• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Con chim nhặt được từ trong tuyết kia đặt bên cạnh bếp lò từ từ như sống lại,thân thể cứng ngắc trở nên mềm mại, bụng phập phồng lên xuống, hiện lên sức sống. Thế nhưng tính tình có vẻ không tốt lắm, động một cái liền bay lên xà nhà, ánh mắt cảnh giác nhìn người trong phòng, khí thế rất bức người.

Lục Nghiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn nó, đem vụn bánh trong táy rải lên trên bàn.

"Tiểu thư, người của Cố gia đến." Cửa bị mở ra, một nha đầu đi tới nói.

Cố gia?

Lục Nghiên hỏi: "Là người nào của Cố gia?" Cô không cảm thấy có gì kinh ngạc. Lục gia cùng Cố gia hai nhà bây giờ vẫn còn hôn ước, thuận tình thuận lý, Cố gia cũng không có khả năng không phái người lại đây.

Nha đầu nói: "Là Cố gia Đại nãi nãi còn có Cố Thành thiếu gia."

Lục Nghiên gật đầu tỏ vẻ biết, Xuân Hạnh lấy áo choàng cho cô khoát lên trên người.

Lục Nghiên soi gương, mỉm cười, nói: "Chúng ta sẽ xuống ngay, ngươi tiếp đón Cố gia Đại nãi nãi cùng Cố gia Tôn thiếu gia đi."

Cố gia tổng cộng có ba huynh đệ, một vị cô nương. Cố Tứ Gia là Cố tướng quân cao tuổi mới có con, tuổi tác xấp xỉ Cố Thành, nhưng là luận về bản lĩnh, Cố Thành lại không theo kịp hắn. Mà Cố Thành là cháu của Cố Tứ Gia, cũng là Tôn thiếu gia duy nhất ở Cố gia hiện nay. Dưới tình huống như vậy, Lục Nghiên tuy chưa tip xúc nhưng đối với tính tình vị Cố Thành thiếu gia này trong lòng có phỏng đoán —— cháu trai duy nhất, có thể tưởng tượng, vị thiếu gia này chính là được sủng ái mà lớn.

***

Trong đại sảnh Thực Mãn Lâu, một đám người Cố gia trùng trùng điệp điệp đứng ở chính giữa, khí thế uy nghiêm. Cố Đại nãi nãi ngồi ở bàn, trên người mặc một bộ váy, đế giầy làm bằng vải bồi, bộ mặt không giận mà uy, là một phụ nữ cực kỳ uy nghiêm.

Sau lưng bà, Cố Thành lẳng lặng đứng ở đó, biểu cảm thoáng qua rất bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện đáy mắt hắn mang theo vài tia không kiên nhẫn.

"Đại nãi nãi mời uống trà." Chú Hứa tự tay bưng trà cho Cố Đại nãi nãi, cười nói: "Tiểu thư của chúng ta lập tức xuống ngay."

Cố Đại nãi nãi khẽ ừ, mở miệng nói: "Nghe nói, đầu bếp chính ở Thực Mãn Lâu bây giờ là đại tiểu thư các ngươi?"

"Này..." Chú Hứa không biết bà vì sao hỏi như vậy, do dự trong chốc lát gật gật đầu, nói: "Đại tiểu thư hoàn toàn thừa kế tay nghề lão thái gia, đây cũng là ý tưởng của lão thái gia."

Cố Đại nãi nãi hơi hơi nhíu nhíu mày, không nói chuyện.

"Cạch cạch cạch."

Trên lầu truyền đến tiếng bước chân, mọi người còn chưa ngẩng đầu, liền nghe một thanh âm ôn hoà bình tĩnh vang lên: "Đại nãi nãi ghé thăm thật đúng là nể mặt Thực Mãn Lâu chúng ta, làm nở mày nở mặt cho kẻ hèn này."

Ngoài miệng nói nở mày nở mặt cho kẻ hèn này, nhưng giọng điệu lại là không kiêu ngạo không siểm nịnh, cực kỳ yên ổn lạnh nhạt.

Cố Thành ngẩng đầu, chỉ thấy trên lầu vài người đi xuống, đi đầu là một cô nương mặt mũi kiều diễm, đẹp bức người, giống như một đóa hoa, đẹp thì rất đẹp lại khiến cho người ta cảm thấy có chút tục khí. Nhưng đôi tròng mắt của cô lại là tối như mực, trầm tĩnh yên lặng, nháy mắt liền đem kia cổ mị tục ép xuống, chỉ còn lại điềm tĩnh lạnh nhạt, tươi đẹp mĩ lệ.

Trong nháy mắt đó, Cố Thành cơ hồ cảm thấy tửu lâu này như có ánh mặt trời chiếu vào, không thì vì sao anh sẽ bị hoa mắt như là đang đối mặt với ánh sáng mặt trời cói chang.

Lục Nghiên từ trên lầu đi xuống, đến trước mặt Cố Đại nãi nãi hướng tới bà phúc thi lễ.

Cố Đại nãi nãi từng nghe nói, trước kia người trong cung mỗi tiếng nói cử động đều phải trải qua huấn luyện hà khắc, cho nên những người đó đều mang theo một sự ưu nhã mĩ lệ mà những người khác không thể so sánh. Bà từng gặp qua một vị cô cô trong cung, đối phương đi đứng, phúc lễ, ngay cả đầu ngón tay đều lộ ra sự ưu nhã mê người, làm Đại nãi nãi bà cảm giác tự biết xấu hổ.

Mà bây giờ, loại cảm giác này lại xuất hiện, đối tượng lại là vị Lục gia Đại tiểu thư này, trên danh nghĩa là con dâu tương lai của bà.

Ánh mắt đánh giá Lục Nghiên một cách cẩn thận, trên mặt Cố Đại nãi nãi rốt cuộc lộ một nụ cười mà từ khi vào cửa tới giờ mới có, ôn nhu nói: "Ngươi đứa nhỏ này thật sự quá đa lễ rồi."

Lục Nghiên cười, nói: "Ngài là trưởng bối, đương nhiên phải nhận nhiều lễ."

Nghe vậy, Cố Đại nãi nãi lộ ra một tia biểu cảm hài lòng, quay đầu nói với Cố Thành: "A Thành, còn không đến gặp em gái ngươi."

Cố Thành bước qua, hướng tới Lục Nghiên chắp tay hành một lễ, Lục Nghiên hơi hơi phúc lễ, thừa cơ hội này hảo hảo quan sát một chút "Vị hôn phu" này.

Cố Thành vẻ ngoài thật sự anh tuấn, thậm chí có thể nói là tuấn mỹ, tướng mạo phong lưu, đôi mắt đặc biệt dịu dàng, bị anh nhìn chăm chú, trong lòng liền nảy sinh ảo tưởng anh ta thích mình.

Nói tóm lại, đây là tướng mạo đào hoa.

Cố Thành chú ý tới ánh mắt Lục Nghiên, giương mắt thẳng tắp nhìn qua, người bị đánh giá --- Lục Nghiên cũng không cảm thấy xấu hổ, vô cùng hào phóng cười, ánh mắt liền dời đi.

Cố Thành khẽ nhíu mày —— vị hôn thê này của anh tính tình là như vậy sao?

Cố Đại nãi nãi cười nói: "Nha đầu xinh đẹp này là lần đầu tiên gặp A Thành đi."

"Đúng là lần đầu tiên gặp, nhưng thanh danh Cố thiếu gia, con đã sớm nghe nói qua."

"Vậy sao?"

Ngay cả Cố Thành cũng không nhịn được tò mò nhìn qua. Lục Nghiên khẽ cười nói: "Cố thiếu gia cùng Diệp tiểu thư hai người tại nơi công cộng quấn quýt bên nhau, cử chỉ thân mật, quả thực chính là cặp đôi thần tiên, người bên ngoài rất hâm mộ, con như thế nào có thể chưa từng nghe qua?"

Trong tửu lâu nháy mắt liền an tĩnh vài phần, ai cũng không nghĩ đến, Lục Nghiên thế nhưng sẽ đem việc này trực tiếp nói ra.

Nhìn bộ dáng cô nói cười yến yến, Cố Thành chỉ thấy chật vật, có chút không chịu nổi quay mắt đi, không dám nhìn thẳng ánh mắt của cô.

"... Dù cho con không muốn nghe, cũng sẽ có ‘người qua đường bênh vực kẻ yếu’ nói vô tai con, sợ con không biết vị hôn phu của con cùng nữ nhân khác tình đầu ý hợp. Tình huống như vậy, Đại nãi nãi, ngài nói, con có thể không biết đại danh Cố thiếu gia sao?" Lục Nghiên cười tủm tỉm, nói đến chuyện vị hôn phu của mình cùng nữ nhân khác thân mật cũng không có lộ ra nửa phần khác thường mà bộ dáng giống như không thèm để ý.

Cố Thành cảm thấy xấu hổ, thần sắc Cố Đại nãi nãi không biến, nói: "Nam nhân nha, bên ngoài gặp dịp thì chơi, đều là rất bình thường. Ta nghĩ, nha đầu xinh đẹp ngươi cũng sẽ không để ý đúng không?"

"Ồ? Cố thiếu gia cũng là ý nghĩ như vậy?"

Lục Nghiên nhìn về phía Cố Thành, nói: "Con cho rằng, người đi du học tây dương như Cố thiếu gia đều hướng tới một đời một kiếp chỉ một người."

Cố Thành sờ sờ mũi, nói: "Ta đúng là thích chế độ một vợ một chồng."

"Vậy cũng thật trùng hợp, tôi cũng có ý nghĩ như vậy." Lục Nghiên tỏ ra vui mừng nói: "Bất quá, việc làm của Cố thiếu gia lại ngược lại so với những gì ngươi nói a."

Cố Thành nháy mắt có chút bối rối, chất vấn của Lục Nghiên tới bất ngờ không kịp phòng bị, cậu trong lúc nhất thời có chút chột dạ.

Cố Đại nãi nãi thấy con trai mình bởi vì lời nói của một một nữ nhân mà lộ ra bộ dạng quấn bách có chút không vui, giọng điệu thản nhiên nói: "Nha đầu càng xinh đẹp lúc nào miệng cũng lưu loát như vậy."

Lục Nghiên mỉm cười, không nói chuyện.

Cố Đại nãi nãi đùa bỡn vòng ngọc trên tay nói: "Ta nghe nói, hiện tại Thực Mãn Lâu, là ngươi làm đầu bếp? Tửu lâu to như vậy mà không có lấy được một tay đầu bếp lại bắt đại tiểu thư ngươi một mình đi làm đồ ăn."

Lục Nghiên buông mi nói: "Tình huống của Lục gia chúng ta, Đại nãi nãi ngài chắc cũng biết. Giờ đây Lục Gia, chỉ có con thừa kế tay nghề của ông nội."

Cố Đại nãi nãi không tức không giận nói: "Nhưng ngươi chung quy chỉ là một cô nương, suốt ngày ở trong phòng bếp, cũng có chút kỳ cục. Về sau gả vào Cố gia, chẳng lẽ muốn để cho ai nấy đều nói thiếu nãi nãi Cố gia là đầu bếp? Ta nghĩ a..."

"Đây là nguyện vọng ông nội con, ông mong con đem Thực Mãn Lâu một lần nữa phát dương quang đại. Làm tiểu bối, con thế nào có thể không nghe theo?" Lục Nghiên đánh gãy lời của cô, nói ra ý muốn của lão thái gia đã qua đời.

Cô biết ý tứ của Cố Đại nãi nãi, nhưng bắt cô từ bỏ việc xuống bếp nấu ăn, việc đó tuyệt đối không thể nào. Cả đời cô làm đồ ăn, làm ra món ăn mỹ vị đối với cô mà nói đã ăn vào xương tuỷ. Nếu như có một ngày cô từ bỏ việc nấu ăn, chính là lúc cô chết đi.

Nghe vậy, biểu cảm không vui trên mặt Cố Đại nãi nãi càng thêm rõ ràng, bà cho rằng Lục Nghiên không hiểu ý của mình, liền nói trắng ra: "Cố gia chúng ta không có khả năng tiếp thụ một đầu bếp làm đại thiếu nãi nãi."

"... Như vậy, Diệp tiểu thư ngược lại là hợp ý Đại nãi nãi ngài." Lục Nghiên như cười như không nhìn bà, trong lòng có chút giận, nói: "Mối hôn sự này, Lục gia chúng ta đích xác trèo cao, nhưng không có lý do gì Cố gia các ngươi có quyền nhục nhã Lục gia chúng ta. Lục Cố hai nhà có hôn ước, toàn bộ Lục Thủy Thành đều biết, Cố thiếu gia cùng Diệp tiểu thư quấn quýt yêu đương có từng nghĩ đến vị hôn thê như tôi bị mọi người nhạo báng?"

Xem thường đầu bếp, lúc trước Cố gia các ngươi bất quá là người thô tục, mà Lục gia lại là danh môn, mối hôn sự này, khi đó như thế nào không ghét bỏ Lục gia là người làm đồ ăn?

Vừa vào đến cửa vị Cố Đại nãi nãi này đã bày ra một bộ dáng cao ngạo. Cố gia là mây, nhưng là Lục gia bọn họ cũng không phải mặc cho người ta xem là bùn đất mà giẫm lên.

Biểu cảm của Cố Đại nãi nãi thay đổi hoàn toàn, Cố gia ở Tỉnh S chính là hoàng đế. Cố Đại nãi nãi đã lâu không bị người nào trực tiếp chửi vào mặt như vậy, trong lòng làm sao có khả năng không tức giận?

Gia giáo của Lục gia chính là như vậy?

So với sự tức giận của Cố Đại nãi nãi, Cố Thành lại có vài phần ngượng ngùng bởi vì lời nói của Lục Nghiên hoàn toàn là sự thật.

Lục Nghiên thần sắc ôn hòa nói: "Đại nãi nãi cùng Cố thiếu gia đến để ăn cơm trưa? Nếu là không phải cũng mong ngài nếm thử tay nghề của con." Đối phương dù gì cũng là đến chúc mừng, chiêu đãi tốt khách nhân, đó là lễ nghi cơ bản.

Thần sắc cô trầm tĩnh, tựa như chưa có chuyện gì xảy ra, người vừa rồi nói đến Cố Đại nãi nãi á khẩu không trả lời được không phải cô.

Cố Đại nãi nãi muốn nói gì đó, Cố Thành lại dẫn đầu có chút xấu hổ chắp tay, nói: "Vậy thì phiền toái Lục tiểu thư."

Lục Nghiên cười nói: "Cố thiếu gia, các ngươi đi lên ghế lô trên lầu ngồi đi, ta sẽ sai người đem cho các ngươi một chậu than."

Lục Nghiên xoay người đi phòng bếp, Cố Thành nhìn bóng lưng cô, lần đầu tiên phát hiện vị hôn thê này của anh tính tình lại thú vị như vậy, trong trí nhớ trước kia, Lục Nghiên là cái dạng gì anh đã không nhớ rõ.

--- ------ ------ ------ --------

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Đại nãi nãi: Từ hôn từ hôn!

Cố Thành: Vị hôn thê của ta, tính tình thoạt nhìn rất thú vị a.

N ngày sau.

Lục Nghiên mỉm cười.

Cố Đại nãi nãi ( biểu cảm chân chó): Tứ... Đệ muội

Cố Thành:... Tứ thẩm...

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK