• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cơm nước xong, Bạch Tuyết trở lại phòng mình không có đi ra ngoài, người ở phía ngoài cũng không phải là những người cô muốn gặp, cô thật không biết lúc trước ở bên Lãnh Dạ mỗi phút cô lại nghĩ đến việc về nhà, rốt cuộc là vì sao? Nơi này một chút ấm áp cũng không có, cùng nơi đó có gì khác nhau!

Cái người đàn ông kia nói muốn cô thì muốn, nói bỏ cô liền bỏ!

Hoá ra người nhà cũng như thế! Lớn như vậy, dì Mai lần đầu tiên gắp rau cho cô, nhưng lại dưới loại tình huống này, thật sự làm cho lòng người đau!

Nước mắt lại rơi, chậm rãi đi ngủ. . . . . .

Chuyện gì sảy ra đây? mọi thứ đều trắng lóa một mảnh, là Tuyết rơi sao? Nhìn lại chính mình vẫn mặc áo ngủ như cũ, vì sao lại không cảm thấy lạnh?

Hoá ra trái tim đã nguội lạnh còn hơn tất cả gió rét.

"Mẹ, mẹ. . . . . ." Bạch Tuyết nghe thấy có người ở bên kêu mẹ, tò mò quay đầu lại, cư nhiên nhìn thấy ba con chó nhỏ chạy tới chỗ cô, Bạch Tuyết hoang mang, vừa rồi là chúng nó nói chuyện sao?

Dùng sức nhéo chính mình một phen, không đau, hoá ra đây là mộng, khó trách chó nhỏ có thể nói chuyện. Nhìn thấy trên mặt tuyết chỉ có ba con chó nhỏ, Bạch Tuyết cảm thấy chúng nó chính là người thân của cô, bởi vì chúng nó thích cô, nhưng mà, mọi người trong nhà đều không thích cô!

Mặc dù dì Mai gắp rau cho cô, đó cũng là giả vờ quan tâm, kỳ thật cô đều hiểu được, cho nên mới thương tâm như vậy!

Có chó nhỏ làm bạn, Bạch Tuyết ở trong mộng rất vui vẻ. . . . . .

Ngày hôm sau.

Trong phòng khách rộng lớn, có hai người đàn ông kỳ lạ đang nằm, ở khách sạn mọi người đều cho rằng bọn họ là du khách người Mông Cổ tới. Bọn họ ra tay rất rộng rãi, cho nhân viên phục vụ tiền boa cũng rất nhiều, chỉ là trang phục cùng nơi này thực không phù hợp .

"Đại Vương, chúng ta phải thay đổi bề ngoài của mình một chút, giống như những người bên ngoài đó giống nhau, nếu chúng ta đi vào thế giới con người có phải cũng nên nhập gia tùy tục hay không?" Pháp Vương hỏi.

"Được rồi, ngươi trước tiên thay một bộ mặt và dáng dấp mới cho bổn vương nhìn xem?"

"Vâng" Người đàn ông tự xưng Pháp Vương đứng lên, quay nganh người lại, lập tức một người siêu cấp soái ca xuất hiện ở trong phòng, con ngươi màu lam, tóc xoăn.

"Bộ dáng của ngươi rất tốt, bổn vương bỗng nhiên có một ý tưởng, lúc này chúng ta không thể giống như trước, đánh nhau không nắm chắc thắng thua, bổn vương đã tra rõ ràng, Lang Vương vì sao ở lại thế giới nhân loại còn không quay về yêu giới? Hoá ra là vì một cô gái, xem ra cô gái đó ở trong lòng Lang Vương rất quan trọng, chúng ta lần này liền xuống tay với cô gái đó, nhiệm vụ của ngươi chính là bắt cô ta lại, mạnh mẽ kích thích Lang Vương, bổn vương tạm thời đi về trước, chờ ngươi bắt được cô ta, bổn vương sẽ gặp Lang Vương cùng quyết đấu."

"Được rồi"

"Từ giờ trở đi, ngươi không phải Pháp Vương, ngươi là nhân loại, ngươi phải có tên của mình cùng lai lịch, việc này tự ngươi suy nghĩ xem sao, nghĩ xong bắt đầu đi tìm cô gái đó đi! Còn có bây giờ ngươi đang ở thế giới nhân loại, nhân loại có cách sinh hoạt khác ngươi phải làm theo, tận lực không cần sử dụng pháp lực."

"Vâng, Đại vương."

Sau khi Đại Vương phân phó xong mọi việc rõ ràng, liền rời đi.

Soái ca bên trong khóe miệng vừa nhếch, trong lòng giống như đã có chủ ý.

Bạch gia.

"Mau đứng lên, nên đi học." Dì Mai đi vào trong phòng Bạch Tuyết, lay lay Bạch Tuyết nằm trên giường.

"Ừm. . . . . . A —— Dì Mai?" Bạch Tuyết mơ mơ màng màng ừm một tiếng, nhìn thấy là dì Mai, sợ tới mức cuống quít ngồi dậy, nếu như là trước kia dậy muộn, sẽ luôn bị mắng, còn bị nhéo lỗ tai! Nhưng hôm nay không có, dì Mai tươi cười nhìn Bạch Tuyết, nụ cười làm cho lòng Bạch Tuyết sợ hãi, không biết nụ cười này lại cất dấu tâm tư gì?

"Nhanh đứng lên, cô và Lan Lan cùng đi hoc." Lan Lan là em gái Bạch Tuyết, các cô ở chung một khu nhà trong trường học.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK