• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Ố ồ ô ! 

Cô nhìn chiếc vali chỉ vỏn vẹn có hai quyển sách , một cái máy tính , một cái đồng hồ , 2 bộ váy dự tiệc cùng một vài thứ linh tinh mà thở dài . Có ai như cô , chuyển nhà mà đem có chút xíu cứ như là đi ở tạm .

- Giờ đi được chưa ? - Winter bay qua lại hỏi .

- Ừm , đồ đã chuẩn bị xong , mọi thứ đều xong cả rồi . Chắc đi được rồi ! 

- Vậy mau đi thôi , ở bên mấy người kia càng lâu càng mệt .

- Dạ !

Cô xách cái túi cùng cái vali nhỏ xuống phòng khách , hít một hơi chuẩn bị tinh thần cô bước xuống .

- Thưa mẹ con đi . - Cô lễ phép chào mẹ .

- Chị à , hay chị ở lại nói chuyện chút đi , dù sao cũng không vội . - Nữ chủ Phan....à không , phải gọi là Trương Linh Linh mới đúng , thấy cô chuẩn bị bước đi một chút cũng thèm để ý đám người kế bên thì níu kéo .

Cô bất đắc dĩ quay qua nhìn cái đám người trước mặt . Tổng hợp lại bây giờ có tên Diệp Phong , nữ chủ đáng mến , ông cha đáng kính , bà mẹ kế đáng khinh và một thằng nào đó mặt nhìn đáng ghét .

- Xin lỗi , nhưng chị phải tới nhận nhà rồi . - Cô không mặn không nhạt nói .

- Có sao đâu , chị xem này . Hôm nay anh rể Bạch Thượng Thiên tới thăm chị này . - Cô ta châm chọc nói , tỏ vẻ đáng yêu . Còn về phía Bạch Thượng Thiên hơi nhíu mày , cô hiểu mà , có ai muốn thấy người mình yêu tạo khoảng cách như vậy . Nói thế chẳng khác nào bảo anh ta đã có chủ tốt nhất không nên lăng nhăng .

Cô không nói gì nhưng trong lòng hơi nhói lên một , chắc là cảm xúc của nguyên chủ . Khẽ liếc mắt về phía anh hai bảo ổng nhập vào thân xác mình , ổng cũng hiểu liền thi hành ngay .

Lập tức mắt cô lại trở thành mỗi con một màu , mái tóc trở nên quái dị . Mẹ cô thấy bệnh tái phát liền cuống lên .

- Tuyết nhi , con có thấy sao không ? Bệnh lại tái phát rồi !

- Không sao đâu ạ , một chút là hết ngay ấy mà . Con xin phép đi trước . - Cô mỉm cười với mẹ sau đó phóng như bay ra ngoài tránh chột dạ .

Ra ngoài cô lập tức đuổi ổng ra khỏi thân xác sau đó cất bước về phía chung cư .

Nơi này cô đã cho trang trí lại , ban công cũng đã xây xong . CÔ bắt đầu xoắn tay vào sắp xếp đồ đạc mọi thứ . 

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa .

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ căn hộ cô mới an tâm ngồi xuống lấy cái máy tính ra tìm việc . Với IQ trên trời dưới đất kia thì muốn tìm việc không khó chỉ là nguyên chủ mới 18 tuổi , chưa có bằng cấp gì , huống hồ tiếng vang ngân xa vậy làm sao mà tìm việc nổi .

- Tìm được việc chưa ? - Winter hỏi .

- Chưa , em tìm được mấy việc ưng ý thì nó lại bảo phải có bằng .

- Hay tìm thử nữa xem .

- Dạ . - Cô thở dài .

15 phút sau........

- Tìm được rồi ! - Cô nhảy cẫm lên vui sướng , cuối cùng cũng thấy có công ti chịu nhận người không có bằng cấp . Đây là công ti W.Q , một công ti lớn ở đây , họ đang nhận tìm phiên dịch viên , lương tháng 8 triệu/tháng . Họ ghi ở đây cần người phiên dịch giùm mấy xấp tài liệu các tiếng trong công ti , không cần bằng cấp chỉ cần trình độ cao biết trên 5 thứ tiếng .

- Vậy thì mau đi xin việc đi ! - Winter .

- Từ từ cái , bây giờ đã 10 giờ 30 trưa rồi , em phải đi ăn cái . - Cô xoa bụng nói .

- Vậy em còn tiền mua đồ ăn không , chứ ở đây không có sẵn gì đâu . 

- Dạ có đủ mà , anh cứ lo khéo . 

Nói xong cô lấy cái áo khoác lên người mang theo cái túi xách bước ra khỏi căn hộ đi qua siêu thị gần đây mua đồ ăn .

Hồi trước , cô thích nấu ăn bởi vì nó khiến cô cảm thấy thành tựu , vốn dĩ định mua ở cái tạp hóa gần nhà nhưng cô thấy đồ ở đó không tươi ngon lại mắc tiền nên mới lết xác đi ra siêu thị .

- Để xem nào , vì chỉ có một mình nên em sẽ nấu chừng 2 hay 3 món là đủ rồi . Vậy thì sẽ ăn canh hẹ nè , gỏi đu đủ nè và sườn ram nữa là đủ rồi . Anh thấy sao anh hai ? - Cô theo thói quen lúc trước bàn thực đơn với anh hai . 

- Được đấy , anh duyệt . 

 Thế là cô lên quầy thực phẩn mua hẹ , mua rau , mua thịt , mua.......rồi thanh toán và đi về . Cứ ngỡ sẽ yên lành nào ngờ trên đường lại gặp nam nữ chủ đang đi mua sắm .

- A chị hai ! - Cô ta thấy cô liền reo lên , chỉ mới không gặp thôi có cần như đã mấy năm không gặp không .

- Cô cũng đi mua đồ ăn . - Bạch Thượng Thiên nhìn túi đồ cô đang cầm sau đó hỏi ,

- Ờ , vậy ba người cũng đi mua đồ ăn sao ? - Cô ngạc nhiên hỏi ba người Diệp Phong , nữ chủ và tên vừa nói .

- Phong ca và Thiên ca sẽ ở lại dùng bữa trưa cùng cả nhà nên em muốn vào bếp nấu . - Nữ chủ thẹn thùng nói .

- À , vậy chị về trước . - Cô lười biếng cầm túi sách lướt qua  như chưa có gì xảy ra .

- Chị , chị biết nấu ăn sao ? - Nữ chủ cố tình níu kéo cô , dường như muốn gây phiền phức đây mà .

- Sao cũng được ! - Cô lơ đễnh đáp , chân vẫn bước đi .

Về tới nhà , cô thở hổn hển , quả thực một lần gặp nam nữ chủ là một cực hình . Vội vàng gạt bỏ đi cái áp lực lúc nãy , cô chạy vào bắt đầu công việc nấu nướng .

- Cuối cùng cũng xon g. - Sau 30 phút nấu ăn cô hào hứng đặt đồ ăn xuống bàn .

- Anh hai không ăn được , làm sao đây ? - Anh chớp mắt vô tội nhìn cô . Mà mỗ nữ nào đó rất vô tư nói .

- Anh cứ nhập vô thân xác nguyên chủ rồi ăn cùng em ! 

- Ok ! - Ngay lập tức một bóng trắng lao vào cô . 

Mà công nhận ông anh này tài thiệt , không cho cô gắp chỉ bỏ liên tục vào miệng khiến cô suýt ngộp thở . Đúng là cách ăn của ông anh khùng điên nhà này mà ! Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK