• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Màn đêm vừa xuống đã lên đèn náo nhiệt, cả phủ Đô cũng chỉ có mỗi một nơi.

Phố Khâm Thiên buổi sáng có phần yên tĩnh hơn những con phố khác, nhưng tối đến lại vặn mình thức dậy, ồn ã khác thường. Người thì đến uống trà nói chuyện thế sự, kẻ lại đến nghe đàn hát xướng ca.

Đối với thương nhân khắp nơi đổ về thì con phố này đặc biệt quan trọng. Không cần phải nói, thương gia luôn là trước luận bàn trong quán trà, kế kết thân qua chung rượu, tuyệt nhiên không thể thiếu tiếng đàn hát của các nàng ả đào giúp không khí thêm hòa hoãn. Có thể nói, không một khế ước được lập thành nào mà không phải ở nơi đây.

Ngoài ca kỹ ra, sự tồn tại của kỹ nữ nói chung là không thể thiếu. Triều đình không thể cấm cản, nhưng cũng không thể dẹp bỏ hoàn toàn đành để mặc bọn họ chung một chỗ, nhắm mắt làm ngơ. Các kỹ viện muốn sinh ra cũng phải che đậy bên ngoài, chỉ gọi là 'ca phường' chứ không gọi là 'kỹ viện'.

Vốn, 'kỹ viện' nồng nặc mùi tình cũng không thể là nơi thu hút được thương nhân đến luận bàn việc làm ăn, thành ra luôn luôn có phục vụ thêm đàn hát nhảy múa. Giống như là thương nhân đến đây không chừng vì những hình thức ca vũ này sẽ được thêm phần nho nhã, bớt đi tục khí, thuận mua lợi bán.

Các cô nương trong ca phường có nhiệm vụ tiếp đón từ xa xa đã nhìn thấy một vị khách tuấn lãng nổi bật giữa đám đông đang tiến tới. Các nàng sớm đã biết y là ai, liền tranh nhau khoe sắc khoe hương. Có người còn không nhịn được, len lén lấy ra một chiếc khăn mềm mại màu sắc vẫy vẫy, chỉ mong chàng ta để ý.

Mà Mạc Tư Thanh vẫn không động khóe mi, chỉ đến trước một tiểu đồng chờ sẵn, không đợi hắn nhiều lời liền nói gọn:

"Ta có hẹn ở đệ Nhị phòng, phiền ngươi dẫn đường."

Tiểu đồng có vẻ quen thuộc với vị khách này, vẻ mặt tươi cười dẫn y đến điểm hẹn.

Hoan ca phường là nơi rộng lớn danh tiếng nhất phố Khâm Thiên. Không cần như nơi khác để cô nương ra đưa đón ồn ã, chỉ cần vài người trẻ trung xinh đẹp đứng phía trước làm duyên, như thể một chữ 'Hoan' trên biển hiệu kia là đã đủ chứng minh vị trí. Khi bước vào ngoài sảnh lớn đầy khách uống rượu cùng mỹ nhân, còn lại là các phòng được gọi đơn giản từ đệ Nhất đến đệ Thập - cũng là nơi thường được các thương nhân giàu có hẹn gặp.

Mạc Tư Thanh chưa hẳn là một thương nhân như vậy, đây cũng chỉ là lần thứ hai y hẹn gặp ở phòng riêng tại Hoan ca phường. Những lần khác có đến đây cũng chỉ ngồi ngoài sảnh lớn, xong việc nếu có hứng thú thì trực tiếp lên phòng ngủ.

Y đi theo sau tiểu đồng vào cửa bên hông sảnh lớn, qua một hành lang dài phía bên ngoài quanh khoảng sân không lớn mấy, trồng nhiều loại cây hoa tao nhã, đến một gian phòng mà phía trên chỉ có tấm biển đơn giản hai gạch ngang, chính là chữ 'Nhị'. Y từ sớm đã nghe thấy tiếng đàn hát nho nhỏ phát ra từ gian phòng này.

Tiểu đồng gõ cửa rồi đứng nép sang một bên, nhanh chóng đã có người ra mở cửa đón tiếp y. Y đưa thẻ hẹn cho nàng ta, cùng nàng ta bước vào.

Đi qua phòng ngoài rồi lại đến phòng giữa rộng rãi, vị khách đang hẹn y ngồi mân mê ly rượu, mắt ngẩn ngơ nhìn về phía sau tấm màn trắng mỏng được phủ như không. Sau bức màn là một chiếc bục cao ngang tầm ghế, ngồi trên đó là ba cô nương, một người phía trước ôm chiếc đàn đáy (1) vừa đàn vừa hát, hai người phía sau một người gõ phách một người đánh trống nhỏ phụ họa cho nàng ta.

Thấy y đã vào tới, người nam nhân kia cũng không đứng lên, chỉ nhỏ tiếng nhanh nhẹn mời y ngồi xuống, như thể sợ rằng chỉ tốn vài giây nghe mỹ nhân đàn hát thôi cũng là xa xỉ. Y cũng không câu nệ tiểu tiết, liền ngồi một bên cũng ngắm nhìn thử xem, thuận tay nhấp môi ly rượu đã được cô nương đón y lúc nãy rót đầy.

Mạc Tư Thanh xuất thân không cha không mẹ, làm nô cho một gia đình phú hộ ở phủ Quy Hóa (2) từ khi mới sáu tuổi. Qua mười năm thì y bỏ sang Tuyên Quang (2) làm công cho một thực quán, không lấy lương chỉ lấy bữa ăn qua ngày. Thấy y chăm chỉ thật thà, ông chủ dạy y làm tính toán sổ sách, bắt đầu làm phụ tá cho chưởng quỹ vào năm mười tám tuổi. Đến năm hai mươi mốt tuổi thì y xin nghỉ, lấy lý do muốn thử đi đây đi đó học tập làm ăn.

Ông chủ thực quán thấy y trẻ tuổi mà có chí khí, thường ngày lãnh lương không cao cũng không có ý kiến gì, công việc trước sau hoàn hảo không có chỗ chê, trước khi đi cho y hai mươi lượng bạc đi đường.

Y cầm hai mươi lượng bạc, cộng thêm ba mươi lượng tích cóp không dám tiêu xài gì, lấy đất làm giường lấy trời làm màn cứ như vậy đi đến phủ Kiến Xương (2). Nơi đây vốn nổi tiếng trồng lúa bạt ngàn, mà các thương nhân thường thấy người nông dân không hiểu chuyện, ép giá họ đến gần sát đáy.

Y lúc trước ở Quy Hóa làm nô không chỉ giỏi cấy cày, phơi tóc giã gạo, dĩ nhiên cũng biết xem gạo nào là thích hợp nhất, dùng gần hết số tiền chưa dùng mua giá cao hơn, được một ít gạo sau đó đem sang Nam Sách (2) bán, trước khi đi không quên dặn dò người bán cho y để dành lại một phần cho lần kế tiếp. Người này ban đầu bán tín bán nghi, nhưng thấy y mua giá cao hơn hẳn nên cũng thử để lại.

Không lâu sau đó, y quay lại không chỉ mua thêm gạo mà còn đem theo mấy loại cá khô, hỏi tìm người mua với giá rẻ hơn bình thường. Cũng phải nói rằng Nam Sách tuy khá gần phủ Kiến Xương, nhưng đất đai không rộng lớn bằng nên không chuyên về làm ruộng mà tập trung đánh bắt cá, y bổn cũ soạn lại mua giá đắt hơn - bán giá rẻ hơn thương nhân bình thường. Người nông dân ngày ngày tằn tiện dĩ nhiên cũng sẽ tích trữ cá khô, đổi qua đổi lại y còn lời thêm chút bạc nữa.

Tích cóp đến khi số lượng gạo y mua đã lên tới hai trăm bạc, cũng không thể cứ tiếp tục làm như thế này mà không bị phát giác, y lại nghĩ làm cách nào có thể lên phủ Đô làm ăn, vậy là y nghĩ ngay đến phủ Phú Bình (2) chuyên trồng chè (trà). Dĩ nhiên hai trăm bạc này mua chè thôi không thể đủ được, quan trọng nhất vì chè cần vận chuyển cẩn thận để không mất chất.

Y đến Phú Bình tìm hiểu một chút, rồi ra giá cho một nhà nông trồng chè hứa hẹn nọ kia. Nhà nông vốn trước giờ chỉ làm ăn với một thương nhân duy nhất, ngoài biết giá bán chè của các hộ xung quanh ra thì cũng không hiểu gì. Y biết bản thân không đủ tiền, bảo với họ mười ngày sau y đến lấy hàng sẽ ứng trước trăm bạc, số tiền còn lại thêm mười ngày sau nữa sẽ trả, vậy là y lập khế ước đầu tiên trong cuộc đời, phủ quan chứng nhận.

Chè này là loại phẩm chất rất tốt, chỉ thua mỗi chè tiến lên cung đình, giá các thương gia khác mua vốn đã cao hơn loại bình thường rồi. Nhà nông nhân kia thấy y đòi mua thiếu cũng sinh lòng nghi ngại, nhưng vì y ra giá cao hơn bình thường gần gấp rưỡi, nói không muốn cũng không phải. Có khế ước của quan, lòng cũng đỡ lo hơn một chút.

Y mua nửa cân chè làm mẫu rồi đi lên phủ Đô, sắm một bộ trang phục đắt tiền, thuê thêm một người hầu sạch sẽ đến một hiệu buôn chè ngỏ ý muốn làm ăn.

Hiệu chè kia không lớn không nhỏ, đại loại cũng có chút danh tiếng trong Kinh thành. Y nói với chủ hiệu rằng có một số lượng hàng tốt ở Phú Bình muốn nhượng lại, nhưng ngặt nỗi hiện thời không có xe vận chuyển. Nếu chủ hiệu chè trả số tiền thuê người lên đấy lấy, giá y nhượng lại sẽ rẻ hơn các thương nhân khác.

Chủ hiệu kia tính đi tính lại vẫn không tính ra đường lỗ, lại được tặng nửa cân chè nhìn qua là biết hảo hạng, liền thuê một tín nô biết xem chè đi theo y.

Tín nô kia lên tới Phú Bình thấy chè đúng là hàng tốt, thuê một chuyến xe ngay tại trong phủ gấp gáp chuyển hàng về phủ Đô. Y trả một trăm lạng cho nhà nông, theo xe hàng lên phủ Đô nhận tiền chè, sau đúng mười ngày thì quay về trả phần còn lại.

Đi lại mấy hồi gần hai trăm bạc kia coi như là vốn, lúc này trong tay y đã hơn một ngàn năm trăm lượng bạc.

Phải



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK