• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Quỳnh Nguyễn

Danh Khả không nghĩ tới chính là máy tính Bắc Minh Dạ cư nhiên có mật mã, thực ra cũng khó trách, kẻ có tiền giống như anh bên trong máy tính nhất định có rất nhiều văn kiện quan trọng giá trị hàng tỉ làm sao có thể làm cho người ta tùy tiện mở ra?

Tùy ý thử nhiều lần vẫn lại là không đúng mật mã của anh, cô bất đắc dĩ đành phải đem máy tính tắt máy, mãi đến màn hình hoàn toàn tắt mới dám đem màn hình đóng lại.

Không có biện pháp mở ra máy tính của anh, như thế đợi lát nữa có phải còn phải đích thân đi đối mặt anh hay không?

Chờ tâm tình khẩn trương khôi phục bình tĩnh cô mới xoay người ra cửa, từng bước một đi xuống lầu dưới, lúc xuống cầu thang không nghĩ qua là nện bước quá lớn trong lúc đó hai cái đùi lại ẩn ẩn đau nhức.

Mặc dù không có khó chịu như lúc mới vừa tỉnh lại, nhưng lại vẫn là làm cho cô nhịn không được nhăn mày lại.

Nơi cửa cầu thang, Mạnh Kỳ đang muốn đi lên thúc giục cô xuống lầu không nghĩ ngẩng đầu liền thấy bóng dáng mảnh khảnh kia xuất hiện tại góc rẽ cầu thang.

Thấy cô cau mày lại nghe vừa rồi Thanh Mai nói qua chuyện cùng ông, ông nhịn không được nghênh đón, nhẹ giọng hỏi: "Danh Khả, thân thể có phải không thoải mái hay không? Muốn để cho bác sĩ Dương tới đây xem cho cô hay không?"

Danh Khả lập tức lắc đầu, mặc dù đêm qua thái độ của ông không kiên nhẫn, ngạo mạn, đến bây giờ ít nhiều có phần ôn hòa làm cho trong lòng cô hơi hơi kinh ngạc.

Nhưng lúc này cô cái gì đều đã không kịp muốn, hiện giờ chỉ muốn Bắc Minh Dạ ở trước mặt mình đem ảnh chụp San San xóa sạch, hơn nữa đáp ứng sau này sẽ không lấy chuyện này tới uy hiếp cô, sau đó liền rời đi nơi này, về nhà nhanh một chút, hoặc là đi một cái địa phương không ai biết ngây ngốc một ngày, chờ thân thể tốt lại nói.

Hiện tại cô sợ nhất sẽ là cùng người nơi này nhấc lên quan hệ.

Ánh mắt Mạnh Kỳ lại từ trên gương mặt tái nhợt của cô đảo qua, mặc dù vẫn lại là có chút ý nghĩ nhưng nếu cô không muốn gặp bác sĩ ông cũng không tốt nói thêm cái gì.

Dù sao tiên sinh lại vẫn ở trong đại sảnh chờ, cho tới bây giờ ông chưa thấy qua tiên sinh có tính nhẫn nại tốt như vậy, cư nhiên ở trong này chính là hơn một giờ, nhưng rất rõ ràng cho dù tính nhẫn nại tốt cũng là có hạn, lại không xong khó bảo toàn khi nào thì bỗng nhiên liền mất hứng rồi.

Danh Khả và Mạnh Kỳ cùng nhau xuống lầu, lúc đến đại sảnh, xông vào tầm mắt Danh Khả đầu tiên đó là bóng dáng cao lớn kia.

Chỉ là cảm giác được tồn tại của anh, liền ngay cả ngũ quan của anh cũng không thấy rõ, cỗ cảm giác khủng bố quen thuộc lại ập vào lòng làm cho cô nhịn không được kéo căng vạt áo chính mình, theo bản năng lui về phía sau nửa bước.

Mạnh Kỳ thấy cô sợ hãi đối với tiên sinh như vậy ánh mắt có vài phần phức tạp, nhìn nhìn cô lại nhìn Bắc Minh Dạ, rốt cục vẫn lại là thúc giục nói: "Tiên sinh đang đợi cô a, Danh Khả qua đi."

Danh Khả hít sâu một hơi, mặc dù trong lòng vẫn lại là cực kỳ sợ hãi nhưng đem kinh hoảng áp xuống vẫn lại là cố gắng nổi lên dũng khí tới gần anh.

Ảnh chụp San San lại vẫn ở trong tay anh, mặc kệ cô có bao nhiêu sợ hãi nhưng vẫn còn phải đối mặt người này.

Thực ra lúc cô xuất hiện tại đầu bậc thang Bắc Minh Dạ đã chú ý tới tồn tại của cô, chỉ là không nghĩ tới sau khi trải qua đêm qua nha đầu kia càng sợ hãi anh so với lúc trước.

Là kỹ thuật của anh không tốt thật như vậy, hầu hạ cô không đủ thoải mái, hay là kỹ thuật của anh quá tốt làm cho cô không chịu đựng nổi? Nhưng mà bộ dáng cô như thỏ bị hoảng sợ lại làm cho chủ nghĩa nhất thời trong lòng anh điên cuồng phát ra.

Cô lấy loại ánh mắt này nhìn anh, anh không cho phép chính mình có bỏ lại tạp chí trong tay đem cô khiêng lên tới lầu hai tiếp tục hành vi điên cuồng đêm qua.

Cho tới bây giờ không nghĩ tới chính mình ở trên việc này cũng sẽ có một ngày không khống chế được, nhưng đêm qua quả thật quả thật không nén nổi muốn rất nhiều lần.

Thân thể của cô cực kỳ mềm mại cực kỳ ấm áp, lúc muốn cô, thể xác và tinh thần chưa bao giờ có thỏa mãn.

Cô gái này trời sinh khúm núm đem anh hầu hạ tốt như vậy, anh làm sao bỏ được cứ như vậy ném cô đi?

Thấy cô đi tới trước mặt anh, anh nâng nâng cằm ý bảo cô ngồi xuống đối diện.

Danh Khả có phần lo sợ bất an ngồi ở bàn trà đối diện nhìn anh, anh lại thủy chung cầm tạp chí lật xem, cũng không mở miệng nói chuyện, làm cho cô cô ngồi xuống xong lại càng ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn cô một cái.

Nhiều lần Danh Khả đều đã muốn mở miệng nói chuyện với anh, nói một chút chuyện ảnh chụp, nhưng mà trong đại sảnh này vẫn có người hầu bận việc, có người thứ 3 ở trong này cô không dám mạo hiểm đem việc này nói ra ngoài.

Không quá bao lâu, Lan Hoa nâng một cái khay tới đây, đem một bát cháo và hai khối bánh ngọt nhỏ tinh xảo đặt ở trên bàn trà trước mặt cô.

Danh Khả nhìn cô ấy một cái, sau đó tiện rủ đầu xuống nhìn điểm tâm trước mặt, không nói gì.

Mặc dù hiện tại bụng thật sự rất đói nhưng mà ̣ Bắc Minh Dạ ở trong này cô căn bản cơm nuốt không trôi, cho nên những thứ điểm tâm này đưa tới cô cũng chưa động một phen, chỉ là vẫn an tĩnh ngồi, trong lòng cực độ không yên.

" Có phải em không ăn bởi vì đêm qua bị anh đút ăn quá no hay không, hiện tại ăn không vô rồi hả?" Rốt cục ánh mắt Bắc Minh Dạ rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mặt cô không làm sao tốt, có chút tái nhợt, anh biết rõ là đêm qua bị anh làm mệt chết.

Mặc dù điểm tái nhợt kia có thể làm anh thương hại một chút nhưng càng thêm gợi lên phần thú tính ẩn núp ở sâu trong nội tâm anh.

Vật nhỏ yếu ớt như vậy... Ánh mắt anh phút chốc đi xuống, khóe môi cũng nổi lên một chút ý cười tà mị: "Nếu không thích điểm tâm nơi này vậy không bằng chúng ta đi lên, anh tiếp tục tiếp tục ** thượng cho em ăn no."

Danh Khả hoảng sợ, cái gì cũng không nói, vội cúi đầu đem bát cháo kia nâng lên, cầm thìa một ngụm một ngụm đút vào trong miệng nhỏ, ăn vào nửa chén cháo, ăn luôn hai khối bánh ngọt nhỏ mới tiếp tục tiếp tục đem non nửa bát cháo trắng còn lại toàn bộ ăn vào trong bụng.

Lấy giấy ăn ra đem khóe miệng lau khô, cô ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Bắc Minh tiên sinh, tôi...Tôi đã..."

"Đã làm sao vậy?" Ánh mắt của anh còn đảo qua ở trên tạp chí, chỉ là tùy ý khoát tay áo, Mạnh Kỳ liền để cho tất cả người hầu trong đại sảnh thối lui ra ngoài.

Không có người thứ 3 ở đây, Danh Khả rốt cục nhẹ nhàng thở ra, nhìn anh nghiêm túc nói: "Bắc Minh tiên sinh đã được đến vật anh cần tìm, vậy anh... Có phải có thể đem ảnh chụp San San trả lại cho tôi hay không?"

"Tôi có nói đem ảnh chụp của cô ta trả lại cho em sao?"

"Anh nói. . . Cái gì?" Lời nói của anh làm cho sắc mặt Danh Khả trở nên càng thêm trắng xanh, cô nhịn không được đứng lên cúi nhìn anh, lửa giận nhất thời nóng lên.

Anh vẫn lật xem tạp chí như cũ thấy chỗ có hứng thú nghiêm túc xem vài lần, những cái không có hứng thú này liền lật chuyển, một bộ tư thế nhàn nhã lười biếng.

Danh Khả rốt cục nhịn không được cắn môi nói: "Bắc Minh Dạ, anh nói lời giữ lời, tôi đều đã đã... Đã bị anh như vậy, vì sao anh vẫn còn không đem ảnh chụp San San trả lại cho tôi?"

"Tôi tựa hồ thật sự cũng không nói gì cô theo giúp tôi ngủ **, tôi liền đem ảnh chụp em gái em trả lại cho em." Bắc Minh Dạ Bắc Minh Dạ rốt cục ngẩng đầu nhìn cô, khóe môi mỉm cười, ánh mắt cực độ tà ác mà lại băng lãnh: "Tôi có nói như vậy quá sao? Danh Khả trí nhớ của em kém đến tình trạng này?"

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
pacman1808.com08:03 08/03/2018
Ai tóm tắt cho mình với :v nó nhiều chương quá đi
Avatar
hương hồ11:01 20/01/2018
Whoa ơn giời có lại rồi, thanks
Avatar
hồng diễm12:08 13/08/2017
cho minh hoi tại sao 3 chuong ms ra ki quá z
BÌNH LUẬN FACEBOOK