• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bạch Tuyết khó hiểu nhìn Lãnh Dạ, Lãnh Dạ cũng nhìn chăm chú vào cô, đồng thời còn dùng ánh mắt cảnh cáo Bạch Tuyết: Em mà không nói tôi sẽ nói.

"Anh ấy là người bạn vừa về nước của tớ!" Bạch Tuyết đương nhiên hiểu được cảnh cáo của Lãnh Dạ, cô quyết không thể cho Lãnh Dạ cơ hội nói ra!

"Xú nha đầu, cái gì mà bạn bè? Tớ thế nào chưa từng nghe cậu nói? Chẳng lẽ mấy ngày nay cậu đều ở một chỗ cùng anh ta?"

"A? Đúng vậy a, tớ từ trước đến nay cùng anh ấy ở một chỗ, anh ấy định về nước buôn bán, cho nên tớ mang theo anh ấy đi khắp nơi nhìn xem!"

Cạc cạc cạc cạc. . . . . .

Bạch Tuyết giường như nhìn thấy quạ bay đỉnh đầu!

"Việc buôn bán Bạch Tuyết lại không hiểu, có cái gì chỉ dẫn! Soái ca? Anh không phải thích Tuyết Nhi nhà chúng tôi chứ, nói cho anh biết đến sau xếp hàng!" Khang Giai nhìn ánh mắt người đàn ông bá đạo kia, căn bản không tin lời Bạch Tuyết nói như vậy.

"Xếp hàng?" Lãnh Dạ không nghĩ tới những người này lại có phản ứng như thế.

"Đương nhiên phải xếp hàng, nhìn thấy không? Chúng tôi đều là đội ngũ sinh viên năm nhất, người phía sau còn nhiều hơn!" Một cậu bạn học nói.

Bạch Tuyết biết các bạn học là có ý tốt, nhưng là ý tốt này đem cô hại thảm! Người đàn ông bá đạo này về nhà còn không chỉnh mình!

"Tuyết Nhi, nói cho bọn họ biết tôi không cần phải xếp hàng?" Lãnh Dạ một tay dùng sức ôm chặt vòng eo Bạch Tuyết, cúi đầu đón nhận cô, trong ánh mắt không cho phép Bạch Tuyết phản kháng.

"Giai Giai, các cậu hiểu lầm, tớ cùng anh ấy không phải như các cậu nghĩ đâu!" Bạch Tuyết tuy rằng cảm thấy được sự uy hiếp của Lãnh Dạ, nhưng, cô vẫn không thể thừa nhận, bằng không cô về sau làm thế nào đến trường!

"Tuyết Nhi, em không ngoan nha? Hử?" Lãnh Dạ lạnh giọng nói.

"Buông tay, anh buông Bạch Tuyết ra!" Một cậu nam sinh tiến lên ý đồ nới tay Lãnh Dạ đặt ở trên lưng Bạch Tuyết, nhưng, cậu Nam đó còn chưa có tới gần đã bị thứ gì bắn cậu ta lùi ra ngoài!

Cậu ta kỳ quái nhìn xuống dưới chân, không có nước? Vì sao vừa rồi giống như dưới chân chượt về phía sau ?

"Tuyết Nhi là người phụ nữ của tôi, các cậu về sau ai còn dám xếp hàng, tôi sẽ rất tức giận!"

"Cái gì? Anh nói cái gì?" Mọi người đều cho là mình nghe lầm, hoa hậu giảng đường thanh thuần của bọn họ khi nào thành người phụ nữ của anh ta?

Bạch Tuyết cúi đầu, nước mắt thi nhau rơi xuống, anh vẫn nói ra!

Khang Giai không tin, phe phẩy Bạch Tuyết hỏi sao lại thế này?

Bạch Tuyết lắc đầu, chỉ lo khóc, cái gì cũng không nói, cô có thể nói cái gì? cô là người phụ nữ xấu!

"Hic híc. . . . . ."

Nhìn thấy nước mắt Bạch Tuyết, Lãnh Dạ đành phải mạnh mẽ hôn lên mắt cô, anh muốn hôn lên làn nước mắt!

Từ lúc bắt đầu, người đàn ông này không chỉ biến thái, cư nhiên còn lớn mật ở trước đám đông hôn cô? Bên cạnh còn có bao nhiều bạn học của cô, cô hoàn toàn bị anh ta hủy hoại!

"Đây là chứng minh, Tuyết Nhi là người phụ nữ của tôi, các cậu thấy rõ ràng, anh đi ra xe chờ em, cho em 10 phút." Lãnh Dạ cả người tản ra khí chất vương giả, mọi người cũng không dám phản bác, cứ như vậy nhìn anh hôn Bạch Tuyết, lại nhìn anh rời đi, hơn nữa trong chốc lát anh còn có thể mang Bạch Tuyết đi!

Bạch Tuyết ngẩn người bị Giai Giai lôi kéo, xấu hổ, xấu hổ!

"Bạch Tuyết, cậu chừng nào thì có bạn trai? Chúng tớ như thế nào không biết? Cậu không phải bị bắt buộc chứ? Chúng tớ cùng cậu đi báo án, quốc gia này vẫn là nơi có pháp luật ."

Bạch Tuyết biết bọn họ có ý tốt, nhưng, cô là tự nguyện, làm sao có thể đi báo án, nói là vì cha, cô cũng phải nhịn!

"Giai Giai, cám ơn các cậu, tớ thật sự thích anh ấy, báo án sẽ không tốt! Vì anh ấy, tớ tình nguyện buông tha việc học hành!" Bạch Tuyết nói lời trái lương tâm, kỳ thật, sự tình đã náo loạn thành như vậy, cô chính xác mình không thể quay về trường đi học nữa!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK