• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bắc Minh Dạ vẫn lại là đang nhìn kịch bản, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt những người khác.

Không hút xì gà, liền ngẫu nhiên đem cái chén rượu nếm hai ngụm, mỗi lần lúc rượu sắp cạn, Danh Khả lại mở chai rượu rót đầy cho anh.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ở trong tất cả người chờ đợi, sau nửa giờ, Bắc Minh Dạ khép kịch bản lại giao cho Dật Thang, sau khi Dật Thang tiếp nhận lập tức để trong cặp tài liệu.

Ánh mắt Bắc Minh Dạ rơi vào thức ăn trên bàn, quét mọi người một cái, bỗng nhiên nhíu mày, kinh ngạc nói: "Như thế nào đều đã không động đũa?"

Từ Niên Hoa và Phó Xã Trưởng văn học vội vàng cười theo, lập tức gọi mọi người ăn cơm.

Danh Khả cũng cầm lấy chiếc đũa cúi đầu bắt đầu từ từ ăn.

Từ Niên Hoa thấy cô chỉ lo ăn chính mình hoàn toàn không trao đổi cùng Bắc Minh tiên sinh bên cạnh, không ngừng nháy mắt ra hiệu với cô hi vọng cô có thể tiếp thu một chút tín hiệu.

Nhưng lần này Danh Khả lại để cho anh ta tuyệt vọng, cho dù truyền đạt tín hiệu thế nào cho cô cô như là không thấy vậy, chỉ lo cúi đầu ăn cơm, hoàn toàn không để ý tới chuyện khác.

Từ Niên Hoa bất đắc dĩ đành phải ám chỉ cho Tiếu Tương.

Tiếu Tương có phần ngại ngùng, lúc đối mặt cái siêu cấp soái ca này, áp lực vô cùng lớn rồi.

Cô đứng lên chủ động gắp thức ăn cho Bắc Minh Dạ, đem thức ăn kẹp đến trong chén anh, mặc dù ở giữa cách một người Danh Khả việc này nhận làm rất không thuận tay, nhưng mà dù sao cũng phải có người thăm hỏi: "Đây là dấm đường lý tích nổi danh nhất trường học chúng tôi, Bắc Minh tiên sinh nếm thử xem sao."

Bắc Minh Dạ hơi hơi nhíu nhíu mày, Dật Thang lập tức gọi người phục vụ thay một cái bát mới cho anh.

Cái này hành động khiến cho Tiếu Tương nhất thời đỏ mặt, quay đầu nhìn Từ Niên Hoa, lòng tràn đầy bất an.

Từ Niên Hoa hướng cô lắc lắc đầu, biết những cái kẻ có tiền này đều có chút tật xấu kỳ quái, tỷ như thích sạch sẽ gì gì đó, đại khái là vì chiếc đũa Tiếu Tương dùng qua, lại gắp thức ăn cho anh, anh ngại không sạch sẽ.

Trên thực tế Tiếu Tương thật sự cảm thấy cực kỳ oan uổng, chiếc đũa cô dùng cả chính mình đều không có chạm qua, nếu như chạm qua nào dám gắp thức ăn cho Bắc Minh tiên sinh?

Mặc dù hành động này của Dật Thang rất không lễ phép, nhưng bởi vì Bắc Minh Dạ thân phận tôn quý, ai cũng không dám nghĩ nhiều cái gì.

Lại bởi vì Bắc Minh Dạ không phải người nói nhiều, cho dù Từ Niên Hoa và Phó Xã Trưởng nói với anh cái gì anh đều đã chỉ là vẻ mặt đạm mạc, lúc cao hứng khẽ hừ, lúc mất hứng liền đều không để ý, khiến cho mọi người hết sức khó xử, một bữa cơm ăn cực mất tự nhiên.

Cũng không biết có phải đồ ăn không hợp khẩu vị Bắc Minh Dạ hay không, anh vẫn rất ít động đũa, càng về sau thậm chí trực tiếp đặt đũa xuống, bộ dáng này lại càng làm mọi người khẩn trương.

Cuối cùng Từ Niên Hoa lại gọi người phục vụ, thay đổi một bàn đồ ăn mới, nhìn Bắc Minh Dạ vẻ mặt lấy lòng: "Chúng tôi không biết Bắc Minh tiên sinh thích ăn cái gì, nếu Bắc Minh tiên sinh có thích đồ ăn gì chính mình có thể nói ra, tôi khiến người ta lập tức đưa tới."

Bắc Minh Dạ không để ý tới anh, trái lại ánh mắt rơi vào trên người Danh Khả bên cạnh.

Cô còn đang cúi đầu, một chén cơm đã ăn hơn phân nửa, nhìn bộ dạng này cũng ăn được no không sai biệt lắm rồi.

Tân khách không động đũa, chính cô trái lại ăn no, nha đầu kia thật đúng là không hiểu đạo lí đối nhân xử thế.

Khóe môi anh hơi hơi cong, tràn ra ý cười không thể nhận ra.

Nhưng cười này vẫn lại là bị Từ Niên Hoa bắt giữ, anh ta vội vàng nhìn Danh Khả cười đến có vài phần sốt ruột: "Khả Khả, giới thiệu cho Bắc Minh tiên sinh một phen đồ ăn đặc sắc nơi này, nhìn xem tiên sinh thích ăn chút gì."

"A...." Danh Khả mới giống phản ứng kịp, lên tiếng, liền kẹp lên một khối đồ ăn nhỏ thả tới trong bát Bắc Minh Dạ.

Động tác này lập tức làm cho vài người khác tất cả đều nhăn mày lại.

Vừa rồi Tiếu Tương gắp thức ăn cho Bắc Minh Dạ cô không có thấy sao? Người ta ngay cả bát đều đã lập tức thay đổi, cô cư nhiên còn dám làm chuyện ngu xuẩn như vậy, hiển nhiên vừa rồi cô thật sự vẫn không tập trung, cũng không biết suy nghĩ cái gì, cư nhiên ngay cả việc này cũng chưa chú ý tới.

"Người phục vụ." Từ Niên Hoa lập tức hướng ra ngoài đầu gọi.

Chờ người phục vụ đi vào, anh ta đang muốn nói gì, nhưng, kỳ tích mà lại xảy ra, một màn khiến người không tưởng được xuất hiện tại trong tầm mắt bọn họ.

Chỉ thấy Bắc Minh Dạ cầm lấy chiếc đũa đem khối đồ ăn nhỏ kia đưa đến trong miệng, nhai hai lần liền trực tiếp nuốt đi vào, nhìn vẻ mặt anh dường như còn hài lòng.

Từ Niên Hoa lờ mờ, Phó Xã Trưởng cùng Tiếu Tương cũng u mê, liền ngay cả Dật Thang đều đã hơi run sợ giật mình, trước mắt không biết chảy qua chút gì.

Nhiều người vẻ mặt rung động như vậy, chỉ có một mình Danh Khả phản ứng kịp là chuyện gì xảy ra.

Thấy anh bắt đầu ăn, cô lại gắp một hạt bắp trân châu đến trong chén anh, làm xong việc này liền cúi đầu tiếp tục ăn.

Mọi người xem viên ngô trong bát Bắc Minh Dạ, trong lòng vẫn lại là có vài phần bất an, Từ Niên Hoa hơi hơi khoát tay áo để cho người phục vụ lui ra ngoài.

Cửa vừa mới đóng Bắc Minh Dạ liền cầm chiếc đũa đem viên ngô kia đưa đến trong miệng, vẫn ăn say sưa ngon lành như cũ.

Từ Niên Hoa nhịn không được nhẹ giọng nói: "Khả Khả, gắp thức ăn cho Bắc Minh tiên sinh."

Trong lòng Danh Khả có phần phiền, nhịn không được nghiêng đầu liếc Bắc Minh Dạ một cái.

Đó là động tác theo bản năng, nhưng cô không phát hiện ánh mắt những người này đều rơi vào trên người cô, hành động mắt trợn trắng này của cô đương nhiên cũng bị bọn họ thấy được.

Từ Niên Hoa luống cuống, Tiếu Tương cũng bị dọa, liền ngay cả Phó Xã Trưởng cũng bị dọa đến không dám lộn xộn.

Danh Khả bình thường vẫn lại là cực kỳ có hiểu biết, dù cho ở loại trường hợp nào cũng chưa bao giờ là cái người có nhiệt tình, nhưng ít ra nên có lễ nghi vẫn lại là biết.

Nhưng mà, hôm nay biết rõ ngồi ở bên cạnh cô là người đàn ông tôn quý nhất Đông Lăng, anh tùy ý dậm chân tất cả Đông Lăng đều phải run rẩy, đối mặt người như vậy cô cư nhiên dám không hiểu chuyện như vậy, cô có phải bị dọa u mê hay không, ngay cả chính mình đang làm cái gì cũng không biết?

Về phần Danh Khả, vì sao cô muốn mắt trợn trắng? Thực ra cũng không thể trách cô, người đàn ông này có tay có chân, anh sẽ không gắp thức ăn sao? Vì sao phải muốn cô gắp cho anh? Cũng không phải những hoàng thân quốc thích cổ đại đó, ngay cả ăn cơm đều phải người hầu hạ.

Bất quá xã trưởng để cho cô hầu hạ, loại này sống cô vẫn phải làm.

Mắt trợn trắng không dối gạt, cô vẫn lại là gắp đồ ăn đưa đến trong chén anh, cố gắng hết sức để cho thanh âm chính mình nghe qua nhu hòa chút "Bắc Minh tiên sinh, dùng bữa."

Bắc Minh Dạ cực kỳ nghe lời, Danh Khả để cho anh ăn cái gì anh đều đã ăn toàn bộ, một ngụm không dư thừa ăn hết, liền ngay cả cơm cũng ăn tràn đầy hai bát lớn, nhìn vẻ mặt thoả mãn anh dùng cơm khi đó, so với dáng vẻ lạnh như băng vừa rồi cũng không biết đáng yêu bao nhiêu.

Một bữa cơm tiếp xuống, mấy người bên trong xã đoàn văn học đều đã nhìn ra, Bắc Minh tiên sinh này dường như đặc biệt thích Danh Khả nhà bọn họ.

Cũng bởi vì cái dạng này, sau khi ăn cơm trưa xong, Từ Niên Hoa liền lập tức đề nghị nói: "Xã đoàn chúng tôi có phòng nghỉ, Bắc Minh tiên sinh không bằng tới bên trong xã đoàn nghỉ một lát trước."

Thấy anh không động anh ta lập tức bổ sung một câu: "Để cho Khả Khả thuận tiện cũng giới thiệu nội dung kịch bản cho tiên sinh một phen."

Vừa rồi anh lật chuyển kịch bản nhanh như vậy, mới nửa giờ cũng đã đem toàn bộ cái kịch bản nhìn xuống, trên thực tế không ai tin tưởng anh thật sự nhìn, đại khái cũng chỉ là tùy ý lật đi lật lại, dù sao muốn xem xong một cái kịch bản ít nhất tốn mấy giờ.

Quả nhiên sau khi nghe đến anh ta nói để cho Danh Khả giới thiệu với anh, trên mặt Bắc Minh Dạ mới có một chút biểu tình, mặc dù vẫn lại là cực kỳ nhạt, nhạt cơ hồ làm cho người ta nhìn không tới, nhưng ít ra là có phản ứng.

Anh đáp ứng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
pacman1808.com08:03 08/03/2018
Ai tóm tắt cho mình với :v nó nhiều chương quá đi
Avatar
hương hồ11:01 20/01/2018
Whoa ơn giời có lại rồi, thanks
Avatar
hồng diễm12:08 13/08/2017
cho minh hoi tại sao 3 chuong ms ra ki quá z
BÌNH LUẬN FACEBOOK