• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tại sao!

Tô Song Song cắn môi, hạ mi mắt xuống, trong thâm tâm nghĩ đến: cô vốn dĩ muốn trực tiếp gọi 120, sau đó buông tay mặc kệ anh.

Nhưng là cô đột nhiên nhớ tới việc mình ném chìa khóa phòng Tần Mặc biết đâu lại bị camera giám sát hành lang ghi lại, nếu Tần Mặc không muốn đi bệnh viện, nhỡ đâu có chuyện không hay xảy ra, cô nhất định sẽ bị liên lụy.

Tuy nhiên Tô Song Song không có ý định thành thật với Tần Mặc, cô suy nghĩ một chút, ngửa đầu nhìn Tần Mặc cười nhẹ nhàng, mặt không đỏ nói:

“Tôi lấy ơn báo oán thôi!”

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, trầm lặng không lên tiếng, nhưng trong đôi mắt lạnh lùng viết rõ ràng ba chữ: tôi không tin!

Tô Song Song cũng mặc kệ anh có tin hay không, dù sao cô tin là được, trực tiếp mang ghế tới ngồi sang một bên, nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Tần Mặc bị Tô Song Song nhìn chăm chú có chút không thoải mái, anh nhíu mày, lại uống một hớp nước, vừa muốn mở miệng nói, Tô Song Song lại đột nhiên nhớ tới cái gì, lao ra khỏi phòng.

Tần Mặc quay đầu nhìn thoáng qua cửa, thần sắc trong mắt không rõ ràng, lập tức xốc chăn lên, nằm xuống, không biết có phải là do tác dụng của thuốc hay không mà đầu của anh càng ngày càng đau đớn.

Chỉ là Tần Mặc còn chưa ngủ, âm thanh mở cửa đột nhiên truyền đến. Tần Mặc mở choàng mắt, giọng điệu vô cùng khó chịu, nhưng trong mắt lại mang theo một chút tình cảm ôn hòa ấm áp:

“Cô lại tới làm cái gì?”

“Làm gì? Tôi đương nhiên tới cứu mạng cậu rồi!”

Thanh âm dễ nghe mang theo ý cười của đàn ông truyền đến từ ngoài cửa. Tần Mặc vừa nghe, lập tức liền cau mày.

“Tiểu Tần Tần, tôi nói mới mấy tháng không gặp, tính tình như thế nào vẫn “tốt” như vậy…”

Bạch Tiêu mặc dù muốn nhân cơ hội này làm khó dễ anh, nhưng khi nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Tần Mặc, câu kế tiếp liền nghẹn trở về, trên mặt vẫn mang theo ý cười cũng gắt gao cau mày lại.

“Nhanh, cô tới xem một chút!”

Anh quay đầu nói một câu, sau đó nghiêng người tránh ra, ngay lập tức từ phía sau anh đi ra một đại mỹ nữ.

Đại mỹ nữ vung lọn tóc dài gợn sóng ra phía sau, vươn tay đẩy nhẹ cặp kính tinh xảo, trên mặt không chút biểu cảm.

Cô liếc mắt một cái nhìn Tần Mặc đang nằm trên giường, sau đó quay đầu nhìn thoáng qua Bạch Tiêu, tựa như không có việc gì mở miệng:

“Làm việc ngoài giờ, thù lao gấp đôi.”

“Được! Được! Được! Đừng nói gấp đôi, gấp bốn lần cũng được, cô nhanh xem qua một chút.”

Bạch Tiêu từ lúc có trí nhớ tới nay vẫn chưa bao giờ thấy Tần Mặc bệnh nặng như thế, nội tâm sớm đã luống cuống.

“Như vậy gấp bốn.”

Đại mỹ nữ tóc gợn sóng nói xong, mang theo hòm thuốc đi qua. Tần Mặc nhìn thấy cô thì chống người dậy, sau đó khẽ gật đầu, xem như chào hỏi qua .

Đại mỹ nữ nhìn lướt qua mấy cái hộp thuốc xanh xanh đỏ đỏ trên bàn, lại nhìn lướt qua Tần Mặc xem như đáp lễ, nhưng bất quá ánh mắt cô lại giống như đang nhìn vật thí nghiệm, không có bất cứ kì phập phồng gợn sóng nào, hoàn toàn không nhìn tới gương mặt đẹp trai xuất thần của Tần Mặc.

Cô một bên đo nhiệt độ cơ thể Tần Mặc, một bên giải quyết việc công hỏi:

“Đã uống thuốc gì?”

“Không biết.”

“!”

Bạch Tiêu đứng ở một bên không nghe nổi nữa, trừng to hai mắt nói:

“Tần Mặc, ta cũng không có tống ngươi đi bệnh viện, ngươi cũng đừng dùng cách thức chống cự như vậy!”

“…”

Tần Mặc nhìn lướt qua Bạch Tiêu đang bùng nổ, rồi mặc kệ anh, anh thật sự không biết đã bị cho uống thuốc gì.

Đại mỹ nữ tóc gợn sóng cũng không giận, đứng dậy đi tới cái bàn bên cạnh, nhìn một chút mấy hộp thuốc, sau đó quay đầu lại nhìn về phía Tần Mặc, hơi có vẻ đồng ý nói:

“Thuốc hạ sốt, thuốc giảm nhiệt, thuốc cảm mạo, ba viên này đều phù hợp.”

Cô dừng một chút lại nói tiếp:

“Chờ một chút để theo dõi nhiệt độ cơ thể, nếu như ba giờ sau nhiệt độ cơ thể vẫn không giảm xuống, tôi nhất định phải tiêm thuốc cho anh.”

“Tiểu cầm thú, tôi cho anh…”

Tô Song Song một cước đá văng cửa, trong tay bưng một cái bát còn đang bốc khói nóng nghi ngút, cô nhe răng nhếch miệng, căn bản không thấy tình huống trong phòng.

Cô chạy rất nhanh vào, thẳng tiến tới trước mặt bàn, đem cái bát nóng hổi đặt lên trên. Lúc này cô mới cảm giác có chút không thích hợp, trong phòng như thế nào đột nhiên lại có thêm người ?

Cô quay đầu nhìn thoáng qua, ngay lập tức nhìn thấy một đại mỹ nữ tóc gợn sóng, mở to hai mắt nhìn, nhất thời không kịp phản ứng, liền có chút ngượng ngùng, cắn môi, đưa mắt nhìn Tần Mặc ở trên giường vẫn giữ im lặng. Chẳng lẽ đây là bạn gái thực sự của anh?

Tô Song Song tâm tư rất nhanh chuyển sang giật mình, cô vẫn muốn hay không quấy rối, bất quá vấn đề rối rắm này chỉ ở trong đầu Tô Song Song 0.1 giây, sau đó ngay lập tức có đáp án!

Hận thù có thể chậm rãi báo. Nhưng là hôm nay, giờ phút này, nếu cô lại dọa cho đại mỹ nữ này chạy mất, mặc dù chiến thắng nhất thời, nhưng trách nhiệm kế tiếp phải chăm sóc tiểu cầm thú sẽ rơi xuống trên người của cô, mất nhiều hơn được.

Tô Song Song ngay lập tức nháy mắt mấy cái, sau đó ngoan ngoãn đứng ở một bên, nhìn đại mỹ nữ, cung kính nói:

“Mỹ nữ xin chào, tôi là người giúp việc của Tần thiếu gia, cô không nên hiểu lầm!”

“Phụt!”

Bạch Tiêu còn đứng ở cửa, vẫn chưa lọt vào tầm mắt Tô Song Song, không nhịn được cười một chút, nhìn lướt qua Tô Song Song mặc áo ngủ hoạt hình, cuối cùng tầm mắt rơi trên người Tần Mặc vẫn nằm ở trên giường mặt không chút thay đổi.

Anh không nhịn được trêu chọc nói:

“Tôi nói này Tiểu Tần Tần, lần này cậu ra ngoài, khẩu vị thật đúng là càng ngày càng nặng, dĩ nhiên lại thích người giúp việc?”

“Cô giúp việc, xin chào, tôi tên là Đông Phương Nhã, tôi nghĩ cô mới là người hiểu lầm, tôi là bác sĩ tư của người đang đứng ở cửa cười vô cùng thấp kém kia, lần này chỉ là đến để xem bệnh cho Tần thiếu.”

Đông Phương Nhã vươn tay, Tô Song Song vừa nghe, hoàn toàn mộng mị, ngây ngốc vươn tay cùng Đông Phương Nhã bắt tay, sau đó ngây ngốc nhìn Bạch Tiêu đứng ở cửa, vẻ mặt càng choáng váng.

Cô vừa mới là làm cái gì! Nói cái gì vậy!

Bạch Tiêu cười hai tiếng, vuốt vuốt khóe mắt cười ra nước mắt có chút chua xót, đi tới trước mặt Tô Song Song, cũng vươn tay:

“Tôi là Bạch Tiêu, anh họ của Tần Mặc.”

“Ách… Chào anh!”

Tô Song Song hết sức ngượng ngùng ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn thoáng qua cái người gọi là anh họ này.

Tuy anh họ của Tần Mặc lớn lên so với Tần Mặc kém hơn một chút, nhưng ngũ quan lại tuấn tú, hai mắt cũng thật to, khóe mắt luôn mang theo ý cười, vừa nhìn liền biết là người có tính tình dễ chịu, Tô Song Song đối với anh ấn tượng đầu tiên không tồi.

“Không có việc gì, anh có thể đi rồi.”

Tần Mặc thấy Tô Song Song nhìn chằm chằm Bạch Tiêu đến ngẩn người, lạnh lùng mở miệng.

Bạch Tiêu ngay lập tức buông tay Tô Song Song, lười biếng hướng mắt nhìn Tần Mặc ở phía sau đang dựa vào tường, liếc mắt một cái, trong mắt mang theo ý cười cùng chế nhạo, nhưng lại không có mở miệng cười nhạo Tần Mặc, sợ tên kia giận dữ lên lại giết chết anh.

“A! A!”

Tô Song Song đang xấu hổ không biết hướng chỗ nào trốn đi, vừa nghe Tần Mặc nói, lần đầu tiên cảm giác thật hạnh phúc khi bị anh đuổi đi.

Chỉ là mới bước ra một chân, Bạch Tiêu tươi cười chặn lại đường đi của cô, Tô Song Song khó hiểu ngẩng đầu nhìn Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu trong mắt mang theo ý cười, cười nói:

“Cô giúp việc, anh ta nói tôi, không phải cô!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhân mã16:06 11/06/2017
sao lâu ra chương ms thế ad :-(
Avatar
ngoctruyen14:06 04/06/2017
nhanh nhé mong và chờ
Avatar
Jus78918:05 25/05/2017
Truyen hayy quassssss.
Avatar
Minh Tiến16:03 27/03/2017
Ad ơi mau ra truyện nhé... hjx hjx
Avatar
Lê Thủy Tiên13:02 02/02/2017
làm sao để tải xuống nhỉ
BÌNH LUẬN FACEBOOK