• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Tô thị nhìn về phía Lục Chỉ lộ ra nụ cười cảm kích, nói: "Đây là Lục gia ư? Hôm nay ngài lại giúp nhà ta tìm người, lại dẫn ta và bọn nhỏ tới nghỉ ngơi, còn chuẩn bị những thức ăn kia, thật sự cám ơn ngài."

Đám Lý An nghe được Lý Đức bình an vô sự, đều vui vẻ hoan hô, lúc này nghe được Tô thị nói như vậy, cũng đều rối rít nói cám ơn với Lục Chỉ.

"Mọi người không cần khách sáo, ta cũng chỉ nói hai câu thôi, không có chuyện gì lớn." Lục Chỉ cười nói, "Chúng ta đi tới chỗ Liễu nương trước, đi qua ăn chung cơm trưa."

"Đúng, mọi người chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm." Tô thị gật đầu cười nói.

Cả đoàn người đi tới nhà Liễu nương, bên kia đã chuẩn bị tốt bàn thức ăn lớn, mọi người vừa đi vào phòng trước đã ngửi được mùi thơm, Liễu nương nhiệt tình chào mời, tất cả mọi người ngồi lên bàn, vây quanh cả một bàn lớn.

Ở bên ngoài, Đông Đầu tiễn gã sai vặt ở quán rượu đưa thức ăn tới, sải bước đi vào, cười nói đùa với Lý Noãn: "Noãn Nhi muội tử, bữa cơm hôm nay Đông Đầu ta mời, lúc này phải nhớ, ta không nợ cơm muội tử và Văn lão đệ nhé."

"Một bữa cơm thịnh soạn như vậy, muội và đại ca buôn bán lời rồi." Lý Noãn cười nói, lại giới thiệu Đông Đầu cho Tô thị, cũng nói nghề nghiệp của mọi người ra.

Mặc dù buổi sáng Tô thị đã thấy qua Đông Đầu, thế nhưng lúc đó tất cả mọi người lo lắng tìm Lý Đức, cũng chưa kịp giới thiệu với nhau, hơn nữa khi đó nếu Tô thị biết Đông Đầu làm cái gì, đoán chừng cũng khó mà tiếp nhận, nhưng bây giờ lại khác biệt, ba người Đông Đầu, Liễu nương, Lục Chỉ là chung tay cứu Lý Đức, dĩ nhiên Tô thị cảm thấy bọn họ là người tốt, dễ tiếp nhận hơn thân phận của bọn họ.

Mọi người giới thiệu chào hỏi nhau, Lý Noãn mới hỏi: "Liễu tỷ, đại ca muội và cha muội ở phòng nào, muội đi gọi bọn họ tới ăn cơm."

"Noãn Nhi muội tử đừng nóng vội, chúng ta ăn trước, muội đang có thai, đừng để đứa bé đói, hiện tại đại ca muội đang nói chuyện với đại bá muội, sẽ tới ngay thôi. Tỷ thấy bộ dạng của đại bá muội như vậy, chắc là sợ quá mức, đoán chừng sau này ông ta cũng không dám vào sòng bạc nữa. Mặt khác, cha muội còn chưa tỉnh lại, mới vừa rồi tỷ đã cho đại phu xem qua, cho ông ấy uống chén thuốc an thần, đoán chừng buổi chiều là có thể tỉnh lại." Liễu nương cười nói.

Nghe Liễu nương nói như thế, Lý Noãn mới nhớ tới còn Lý Huy nữa. Mặc dù mọi người cùng đi ra, nhưng lần này Lý Huy bị dọa đến hồn bay lên trời, vẫn theo sát ở sau lưng mọi người không lên tiếng, cảm giác tồn tại yếu đến trực tiếp làm cho Lý Noãn bỏ quên ông ta.

"Vậy được, ta ăn trước thôi." Đông Đầu cầm đũa lên nói một câu, gắp bánh bao to gặm.

Mọi người cũng đều không phải loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi từ chối, cũng cầm đũa bắt đầu ăn cơm.

Tô thị quan tâm đứa bé trong bụng Noãn Nhi, nghe được Lý Văn và Lý Đức không có chuyện gì, cũng cầm đũa lên, trước thì gắp cho Lý Noãn một chân gà hầm nói: "Noãn Nhi, con ăn nhiều một chút, buổi sáng vì chuyện của cha con, mà con và Văn Nhi đến một ngụm nước cũng chưa uống..., cha con cũng thật là. . . . . . Thôi, không đề cập tới ông ấy nữa, nhanh ăn đi."

Không biết nghĩ đến chuyện gì, vốn Tô thị muốn oán giận đôi câu nhưng lại ngưng, về phần Lý, Tô thị cũng không muốn hỏi tới, cũng không muốn trông nom.

"Ăn thôi, chân gà mẹ gắp thật ngon!" Nhìn Tô thị dường như đã không có lòng tin với Lý Đức, Lý Noãn thở dài trong lòng, cầm đũa lên gắp chân gà gặm một cái, cười than thở một câu, thấy Tô thị cười, thì nói với đám Lý An: "Tam đệ, Nhạc Nhạc, Nguyên Nhi, các đệ đang lúc lớn, ăn nhiều vào, bữa cơm này là Đông Đầu đại ca mời chúng ta ăn, nếu ăn vẫn không no, tỷ sẽ bảo Đông Đầu đại ca lấy thêm thức ăn cho chúng ta!"

Đông Đầu lập tức sảng khoái cười to nói: "Ha ha, Noãn Nhi muội tử nói đúng, bữa cơm này ta mời, mọi người đừng khách khí, ăn hết mình, đừng nói một bàn thức ăn, nếu mọi người muốn ăn nữa, mười bàn cũng không có vấn đề gì! Đông Đầu ta là ai, còn thiếu chút bạc này ư?"

Tất cả mọi người nở nụ cười, Tô thị cũng cười theo.

Mọi người ăn một lát, Lý Văn đã tới rồi, Lục Chỉ và Đông Đầu lập tức nhiệt tình kêu hắn ngồi ở giữa, mọi người cười cười nói nói ăn cơm trưa, Đông Đầu và Lục Chỉ thì có chuyện đi trước, người một nhà Lý Noãn nghỉ ngơi một lát, chờ Lý Đức tỉnh lại, cáo từ với Liễu nương rồi rời đi, bởi vì Lý Đức đi đứng bất tiện, Lý Noãn mướn một chiếc xe ngựa, người một nhà ngồi xe ngựa về nhà.

Trong xe ngựa, Tô thị lôi kéo Lý Noãn và Lý Nhạc ngồi ở bên trái, Lý Văn mang theo Lý An và Nguyên Nhi ngồi ở bên phải, cũng im lặng không nói lời nào.

Một mình Lý Đức cô

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK