• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Đối với tin tức này, Lý Noãn không hề cảm thấy ngoài ý muốn, cười nói với Lâm thị: "Lâm tỷ, tỷ có thể tới nói cho muội biết những chuyện này, nói rõ tỷ xem muội là bằng hữu, muội cũng không dối gạt tỷ, phương pháp săn thú mà đại ca muội dạy cho mọi người chỉ là bề ngoài, coi như đi vào trong núi đặt bẫy, cũng chỉ có thể bắt được một ít gà rừng, chờ tết đi qua, sẽ triệu tập mọi người lần nữa dạy cho kỹ năng đặt bẫy tốt hơn, hơn nữa lúc đó bọn muội đã để mọi người viết khế ước, cũng nói cho mọi người biết không thể bán trao tay, vợ Lý Trụ vi phạm khế ước, cho nên một phần kỹ năng còn dư lại sẽ không dạy cho bọn họ."

"Hoá ra là như vậy!" Lâm thị sửng sốt, thở phào nhẹ nhõm cười nói, "Noãn Nhi, đại ca muội thật thông minh, thật may chưa dạy hết, nếu không lại thật sự tiện nghi cho bọn họ."

Lý Noãn cười nói: "Vậy còn phải làm phiền Lâm tỷ tới thông báo, nếu không thì làm sao mọi người biết được nhà bọn muội bán phương pháp săn thú chứ, a đúng rồi Lâm tỷ, ngoại trừ vợ Lý Trụ, còn có ai bán phương pháp săn thú của nhà muội ra ngoài không? Muội phải nhớ kỹ những người đó, quay đầu lại nói cho đại ca biết."

"Còn có hai tên không đứng đắn Trần Tam và Lý Dát Tử, hai ngày trước bọn họ còn nói nói xấu Tô thẩm, bị ta nghe thấy, mắng hai người bọn họ dừng lại." Lâm thị liền nói.

"Lâm tỷ, tỷ được lắm đấy, a đúng rồi Lâm tỷ, tỷ chờ một chút." Lý Noãn nhất thời cười ra tiếng, khi nói chuyện, nàng đứng dậy lấy ra từ trong ngăn tủ một khăn tay thêu hoa lan, giao cho Lâm thị nói: "Lâm tỷ, đây là tự muội thêu, đưa cho tỷ, cũng không nên ghét bỏ tay nghề của muội không tốt."

"Thật là đẹp mắt." Lâm thị nhận lấy khăn tay nhìn kỹ, cười ca ngợi một câu, sau đó xếp bỏ vào trong ngực, mặc khác móc ra một khăn tay đã gấp xong đưa cho Lý Noãn nói: "Tỷ đã sớm muốn đưa cho muội, chỉ sợ muội xem thường người bằng hữu như ta, khăn này tỷ thêu khi tròn mười lăm tuổi, vẫn không đưa ra ngoài, so với muội thì kém xa."

"Có thể lấy được chiếc khăn Lâm tỷ thêu lúc cập kê, muội thật may mắn." Lý Noãn cười nói, trong lòng càng thêm có ấn tượng tốt với Lâm thị.

Ở niên đại này, ngày cô nương cập kê sẽ thêu khăn, là quà tặng dùng để đưa cho người bạn coi trọng nhất trong lòng, đại biểu hữu nghị và tin tưởng, khăn tay bình thường còn kém xa.

Lý Noãn đưa tay nhận lấy khăn mở ra xem, thấy trên mặt thêu hoa thiền quyên sống động như thật, phía góc khăn tay còn có khuê danh của Lâm thị —— Lâm Tiểu Vân, không khỏi thật lòng than thở một câu: "Lâm tỷ, tỷ còn nói không khéo tay, hoa thiền quyên này, muội thêu cũng không được tốt như tỷ."

"Thêu hoa thiền quyên thì nhất định muội không bằng ta rồi, từ nhỏ tỷ đã luyện cái này, nhắm mắt lại cũng có thể thêu được hoa." Lâm thị cũng không kiểu cách, cười nói nguyên do trong đó.

"Chẳng trách." Lý Noãn cẩn thận gấp khăn lại, lôi kéo Lâm thị đi ra cửa đi tới phía sau phòng bếp: "Lâm tỷ, nhà muội có hai con mèo, là giống mèo gấm, ngang ngược hơn mèo thường, đã hơn mười ngày, tỷ chọn một con, chờ thêm mấy ngày nữa dễ nuôi hơn, muội đưa qua cho tỷ, bảo đảm trong nhà sẽ không có con chuột."

Lâm thị kinh ngạc nói: "Ồ, ta nghe nói mèo gấm là vật nuôi hiếm có chỉ có gia đình giàu có

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK