• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Hừ, ca ca thối, không biết quan tâm tỷ tỷ một chút nào." Duẫn Tuyết Nghiên bất mãn hừ, trên mặt đầy vẻ vui sướng.

"Nha đầu chết tiệt kia, sao lại dám nói chuyện với ca ca như vậy, ai da, thật là đau lòng mà, uổng công ta còn nói giúp muội, đưa muội ra ngoài, nếu không phải nhờ ta, nhất định phụ thân sẽ không cho muội đi." Duẫn Minh Hi gõ đầu Duẫn Tuyết Nghiên, trừng mắt nhìn nàng.

Duẫn Tuyết Nghiên ôm đầu: "Ta sai rồi, ta sai rồi còn không được sao, ca ca keo kiệt." Duẫn Tuyết Nghiên nghĩ lần này ra ngoài được thật sự là nhờ hắn nên không so đo nữa, nhưng vẫn oán giận một câu.

Bạch Vũ Mộng nhìn đôi huynh muội này, rốt cục cũng nở nụ cười, đi ra ngoài một chuyến, không khí tươi mát khiến tâm trạng trầm trọng của nàng tốt lên rất nhiều, vươn tay vỗ về bụng, trong lòng thầm nói, cục cưng, con phải ngoan ngoãn ra đời, chung quanh có rất nhiều người yêu thương con, con nhất định phải bình an.

Bỗng nhiên, mọi người đều trở nên nghiêm túc, Bạch Vũ Mộng cũng nhận ra sát khí nhàn nhạt, trong lòng thở dài một tiếng, sao lại có nhiều phiền phức như vậy, cục cưng, đừng làm cho mẫu thân thất vọng.

Nhanh chóng có một đám hắc y nhân xuất hiện, lúc này cuống rốn của Bạch Vũ Mộng còn chưa ổn định nên cố hết sức không dùng nội lực, mọi người cũng vây quanh để bảo vệ nàng.

Bây giờ Lam Hạo Thần đã chết, Ám Dạ các, Vô Thanh lâu, Yêu Ảnh cung của hắn đều tạm thời giao cho Bạch Vũ Mộng quản lý, thủ hạ cũng cực kỳ tôn kính nàng, mọi chuyện trong cung bọn họ đều đã nghe nói, hơn nữa bình thường Lam Hạo Thần yêu chiều nàng nên cũng tôn kính, sự trung thành với nàng cũng ăn sâu vào tận xương cốt bọn họ.

Bạch Vũ Mộng cũng không cảm thấy khẩn trương, chung quanh có rất nhiều ám vệ, nàng cũng không lo lắng sẽ có người làm bị thương đến nàng và đứa nhỏ, tuy rằng hiện tại không hiện thân, nhưng chỉ cần nàng có nguy hiểm thì sẽ xuất hiện.

Mọi người đã bắt đầu chém giết, binh lính bảo vệ xung quanh Bạch Vũ Mộng, nhưng không tiến lên tấn công, bọn họ cũng biết, đám thích khách này có võ công cao cường, dù có xông lên cũng chịu chết.

Bọn họ chỉ cần đứng như vậy, dùng cơ thể bảo vệ nữ tử vô cùng tôn quý này, đám người Thu Hằng Duệ đã sớm đã phi thân lên, chém giết đám hắc y nhân, ngăn cản bọn họ tới gần Bạch Vũ Mộng.

Thích khách càng lúc càng ít, nhưng trong rừng lập tức vang lên tiếng tiêu, đám hắc y nhân còn lại nghe thấy, mắt đỏ bừng lên, nhào lên chém giết như không muốn sống, giống như không cảm thấy đau.

Bạch Vũ Mộng hơi nhíu mày, nhắm rõ phương hướng âm thanh bay ra từ cánh rừng, nhưng có vẻ đối phương cố hết sức muốn che giấu bản thân

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Admin20:03 05/03/2018
hanhdung: có chương mới rồi bạn nha
Avatar
Đỗ Hạnh Dung11:02 24/02/2018
hóng quá hay thật !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Avatar
Đỗ Hạnh Dung20:02 22/02/2018
nhanh lên nha ngóng!!!!!!!!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK