• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Si bắt cheo.

~~~~~

Người ta nói không sai. “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Mà tôi thì lại ở gần không phải hũ mực bình thường mà là một cái hố mực. Cho nên lên cấp hai, tôi đã bị nhiễm đủ thói xấu từ cái hố mực kia. Nào là du côn, nói chuyện xấc xược, mặt mày bắt đầu tiến hóa theo kiểu chảnh chọe rồi.

Cả bây giờ tôi cũng lớn hơn rồi cho nên không ngu như trước nữa. Không bị anh Tí dụ như trước nữa đâu. Duy chỉ có việc gọi anh ấy bằng anh thì mặc dù tôi đã biết anh ấy lừa tôi, lúc đầu cũng thấy cay cú lắm, nhưng gọi mãi thành quen, sửa cũng không sửa được cho nên tôi cũng mặc kệ luôn.

Tôi tung tăng từ trên nhà ông Chiến về thì nhìn thấy bác Biên đang hái bưởi. Mấy cây bưởi nhà bác ấy quả nào quả nấy to đùng, nhìn mà phát thèm. Tôi đánh liều nói với lên trên.

” Bác ơi, cho cháu xin quả bưởi với! ”

” Đi chỗ khác chơi không tao lại đập cho một trận bây giờ. ”

Mặt tôi hằm hằm quay đi. Đúng là đã khó tính còn keo kiệt. Chả trách tới giờ vẫn ế.

Tôi vừa đi vừa lầm bầm nên đâm sầm vào người đằng trước. Ngước mặt lên thì thấy anh Tí đang đứng đó.

Thấy mặt mũi tôi nhăn như khỉ anh ấy mới hỏi:

” Lại có chuyện gì? ”

” Xin bưởi mà người ta không cho. ”

” Lại bà Biên già à? ”

Tôi không nói gì, khẽ gật gật đầu.

” Thôi, về đi. Coi cái mặt mày kìa. Nhăn nhăn nhó nhó y như mấy bà già tám mươi ý.”

Nói xong, anh ấy lướt qua người tôi đi về phía trước. Tôi thấy ấm ức kinh khủng. Nhưng cũng chẳng biết làm sao đành lủi thủi về nhà.

Ăn cơm tối xong, tôi định mở tivi xem thì ngoài cửa có người gọi ý ới. Tôi vội vã phóng ra ngoài thì thấy anh Tí đang đứng đó. Nhìn thấy tôi anh ấy liền nói:

” Mày ăn bưởi không? ”

” Có.”

” Đi theo anh! ”

Tôi không hiểu gì, nhưng mà nghe đến ăn thì sáng mắt, cun cút đi theo sau lưng anh Tí như con cún nhỏ. Anh ấy dẫn tôi ra cầu Ông Ruống, xong bảo tôi ngồi xuống đấy. Anh ấy đi vòng xuống chỗ gầm cầu lôi cái bao gì đấy lên mở ra.

Trước mặt là mấy quả bưởi to sụ. Tôi lóa cả mắt nhìn anh Tí ngạc nhiên.

” Anh lấy ở đâu nhiều thế?”

” Sao mày nói nhiều vậy? Có ăn là được rồi. ”

Tôi lườm anh một cái cháy mặt rồi im lặng ngồi nhìn anh ấy gọt bưởi mà nước miếng cứ muốn trào ra ngoài.

Thế là tôi với anh Tí vui vẻ ăn sạch mấy quả bưởi, sau đó vui vẻ dắt nhau về.

Hôm sau vừa đi về tới ngã ba trong làng tôi đã nghe lao nhao ở trong. Tôi vội chạy tới xem có chuyện gì thì thấy bác Biên đang đứng giữa ngã ba chửi bới um sùm, lôi cả dòng họ tổ tiên ba đời người ta ra chửi. Chẳng biết chửi ai mà kinh khủng thật.

” Có chuyện gì vậy bác? ”

Tôi hỏi một bác gái đang đứng gần đó.

” Không biết, hình như mấy cây bưởi nhà bả bị phá.”

Tôi ngớ người, quay ra sau nhìn anh Tí. Tôi biết chắc thủ phạm chính là anh ấy. Anh ấy nhìn tôi với cái vẻ mặt “ngây thơ vô số tội”, sau đó xoay người đi về nhà.

Tôi đang ngồi xem phim với anh Tí bên nhà anh ấy. Anh ấy mới mua cái đĩa phim chưởng tên “Đại ca cá cơm” nên rủ tôi qua xem. Tôi cũng hăng máu với mấy cái vụ đá đấm này lắm cho nên đồng ý liền.

” Ê, si bắt cheo ( Shi Park Cheo), mày lại đây anh bảo? ”

” Sao lại gọi em là si bắt cheo? ”

” Mày có nhìn thấy cái đứa vừa đen vừa xấu kia không? ”

Anh ấy vừa nói vừa chỉ vào nhân vật đang xuất hiện trên tivi.

” Mày giống nó, vừa đen vừa xấu. Xấu không chịu nổi luôn. ”

Tôi nhìn chằm chằm cái mụ béo mụp đen đúa đang xuất hiện trên tivi mà đen mặt. Tuy là tôi đen thật, xấu thật nhưng làm gì tới mức đó cơ chứ.

” Anh mới si bắt cheo ấy. Em không thèm xem nữa. ”

Tôi đứng phắt dậy, định bỏ đi thì anh Tí kéo tay tôi lại ngồi xuống.

” Anh đùa thôi, ngồi đi. Chiều nay mày đi câu cá với anh. ”

” Em không đi. ”

” Mày không đi anh rủ con Nhung đi. ”

Con Nhung, lại là con Nhung. Hở ra là rủ con Nhung. Tôi muốn sùng máu.

” Vậy anh đi mà rủ nó đi đi.”

Tôi đứng phắt dậy, hầm hầm bỏ về.

Buổi chiều, anh ấy vẫn qua rủ tôi. Tôi lại được dịp chảh chọe lên mặt từ chối.

” Mày không đi anh vác mày đi”.

Tôi đây cóc sợ, tôi biết tỏng anh ấy chẳng vác nổi tôi đâu. Định dọa tôi à? Còn khuya lắm. Mơ đi.

Thế là tôi vẫn vênh váo đứng đấy.

Lần này anh ấy rủ con Nhung thật. Tôi muốn điên lên được. Ngồi ở nhà mà tâm trạng cứ buồn bực bứt rứt không thôi.

Mấy hôm sau, anh Tí còn không thèm chờ tôi đi học nữa. Tôi thấy anh ấy đi với con Nhung. Lại còn có vẻ thân thiết lắm. Lên lớp sáu rồi tôi với anh Tí, con Nhung, bọn thằng Khánh đều học chung một lớp.

Không riêng gì con Nhung mà cả đám con gái trong trường cũng mê anh Tí như chết, suốt ngày đu đeo bám lấy anh ấy như ruồi bu bãi ***. Ai bảo anh ấy càng lớn càng đẹp trai ra. Mặt mũi vẫn vênh vênh lên thấy ghét. Bọn nó bảo đấy là nét lạnh lùng chuẩn soái ca.

Soái cái rắm, đúng là lũ mê trai. Nhìn chỉ muốn đấm cho phọt máu.

Nhìn con Nhung nó cứ uốn éo cạnh anh Tí mà tôi ứa gan. Mà anh ấy lại còn có vẻ thích thú nữa. Đang ngồi chung với tôi thì bay lên đấy ngồi sát sàn sạt với con kia. Nhìn chỉ muốn quăng quả lựu đan lên đó cho nổ hết luôn khỏi ngứa mắt.

Cũng chẳng trách được. Con đấy nó vừa trắng trẻo lại xinh đẹp. Mấy anh lớp tám lớp chín cứ ghẹo nó suốt. Còn tôi, lùn có một mẩu. Mặc dù trắng hơn hồi nhỏ được chút nhưng đen vẫn đen. Tóc vẫn cắt cụt ngủn, lại còn hung hăng dữ dằn như con trai. Cho nên chả ma nào thèm ngó đến tôi. Nhưng tôi đây cũng cóc cần.

Tôi điên quá, xong cũng mặc kệ luôn. Tôi đi chung với bọn thằng Khánh. Nhìn tôi cứ như đứa trẻ lạc trong đám người lớn vậy. Tại tôi lùn quá, lớp sáu rồi vẫn lùn có một khúc, chẳng khác mấy đứa cấp một. Vậy nên tôi cứ bị bọn kia chọc suốt. Đứa nào gặp tôi cũng gọi “con lùn”, “vịt cổ lùn”, “lùn mã tử”……đủ thứ tên trên đời.

Nhưng tôi cũng cóc sợ. Đứa nào mở miệng ra chọc là tôi cho nó ăn dép, không thì cũng ăn tát. Đứa nào láo tôi tẩn luôn. Tôi bị nhiễm anh Tí cái tật du côn rồi nên bây giờ tôi giang hồ lắm, hở ra là đánh với đấm, nói chuyện cũng láo cực.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK