• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nghe tiếng bát đũa truyền ra từ phòng bếp, Nhược Nhược cảm thấy trong lòng ấm áp. Năm cô vào cửa Trịnh gia, cô 10 tuổi, anh 21 tuổi. Nhược Nhược luôn xem anh như anh trai của mình, nhưng không hề biết rằng trong lòng anh chưa từng coi cô là em gái. Khi đó còn quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu được hành động hôn môi cô của anh có ý gì đặc biệt.

Sau khi ba mẹ nuôi ngoài ý muốn qua đời, cô theo anh chuyển đến nhà mới, bắt đầu lại cuộc sống. Trịnh Sơ Trạch trẻ tuổi cố gắng phấn đấu lập nghiệp, vì muốn mang lại cho cô một gia đình hạnh phúc. Anh vô cùng cưng chiều cô, dưỡng dục như cha, thân thuộc như anh trai, quấn quýt hoan ái như vợ chồng.

“Nhược Nhược, ra ăn đi.” Trên bàn bày biện một bữa sáng phong phú, Trịnh Sơ Trạch ngồi bên cạnh bàn, vỗ vỗ lên đùi mình. Giữa hai chân phồng lên như lều vải, nhưng trên mặt lại không thấy chút sắc dục nào.

Nhược Nhược đỏ mặt, từ cửa lê chầm chậm hồi lâu mới đến trước mặt anh. Cô vừa tới gần, eo nhỏ lập tức bị cánh tay anh dùng sức ôm lấy, tiếp đó một bàn tay với vào trong váy ngủ của cô, kéo chiếc quần lót nhỏ cô vừa mặc chưa được bao lâu xuống.

“Ngồi lên.” Một tay anh ôm cô, tay còn lại giải phóng vật to lớn của mình. Giọng anh dịu dàng lại bình tĩnh, dường như chỉ đang bảo cô ngồi xuống ghế dựa mà thôi.

Hiển nhiên ý anh không đơn giản như vậy. Tuy đã làm chuyện này rất nhiều lần, nhưng hiện tại Nhược Nhược vẫn rất xấu hổ, mặt đỏ ửng. Cô vắt chân qua đầu gối anh, một tay nhấc cao váy lên, tay kia nhẹ nhàng tách nơi nữ tính ra, nhắm thẳng gậy thịt thô, từ từ ngồi xuống. Cửa mình của cô bị đè ép suốt một đêm, bây giờ còn hơi sưng đỏ, nhưng cũng may bên trong vẫn đủ ướt át. Khi nộn thịt mẫn cảm ở cửa huyệt tiếp xúc với quy đầu nóng bỏng, cô không kiềm chế được sảng khoái khẽ rên thành tiếng.

Khoái cảm theo nam tính dần dần tiến vào càng lúc càng tăng, lỗ nhỏ mềm mại chặt khít vừa nuốt được một nửa gậy thịt, hai tay Trịnh Sơ Trạch liền ôm lấy hông cô kéo mạnh xuống, dương vật nặng nề đâm lút cán vào tận sâu bên trong, khiến cô khàn giọng rên rỉ.

“A — Sơ Trạch — ưm –”

Nơi riêng tư bị vật to lớn lấp đầy, âm hạch ép chặt lên đám lông rậm rạp của anh. Hai tay Nhược Nhược ôm cổ anh, hạ thân không nhịn được vặn vẹo cọ xát. Trịnh Sơ Trạch không khỏi cong môi cười, cô gái nhỏ của anh tuy rằng hay thẹn thùng, nhưng phản ứng của cơ thể lại luôn luôn thành thật.

“Không phải Nhược Nhược đói bụng ư? Sao không ăn gì?”

Nhược Nhược sớm chìm đắm trong dục vọng mà nam tính dưới thân mang đến, nghe vậy nghiêng đầu liếc anh một cái. Dương vật của anh cắm sâu trong âm đạo cô, còn không ngừng đâm chọc, bảo cô ăn sáng thế nào đây? Biểu cảm nũng nịu của cô đã nói lên tâm trạng, Trịnh Sơ Trạch cong khóe môi, vươn tay lấy một miếng thịt hun khói trên bàn, đưa đến bên miệng cô. Nhược Nhược tuy rằng đang bị làm, nhưng mùi vị của thịt hun khói tỏa ra vẫn khiến cô mở miệng. Đương lúc cô đang chậm rãi nhai nuốt, Trịnh Sơ Trạch đè mông cô xuống, thân dưới bắt đầu mạnh mẽ ra vào.

“Ưm! Ưm ưm –!! A ư….” Để có thể thuận lợi nuốt đồ ăn vào bụng, Nhược Nhược chỉ còn cách ngậm chặt miệng không cho mình kêu ra tiếng, đành dùng âm thanh hừ mũi phát tiết khoái cảm sung sướng. Đến khi vất vả nuốt được thức ăn trong lúc xóc nảy kịch liệt, cuối cùng cô mới hé miệng, dâm dật kêu lên đứt quãng.

“A! A a!! — thoải — mái quá — thọc sâu quá ưm –!!! A a!!!”

“Bảo bối dâm đãng, khát không? Muốn uống chút gì không?”

Trịnh Sơ Trạch hài lòng buông dĩa xuống, cầm lấy ly sữa. Nhược Nhược giữ tay anh miễn cưỡng uống một ngụm, nhưng theo cú đâm ác ý của anh, cô không khống chế được thét lên chói tai, chút sữa chưa kịp nuốt hết cứ thế chảy xuống theo khóe miệng. Trịnh Sơ Trạch vừa tiếp tục đâm cô, vừa nhanh chóng cởi bỏ toàn bộ cúc váy cô. Dòng sữa dọc theo cần cổ trắng nõn, một đường chảy xuống giữa cặp vú tròn lẳn.

“Bảo bối dâm đãng của anh, cho anh cùng ăn sáng nhé.”

Trịnh Sơ Trạch cúi đầu, liếm láp chất lỏng ngọt ngào giữa cặp vú, nhưng một chút sữa đó vốn không thể làm anh no bụng. Vậy nên môi anh liền thuận thế hôn đến hạt trân châu đỏ ửng.

Thân dưới không ngừng truyền đến tiếng nước bành bạch nhầy nhụa ướt át, anh chôn mặt ở rãnh vú non mềm của cô ra sức liếm hút, cô chỉ có thể ôm chặt đầu anh khó nhịn rên rỉ. Một bữa sáng đơn giản thường ngày nhưng chỉ đến khi tinh dịch của anh bắn vào sâu trong cơ thể cô thì cuối cùng mới chấm dứt, đương nhiên, đó đã là chuyện của một tiếng sau.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK