• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Con ba gang.

~~~~~~~~

Tôi sinh ra ở một vùng quê phía Bắc. Hồi nhỏ tôi toàn bị hiểu nhầm là con trai. Thậm chí, có lần có một chú ở xa về vô nhà tôi chơi, chú ấy nhìn thấy tôi liền hỏi bố tôi rằng:

” Nhà anh đẻ được thằng cu này lúc nào thế? ”

Lúc đó tôi đã học lớp hai rồi, cũng biết suy nghĩ rồi chứ bộ. Cho nên tôi cũng thấy hơi ức chế một chút. Nhưng cũng không thể trách chú ấy được. Tại vì hồi đấy tôi toàn mặc đồ con trai, để tóc con trai, lại vừa đen vừa xấu >.<. Đối diện nhà tôi có một căn nhà khá là to và khang trang. Trong nhà đấy có hai anh em một trai một gái. Hồi ấy tôi còn nhỏ nên cũng chẳng biết tên thật của họ là gì, chỉ nghe mọi người gọi là Tí với Tũn. Anh Tí bằng tuổi tôi, còn Tũn thì nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Sở dĩ tôi gọi anh Tí là anh trong khi anh ấy bằng tuổi tôi là vì anh ấy bảo với tôi thế này: " Mày phải gọi anh là anh, anh đẻ tháng mười một, mày đẻ tháng mười. Mười một lớn hơn mười nên anh lớn hơn mày." Sau này lớn lên một chút nữa tôi mới biết hồi đó mình ngu thật. ==.==" Hồi đó, tôi đi học bằng phương tiện xe căng hải ( hai cẳng = đi bộ). Có một hôm, tôi đi học về. Đến ngõ nhà ông Trường thì gặp một con chó rõ to. Nó cứ gầm gừ, nhỏ dãi nhìn tôi thèm thuồng làm tôi sợ chết đứng một chỗ, không dám nhúc nhích, nhắm tịt mắt chờ chết. Không phải tôi sợ đâu nhá, tại vì con chó đó nó to hơn tôi thôi chứ nó mà nhỏ hơn tôi là nó xác con mẹ nó định với tôi rồi. Lúc sau, chỉ nghe ẳng một cái, kèm theo một giọng nói vang lên phía sau: " Cái con ba gang này, có con chó cũng sợ. Đi về! " Ba gang là tên anh ấy đặt cho tôi. Tại anh ấy bảo đưa tay lên đo người tôi vừa được ba gang. Lúc đó tôi vô cùng ngưỡng mộ anh ấy luôn. Thế là tôi lẽo đẽo theo sau anh Tí về đến tận nhà. Lúc định đi vào thì đột nhiên anh ấy gọi lại bảo: " Từ mai đi học mày chờ anh đi, lúc về chờ anh về " Tôi cũng hơi ngạc nhiên. " Sao lại phải chờ anh ạ! " Anh ấy nhìn tôi khinh khỉnh đáp lại: " Tại mày xấu quá. Nó tưởng mày giống củ khoai nên sẽ nuốt mày vào bụng đấy. Đi với anh nó thấy anh mày đẹp trai nó sợ nên sẽ tự động bỏ chạy thôi " Tôi thề, lúc đó anh ấy mới lớp hai thôi đấy. >“< Và tôi cũng thề, bây giờ anh ấy mà đứng trước mặt tôi trưng cái bộ mặt ấy ra thì tôi sẽ cho ba má anh ấy nhận không ra luôn. Vậy là ngày nào tôi với anh Tí cũng đi học chung với nhau. Mà có cái anh Tí thuộc cái thể loại mà bọn con gái bây giờ hay gọi là "soái ca lạnh lùng" đấy ạ. Cho nên anh ấy vô cùng kiệm lời. Có khi suốt quãng đường đi đi về về cũng chẳng ho he nửa lời. Chẳng biết ai thích thú cái bộ mặt đưa đám ấy chứ riêng tôi, tôi không ưa chút nào. Nhìn chỉ muốn đấm một phát cho xịt máu. Trong xóm tôi có một cái chị lớn tuổi rồi, nhưng mà chị ấy bị bệnh đao hay tớc nơ gì đấy nên trông sợ lắm. Mỗi lần đi ngang chỗ chị đấy hay đứng để về là tôi sợ thót tim. Vậy mà anh Tí không sợ chút nào, còn rủ tôi chọc phá chị ấy nữa. Con chuột nhắt như tôi thì làm gì có lá gan mà đi chọc, nhìn thôi đã muốn tè ra quần. Vậy là tôi lắc đầu. Nhưng mà anh Tí anh ấy dám lôi con chó ra để uy hiếp tôi. Nói tôi mà không đồng ý thì sau này bỏ mặc tôi cho con chó đấy nuốt luôn. Vậy là tôi bất đắc dĩ phải gật đầu. Thế là ngay buổi tan học hôm đó, anh ấy đứng chờ tôi ngay cửa lớp. Tôi vừa lú đầu ra là bị anh ấy tóm đi luôn. " Anh ơi, hay thôi đi em sợ lắm! " " Đúng là cái đồ chết nhát! " " Nhưng em.... " " Không nhưng nhị gì hết. Mày không đi, lát anh ném mày cho con đấy bắt đi luôn." Mặt tôi méo xệch, đứng sau lưng anh Tí mà tay chân run lẩy bẩy. Anh ấy quay ngoắt sang nhìn tôi khinh thường. " Mày sợ cái gì? Có anh ở đây còn sợ. Cứ đi theo anh." Quả thật là lời nói của anh lúc đấy vô cùng có trọng lực. Tôi mặc dù sợ thật nhưng đi thì vẫn đi. Kẻ địch đã xuất hiện ngay trước mắt. Không phải tôi có ý chê bai mấy người bị bệnh ấy đâu, nhưng thực sự là trông họ tởm lắm. Răng chị đấy đen sì, hô ra ngoài cả một khúc dài, còn ghê hơn cả Tô răng hô trong phim Hoàng Phi Hồng luôn. ( ai xem phim này rồi sẽ biết độ hô răng của anh ấy). Miệng chị ấy thì ôi thôi, nước dãi nó cứ lũ lượt tuôn xuống trông buồn nôn luôn. Móng tay chị ấy dài ngoằng, đen xì xì như mấy bà yêu tinh trong phim ấy. Trên người thì lấm lấm lem lem nhìn sợ chết được. Vừa mới nhìn thấy, tôi liền chôn chân tại chỗ, mặt mày biến sắc luôn. Anh Tí cầm trên tay mấy cái vỏ kẹo, sau đó nhặt đá dưới chân nhét vào rồi gói gói lại. Anh ấy dẫn tôi đi lướt qua chị kia, rồi kêu tôi đứng yên đấy. Sau đó anh ấy quay lại, đưa mấy cục kẹo giả cho chị đấy. Tay chị đấy vừa cầm kẹo lên đã nghe anh Tí hô to: " Chạy mau! " Tôi nghe thấy thế, xoay người chạy bạt mạng. Chị kia lột kẹo ra, biết mình bị lừa nên giơ hai bộ móng vuốt dài ngoằng ra chạy đuổi theo hai người chúng tôi, vừa chạy vừa rên rỉ cái gì đấy nghe mà rợn cả tóc gáy. Cũng may là hôm đấy chạy thoát không thì tôi không biết số phận mình đi về đâu nữa. Chạy về tới cửa nhà, tôi khóc um lên. Anh Tí thấy tôi như thế hình như cũng thấy tội tội mới dỗ tôi. " Thôi mày nín đi. Đã xấu rồi mà còn khóc lóc trông phát ớn. Nhìn chả khác gì con mụ lúc nãy. " Tôi nghe thấy vậy thì càng khóc to hơn. Anh Tí chỉ biết lắc đầu nhìn tôi, sau đó hạy vào nhà lấy cho tôi mấy cục kẹo dẻo. Tôi là đứa mê kẹo, nhìn thấy là nín luôn. Cầm mấy cục kẹo sùi sụt đi vào nhà mình. .................

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK