cô đặt lên giường .

Tần Mặc cảm thấy Tô Song Song rất nhẹ, thân thể ôn nhu mềm mại vùi ở trong ngực anh, thỉnh thoảng lại dụi loạn khiến cái đầu rối xù, tựa như một loại động vật vật nhỏ đáng yêu, khiến cho Tần Mặc lúc buông cô ra động tác hơi luyến tiếc dừng lại một chút.

Thế nhưng lúc Tần Mặc nhìn đến chăn gối béo mập lộn xộn trên giường hắn thì liền thu tay về đứng lên, quay đầu nhìn một lượt nhà của mình.

Trong phút chốc, trên gương mặt vốn dĩ bị “tê liệt” của Tần Mặc bỗng toát ra loại một biểu lộ tràn đầy bất mãn khó có thể dùng lời diễn tả.

Phòng anh vốn dĩ rất đơn giản ngăn nắp, bây giờ đã hỗn loạn không chịu được, phòng bếp chất đầy chén dĩa màu hồng, trên đất chất đống y phục anh thay ra, ngay cả cái bàn duy nhất cũng không thể may mắn thoát khỏi, bị Tô Song Song chất đầy một đống đồ ăn vặt của con gái.

Tần Mặc quay đầu lại liếc nhìn Tô Song Song đang ngủ say ở trên giường, nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác không khỏi ngưỡng mộ với cô. Thật là khó cho cô, có thể trong thời gian ngắn như vậy thay đổi toàn bộ diện mạo ban đầu của phòng anh!

Tô Song Song ngủ được một lúc, ở trên giường tùy ý lăn lộn, ý thức được ánh mặt trời ấm áp chiếu vào người, mơ hồ muốn tỉnh lại. Nhưng ở một giây kế tiếp, cô chợt mở hai mắt ra, nhanh chóng nhìn xung quanh, sau đó xuất hiện một loại cảm giác như bị hỏa thiêu, liền nhảy dựng xuống giường .

Trong nháy mắt nhảy xuống giường, cô nhanh chóng quay đầu lại nhìn, khi nhìn thấy trên giường không có Tần Mặc, cô mới vỗ vỗ lồng ngực của mình, thở phào nhẹ nhõm.

Vừa nãy Tô Song Song còn tưởng rằng mình nửa đêm ngủ thiếp đi, mộng du leo lên giường Tần Mặc.

Cái này… nếu lúc sáng sớm Tần Mặc phát hiện cô và anh ngủ cùng nhau, còn là cô chủ động bò lên giường anh, vậy nhất định rất khó giải thích!

Tô Song Song tự trấn an lòng mình đang nhảy loạn, lúc này mới phát hiện không nhìn thấy Tần Mặc đâu.

Cô quay đầu theo bản năng nhìn về phía vệ sinh, mới vừa quay đầu đã nhìn thấy Tần Mặc ngồi ở trong phòng bếp, đang cúi đầu tao nhã thưởng thức món cháo trong nồi.

Bộ dáng hết sức bình tĩnh kia giống như mới vừa không có nhìn thấy nàng gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Tô Song Song cào loạn mái tóc, sau đó giống như còn buồn ngủ, ho nhẹ một tiếng, thấy Tần Mặc nhìn sang , lúc này mới căng thẳng mở miệng :

“ Anh khỏe rồi ? ”

“Ừ. ”

Anh vẫn kiệm lời như cũ, Tô Song Song nhìn gương mặt như bị tê liệt của Tần Mặc, đột nhiên cảm thấy có chút ủy khuất, mặc dù hai người bọn họ còn mối thù chưa tính sổ, nhưng dù gì cô cũng lấy ơn báo oán chăm sóc anh cả một đêm, anh không thể nói một tiếng cám ơn sao?

“ Cái đó …… anh không có chuyện gì là tốt rồi, tôi đi về. ”

Tô Song Song xoay người ôm lấy cái chăn của mình, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy trong lòng có điểm hoảng loạn, buồn buồn hướng cửa đi ra.

Lúc bước tới bên người Tần Mặc, anh đột nhiên mở miệng:

“ Cô cảm thấy tôi sẽ cảm ơn cô sao ? ”

“ ? ”

Tô Song Song không nghĩ tới Tần Mặc sẽ nói ra lời như thế, dừng bước lại, trừng to mắt nhìn chằm chằm anh, một bộ dạng như nhìn người ngoài hành tinh vậy.

Trong lòng cô cũng đang âm thầm gào thét: Chẳng lẽ Tần Mặc thật chính là cầm thú lấy oán báo ân!!

“ Sáng nay tôi có nhìn qua camera giám sát. ”

Tần Mặc chậm rãi khạc ra mấy chữ như vậy, Tô Song Song vốn đang tức giận trong nháy mắt chuyển sang bộ dáng nịnh hót, tốc độ nhanh đến mức khiến cho người ta kinh ngạc.

Cô cười khan hai tiếng, vội vàng kéo ra một nụ cười hiền lành, chớp chớp đôi mắt, thoạt nhìn hết sức vô tội, vừa mở miệng hết sức ngoan ngoãn:

“ Vậy anh nhìn thấy cái gì ? ”

Tần Mặc không nhanh không chậm cúi đầu nuốt một hớp cháo, lúc này mới ngẩng đầu lên, lạnh nhạt liếc Tô Song Song một cái. Nhất thời trong lòng Tô Song Song liền khô cứng, vang lên một hồi chuông báo động: biểu cảm của tiểu cầm thú rất không thiện chí, sợ rằng sắp có tai họa rồi.

“ Nhìn thấy có người đem chìa khóa của tôi ném đi. ”

Tần Mặc nói giống như đang kể lại một chuyện bình thường, không nhanh không chậm, cũng không có tâm tình gì đặc biệt .

“ ! ”

Nhưng Tô Song Song lại nhất thời khóc không ra nước mắt, trong lòng gào thét: Tiểu cầm thú này tại sao có thể thông minh như vậy, vừa tỉnh lại đã đi xem camera giám sát!!!

“ Ha Ha! Ha Ha!” Tô Song Song cười khan hai tiếng, “ hôm nay trời thật đẹp, tôi đi phơi chăn đây"

Nói xong cô liền ôm cả ổ chăn chạy ra ngoài, ngay cả đồ của mình để quên trong phòng Tần Mặc cũng không quan tâm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
thunguyen14:12 12/12/2017
Hay wá ik
Avatar
Trang Yuki17:11 27/11/2017
Chn này có tất cả bnhiu chương v man
Avatar
Bảo Châu20:09 03/09/2017
bao giờ mới ra chương mới vậy ad
Avatar
goblin15:08 05/08/2017
truyện này bao nhiêu chương vậy mn
Avatar
Lê Thị Thanh Thảo09:07 24/07/2017
Hiu Hiu s lâu ra chương ms quá vại
BÌNH LUẬN FACEBOOK