• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thân thể Tô Song Song đã không còn chút sức lực nào nữa, mùi nước hoa gay mũi trên người Thẩm Ôn Uyển càng kích thích đầu óc cô thêm thanh tỉnh. Cô muốn bấm xuống phím gọi đi cho dãy số 110, nhưng mà ngón tay cũng trở nên vô lực, lúc này Thẩm Ôn Uyển lại một phát giật được ngay chiếc điện thoại từ trên tay cô.

Thẩm Ôn Uyển cúi đầu xem xét dãy số trên màn hình, hừ lạnh một tiếng: "Tao còn tưởng rằng người thứ nhất mà mày nghĩ đến để cầu cứu sẽ là Tần Mặc cơ đấy, hóa ra ở trong lòng mày anh ta cũng không sánh bằng cái số 110 kia!"

Tô Song Song không hề lên tiếng, chỉ khẩn trương nhìn điện thoại di động của mình ở trên tay Thẩm Ôn Uyển, hai chân cô mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi phịch một cái ở trên mặt đất. Cô tuyệt đối không còn tâm tình nào để phản ứng lại với con người đã nổi điên kia, vẫn chỉ khẩn trương nhìn chằm chằm vào tay của Thẩm Ôn Uyển.

"Rốt cuộc cô muốn làm cái gì!" , đến ngay cả việc nói chuyện Tô Song Song cũng cảm thấy hoàn toàn vô lực, cô phải thở dốc nhiều lần mới thốt ra được một câu nói như vậy.

Thẩm Ôn Uyển tựa như cảm thấy cái trò chơi này vẫn chưa được chơi đùa đủ đô vậy, cô ta chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh Tô Song Song, lấy ra một chiếc bút ghi âm bút, sau đó bấm xuống, một cái, sau đó chính là giọng nói hơi trầm thấp của Tần Dật Hiên: "Song Song..."

Cho dù Tô Song Song có là một người phản ứng lại chậm chạp, lúc này cũng đã hiểu được, thật ra cô mới chính là mục tiêu chính của Thẩm Ôn Uyển kia. Tô Song Song khẩn trương nhìn lướt qua thời gian từ chiếc điện thoại trên tay Thẩm Ôn Uyển, cảm xúc căng thẳng đã được thả lỏng hơn một chút nhi, chỉ còn có năm phút đồng hồ nữa Tần Mặc sẽ nhận được tin nhắn cô đã gửi.

Tô Song Song không kiềm chế nổi liền hướng ánh mắt về phía tòa nhà đối diện. Trong tòa nhà đối diện được xây dựng cao lớn hùng vĩ kia, giờ phút này Tần Mặc đang ở tầng cao nhất, trong văn phòng của tập đoàn Tần thị, không biết anh có thể nhìn thấy cô hay không?

"Yên tâm đi, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn tao gọi xong cú điện thoại này, là anh ta có thể trông thấy mày ngay." Thẩm Ôn Uyển nói xong cười rộ lên khanh khách, ngay sau đó dùng điện thoại của Tô Song Song bấm số điện thoại của Tần Mặc.

Tô Song Song không rõ, rốt cuộc Thẩm Ôn Uyển muốn làm cái gì nữa, lúc này cô ta chủ động thông báo cho Tần Mặc, chẳng lẽ cô ta không muốn có đường lui nữa hay sao?

Tưởng tượng như vậy, trái tim Tô Song Song lập tức như bị thót lên tới cổ họng, cô nhổ nước bọt ra, cố nín thở, sợ không nghe rõ được nội dung nói chuyện trong điện thoại.

Tần Mặc đang ở trong cuộc họp, đột nhiên nghe thấy chuông điện thoại vang lên, trong nháy mắt anh liền nhíu mày, không cần suy nghĩ cầm luôn điện thoại bấm nút nghe luôn.

Tiếng nhạc chuông đy này là do anh đã cố ý đặt riêng cho cuộc gọi của Tô Song Song. Nếu không có chuyện cô tuyệt đối sẽ không gọi điện thoại cho anh, cho nên Tần Mặc vừa mới nghe thấy tiếng chuông điện thoại này, trong nháy mắt chợt có một loại cảm giác xấu.

Anh cầm điện thoại lên, vươn tay làm một động tác tạm ngừng lại, cho nên trong nháy mắt tất cả mọi tinh anh nòng cốt đều không ai dám lên tiếng. Thoáng chốc cả phòng hội nghị trở nên yên tĩnh đến mức ngay cả cái kim rơi xuống đất cũng đều có thể nghe thấy.

"Làm sao vậy?" Giọng nói của Tần Mặc rất thấp, tuy nhiên biểu lộ của anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng như trước, chỉ có giọng nói đã trở nên mềm dịu ấm áp hơn rất nhiều. Nghe thấy âm thanh đó, tất cả nòng cốt tinh anh ở đây, tất cả nguyên một đám người đó đều ngây ngẩn cả người.

Không một ai trong bọn họ có thể ngờ rằng, thật sự lại còn có thể nghe thấy vị boss băng sơn của mình lại có thể nói ra những lời dịu dàng ấm áp đến như thế, quả thực giống như đang nằm mơ vậy.

Đầu kia Thẩm Ôn Uyển lại hừ lạnh một tiếng đầy sự khinh thường: "Tần Mặc, hôm nay Tô Song Song sẽ chết ở trên tay của tôi..." Tần Mặc vừa nghe thấy những lời này, bàn tay đang cầm chiếc điện thoại trong nháy mắt liền siết chặt lại, khớp xương liền phát ra tiếng kêu lách cách.

"Trong chốc lát nữa anh có thể trông thấy cô ta từ trên lầu phía đối diện rơi xuống dưới!" Thẩm Ôn Uyển nói xong, liền cười rộ lên khanh khách, cũng không đợi để cho Tần Mặc nói một lời nào, liền cúp luôn điện thoại.

Tần Mặc ném thẳng chiếc điện thoại đang cầm trong tay xuống trên

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Minh Tiến16:03 27/03/2017
Ad ơi mau ra truyện nhé... hjx hjx
Avatar
Lê Thủy Tiên13:02 02/02/2017
làm sao để tải xuống nhỉ
Avatar
Mi11:10 20/10/2016
Bao h ra phần tiếp theo nhỉ
BÌNH LUẬN FACEBOOK