• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ngươi làm sao thế?” Jocelyn lấy khuỷu tay đẩy nhẹ Sandy ở bên cạnh.

“A, không có gì.” Ánh mắt phức tạp nhìn về phía Arnold đang ngồi cùng một chỗ với Lucia, Sandy suy sụp nói, vốn tầm mắt chỉ nhìn Arnold nhưng cuối cùng vẫn không tự giác được chuyển sang lên người Lucia ngồi cạnh hắn, nhìn khuôn mặt ôn hòa cười nhẹ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, nhìn ngón tay trắng nõn mượt mà cầm chén trà…. Đáy lòng Sandy hơi hơi rung động, nhưng rồi lại chua xót, Thánh Tử đại nhân là Thánh Tử đại nhân, và cũng chỉ có thể là Thánh Tử đại nhân mà thôi.

Bắt buộc bản thân thu hồi tầm mắt, anh quay đầu nhìn Jocelyn, bình thản hỏi: “Mắt của hắn lành rồi?” ‘Hắn’ này đương nhiên chỉ Arnold.

“Nói là gặp được kỳ ngộ, không chỉ trị được mắt, vốn là người thường không có thiên phú, đột nhiên trở thành Ma Pháp Sư không gian.” Nói đến đây, trên mặt Jocelyn mang theo vẻ mặt hoài nghi, lạnh lùng nói: “Ta vẫn có cảm giác cái tên Arnold đó tiếp cận Thánh Tử đại nhân là có dụng tâm kín đáo, mười năm không thấy, giờ đã trở thành Pháp Sư không gian có địa vị tôn quý, thế mà hắn lại ba ba gấp rút trở về làm người hầu cho Thánh Tử đại nhân, có chỗ nói không thông, hơn nữa, cho dù là muốn báo ân, thì cũng không cần phải làm đến loại trình độ này.”

Nghĩ nghĩ, Jocelyn lại lo lắng nói: “Hiện tại Thánh Tử đại nhân rất tín nhiệm hắn, ta lo cho an nguy của Người. Chuyện này, ta nghĩ cần phải nói một tiếng với Giáo Hoàng bệ hạ, ngươi nghĩ sao?”

Tay của Sandy vô ý thức khẽ gõ mặt bàn, nghe Jocelyn nói, trong lòng anh cũng thập phần kinh ngạc, Pháp Sư không gian ở trên đại lục có thể nói là phi thường thưa thớt, bởi chính vì thưa thớt, cho nên địa vị của bọn họ rất được tôn sùng, một Pháp Sư không gian lúc nào cũng là đối tượng được mời chào khắp nơi.

Nhưng bất đồng với Jocelyn, anh có thể lý giải hành vi hiện tại của Arnold, bọn họ đều là những người nghèo túng nhất, địa vị thấp hèn nhất cho tới khi gặp được Thánh Tử đại nhân, cái loại ấm áp này, anh nghĩ bất luận là kẻ nào cũng không thể kháng cự được, cho nên Thánh Tử đại nhân đối với bọn họ mà nói, Người chính là ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh của bọn họ, nếu đã bắt được thì sẽ không bao giờ nghĩ buông tay.

“Phải đấy, an toàn của Thánh Tử đại nhân là quan trọng nhất, chuyện này vẫn là chờ tới Clastres báo cho Giáo Hoàng bệ hạ đi.” Sandy vẻ mặt nghiêm túc đồng ý. Lý giải thì lý giải, nhưng chứng kiến cái bộ dạng giống như ong hút mật, suốt ngày vây quanh Thánh Tử đại nhân hiến ân cần của Arnold vẫn khiến Sandy phát hoảng ở trong lòng, có thể cho tên Arnold này thêm ngột ngạt, thì anh vẫn rất thích ý a.

“Ừ, ta nghĩ bình thường ngươi cũng nên chú ý đến Arnold nhiều hơn một chút đi.” Nhìn nhìn chung quanh, Jocelyn hạ giọng nói: “Giáo Hoàng bệ hạ cảm giác chuyện lạ thường xuất hiện trên đại lục gần đây, rất có khả năng liên quan đến Ma tộc, thời điểm Arnold xuất hiện thật sự quá mức trùng hợp, chúng ta vẫn nên cẩn thận cảnh giác một chút.”

Sandy trịnh trọng gật đầu, đáp: “Ta sẽ luôn chú ý.”

Hai người vừa nói chuyện xong, thì thấy vài người trẻ tuổi lục đục đem những món ăn mà Jocelyn đã gọi lúc trước bưng lên từng bàn, sau đó người trung niên kia từ bên trong quầy cẩn thận đi tới trước mặt Jocelyn, nói: “Tiên sinh, món ăn đều đã được bưng lên, xin hỏi ngài còn có phân phó gì khác không?”

Nhìn những món ăn trên bàn làm cơm trưa coi như không tệ, Jocelyn nói: “Được rồi, ngươi đi xuống đi.”

Lúc Lucia thấy đồ ăn được bưng lên, mắt cũng đã nhanh chóng phát ra ánh sáng xanh, nhưng cậu vẫn khắc chế bản thân, rất rụt rè cầm lấy dao nĩa, chậm rãi cắt miếng bò bít tết, động tác nhìn qua phi thường cảnh đẹp ý vui.

(Editor: đói muốn chết rồi mà vẫn còn níu giữ hình tượng hả anh? =.=)

Ăn được hai miếng, Lucia chỉ cảm thấy bụng càng thêm đói, hận không thể trực tiếp nhào lên cắn sạch miếng bò, hiện thực dao nĩa trong quán bình thường đều không sắc bén, làm người ta phải cắt bảy lần thì một mảnh nhỏ của cả tảng thịt bò mới được cắt rời ra, chậm không thể nào chịu nổi.

“Anh, ăn cái này trước đi.” Một cái tay lớn đột nhiên thò đến trước mặt Lucia, cầm lấy cái dĩa đựng miếng bò còn nguyên kia đi, thay vào đó là một cái dĩa khác, trong dĩa này, miếng thịt bò đều đã được cắt thành từng miếng nhỏ, đặt chỉnh tề ở một bên dĩa, bên còn lại là một ít rau dưa.

Ngẩng đầu lên liền thấy vẻ mặt ôn nhu của Arnold, thật xứng với khuôn mặt tuấn mĩ của hắn, nếu đối diện hắn là một cô gái, phỏng chừng cô gái này đã sớm trao tâm cho hắn rồi, Lucia âm thầm thấy tiếc thay cho hắn, ôn nhu thế với một người đàn ông như cậu, thật sự là quá lãng phí biểu tình.

Nhìn Arnold còn đang chờ mong nhìn cậu, Lucia có chút bất đắc dĩ cầm lấy cái dĩa, dùng nĩa cắm lấy một miếng bò, đưa vào trong miệng, nuốt xuống, rồi nói: “Em cũng mau ăn đi.”

Nhìn Lucia đã bắt đầu ăn miếng thịt bò mình đã cắt sẵn, Arnold tâm tình rất tốt, bôi mỡ bò và pho mát lên bánh mì, kẹp thêm rau dưa, đặt sang một bên, sau đó mới bắt đầu ăn miếng bò bít tết mà Lucia mới chỉ ăn hai miếng kia, khóe miệng vẫn còn giữ nụ cười thỏa mãn.

Lucia lại ăn thêm một miếng thịt bò, nhanh chóng mà cũng không thiếu ưu nhã, không cần bản thân tự cắt thật là sảng khoái, cái đứa nhỏ Arnold này thật sự là rất tri kỷ.

Sau khi giải quyết xong dĩa thịt bò, Lucia lại ăn thêm mấy miếng bánh mì và một chén nhỏ khoai tây nghiền, lúc này mới có cảm giác no nê. Xem ra, những lời như người ta khi đói bụng, ăn cái gì cũng thấy ngon quả nhiên không sai, hôm nay ăn món ăn có hương vị đơn điệu thế này nhưng cậu lại cảm thấy rất ngon như được ăn đồ mĩ vị. Nghĩ đến mấy nhân vật chính xuyên vào tiểu thuyết đều là một bước lên trời, như thế nào lại đến lượt cậu, thì biến thành số bi đát phải ăn những món ăn không vị này chứ, nếu kiếp trước cậu học nấu ăn cho thật tốt, mà không phải mỗi ngày đều chơi không thì đã tốt rồi, kết quả cũng không như bây giờ muốn tự mình động thủ làm ra đồ ăn hợp khẩu vị cũng không được.

Nếu bác Arix cũng có thể đi cùng thì tốt biết mấy, đến dị giới này đã hai mươi mấy năm, chỉ có bác Arix do được cậu chỉ điểm ở Giáo Đình, là có thể làm ra những món ăn tương đối hợp khẩu vị của cậu, nào là bò nướng khoai tây, thịt dê nướng, canh cá…. Tuy thiếu gia vị, nên hương vị không ngon bằng kiếp trước, nhưng so với trình độ ẩm thực ở thế giới này thì đã tốt hơn nhiều lắm.

Không được, không thể nghĩ tiếp, Lucia cảm thấy nước miếng trong miệng mình lại nhiều thêm. Cầm lấy khăn ăn, lau lau miệng, sau đó để Jocelyn đã sớm dùng cơm xong, lúc này đang đứng sau lưng cậu gọi người trung niên lại đây.

Duke thật cẩn thận đi theo sau Jocelyn, đi về phía người thanh niên nhìn qua rất xinh đẹp kia, đến cạnh bàn, Duke cung kính khom lưng hành lễ với Lucia, thấp thỏm hỏi: “Tiên sinh tôn kính, cơm trưa có hợp khẩu vị không?”

“Cơm trưa rất không tệ, ngươi không cần phải lo lắng.” Lucia nhìn người trung niên mặc áo khoác da thú ở trước mặt, cười nói. Chờ biểu tình trên mặt của người này dịu đi một chút, Lucia mới nhẹ giọng hỏi: “Ngươi tên là gì? Là ông chủ chỗ này sao?”

Sau khi Duke nghe Lucia nói rất vừa lòng với cơm trưa, trong lòng thở ra một hơi đầy nhẹ nhõm, ngữ khí cung kính trả lời: “Tiên sinh gọi ta Duke là được rồi, quán trọ này là sinh ý gia truyền.” Duke một câu cũng không nhiều lời thừa thải, trước kia đã từng gặp vô số khách nhân quý tộc hỉ nộ vô thường, nhờ đó mà ông cũng học xong đạo lý nhiều lời thì càng sai nhiều hơn.

“Rostock gần đây có phải đã phát sinh chuyện gì không? Ta thấy trên đường sao lại không có người nào?” Lúc trước, tin tức cấp cho Giáo Đình tương đối mơ hồ, Lucia muốn hỏi lại dân bản xứ cụ thể chuyện gì đã phát sinh.

“Cái này….” Duke có chút khó xử, không biết có nên ăn ngay nói thật không, ông lo rằng nếu nói thật, sinh ý thật vất vả mới kiếm được lần này rất có thể sẽ phải ngâm nước nóng.

“Cứ nói đi, đừng ngại.” Lucia nhìn ra Duke do dự, ngữ điệu mềm nhẹ còn nói thêm: “Chúng ta là người của Thần Điện, lần này đến đây là để điều tra chuyện này.”

Duke đã ở thị trấn nhỏ này sinh sống hơn nửa đời người, nhưng chưa từng thấy qua người của Thần Điện, ông trộm nhìn thoáng qua Lucia, thanh niên đó một thân áo trắng, tóc vàng mắt xanh, khuôn mặt ôn hòa, “Các vị tiên sinh là thần quan, vậy thật sự quá tốt rồi!”

“Nói vậy, nhóm thần quan đại nhân cũng đã thấy được tình trạng hiện tại của chúng ta, kỳ thật trước kia, nơi này không phải như thế, hồi đó, bên trong trấn người đến người đi tấp nập, trên đường đều là cửa hàng san sát nhau, tiếng rao hàng liên tiếp không ngừng….” Nhớ tới cuộc sống trước kia, ngữ khí của Duke trở nên sinh động hơn rất nhiều.

“Chỉ có điều nửa tháng trước, bên trong trấn đột nhiên liên tiếp có người mất tích, ban đầu chỉ có ba bốn người, những người khác cũng không để ý nhiều, nhưng sau đó, số người mất tích ngày càng nhiều, chỉ hơn mười ngày ngắn ngủi, đã có hơn năm mươi người không thấy bóng dáng đâu, dần dần, người ta cũng không dám ra ngoài, mà người bên ngoài nghe tin cũng không dám đến Rostock nữa. Thực không dám giấu diếm, cái quán nhỏ này của ta, sắp không kinh doanh nổi nữa rồi.” Càng nói, giọng của Duke càng trở nên sa sút, khi nói đến sự kiện mất tích, trên mặt còn lộ ra vẻ hoảng sợ.

“Mấy người mất tích kia, đã từng đi tìm chưa?”

Nói vừa dứt lời, hoảng sợ trên mặt Duke càng sâu hơn, giọng nói đã có chút run rẩy, “Sao lại không đi tìm chứ, ngay từ lúc bắt đầu có người mất tích, trấn trưởng liền tổ chức người đi tìm, chỉ có điều những người đi tìm toàn đi không trở lại, ngay cả chính trấn trưởng cũng bị mất tích, mọi người đều nói là do Ác Ma làm.”

(Editor: ‘trấn trưởng’ là người đứng đầu thị trấn, giống như ‘thôn trưởng’ là người đứng đầu một thôn)

“Trấn trưởng cũng mất tích sao?” Lucia kinh ngạc hỏi.

“Dạ vâng, trấn trưởng ban đầu đã mất tích khi đang trên đường tìm người, trấn trưởng hiện tại là do khẩn cấp bầu ra. Mọi người cũng không dám đi tìm tiếp, chỉ có thể tận lực ở trong nhà không ra ngoài.”

“Các ngươi có chú ý gần đây có chỗ nào xuất hiện chuyện lạ gì không?” Bởi vì không phải là chuyện do chính nhân vật chính trải qua, cho nên nguyên văn trong sách không viết nhiều về việc này, Lucia cũng không biết cái tên Pháp Sư hắc ám kia đang trốn ở nơi nào, chỉ có thể hỏi thăm chút manh mối, rồi tự mình đi tìm.

Hiện tại Duke cũng rất hy vọng bọn người Lucia có thể giải quyết được chuyện này, dù sao là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn sinh sống ở một nơi lúc nào cũng tràn ngập nguy hiểm, ông nhíu mày nghĩ nghĩ, sau đó không xác định nói: “Nửa tháng trước, có lời đồn rằng khu mộ trên trấn có quỷ nháo, chỗ đó thường xuyên có thể nghe được một ít tiếng động kỳ quái, buổi tối còn có sương mù kỳ lạ bay ra, không biết chuyện này có liên quan gì đến chuyện mất tích không nữa?”

Lucia nghe vậy, chắc được mười phần rằng chỗ kia có Pháp Sư hắc ám ẩn thân, chờ đến chiều đi tìm tòi hư thực liền biết, “Tin tức này rất hữu dụng, chúng ta sẽ mau chóng đi thăm dò một phen.”

Đứng lên, Lucia đặt chéo hai tay ở trước người, tràn đầy trang bức nói: “Thần Quang Minh tại thượng, nhất định sẽ đem lại yên tĩnh cho trấn nhỏ này.”

Duke nghe vậy, khẩn cầu nói: “Nhóm thần quan đại nhân nhất định phải tìm ra được đầu sỏ gây nên!”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK