• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lãnh Dạ không nói gì, Bạch Tuyết sao lại dịu dàng như thế, kiếp trước cô ấy thực hung hãn, quả thật hai người hoàn toàn không giống nhau, Diêm Vương có thể đã lầm hay không? Nếu là sai lầm, vậy, cô ấy đang ở nơi nào?

Trừ bỏ cô ấy, anh sẽ không thể yêu bất kì người khác nữa!

Nghĩ đến chuyện này, Lãnh Dạ rất phiền muội, anh vì người phụ nữ trước kia, mà lại một lần nữa đi vào thế giới con người, bởi vì người đó đã đi đầu thai làm người, hơn nữa rất nhanh sẽ qua năm này sang năm khác, nếu cô không phải là cô ấy, vậy cô ấy rốt cuộc đang ở đâu?

Lúc trước cô vì phản bội anh, cho nên đã trốn tránh anh, chẳng lẽ kiếp này cô còn không muốn gặp anh? Anh thề, cả đời này anh sẽ không để cho cô lại già đi, lại càng sẽ không để cho cô chết đi, cũng tuyệt đối không cho phép cô lại phản bội anh!

Với cô trước kia, anh đối với cô rất cưng chìều sủng nịch, cho nên anh quyết định không thể quá tốt với ai, bằng không đổi lấy lại là sự phản bội!

Bạch Tuyết nhìn thấy Lãnh Dạ vẫn trầm mặc, trong lòng bắt đầu khiếp đảm, chẳng lẽ ở trong mộng anh cũng không muốn buông tha cô?

"Hiện tại thân thể tôi không thoải mái, cũng không thể làm được chuyện kia?" Bạch Tuyết yếu ớt nói, cô cho rằng đây chỉ là trong mộng, có lẽ cô có thể nói không.

"Nếu tỉnh, thì về nhà đi!" Lãnh Dạ lạnh lùng nói.

"Về nhà? Nơi này? Nơi này là nhà của anh sao!" Bạch Tuyết bây giờ mới phát hiện nơi này không phải phòng nhỏ của mình, hoá ra không phải Lãnh Dạ đi vào trong mộng của cô, mà là cô đi vào trong nhà của Lãnh Dạ.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . ." Bạch Tuyết cuống quít xin lỗi, cô không nghĩ tới chính mình lại nằm ở trên giường của người ta, chẳng lẽ là trong lòng nhớ đến anh, cho nên mới nằm mơ đi đến nơi này, thật sự là dọa người!

Bạch Tuyết xấu hổ đứng lên, không dám liếc mắt nhìn Lãnh Dạ nữa, người đàn ông này lại hiểu lầm và nói cô đi quyến rũ người khác!

Khó trách anh trước kia luôn nói cô đi quyến rũ anh!

Chẳng lẽ trước kia cô là ở trong mộng quyến rũ anh? Bởi vì cô căn bản không biết anh nha, như thế nào lại quyến rũ? Trừ phi là nằm mộng quyến rũ! Rốt cục không biết vì sao anh vẫn hay nói như vậy với cô, thì ra là thế.

Bạch Tuyết mở cửa rời đi, xuống dưới lầu, hết thảy cảm giác chân thật lại, cô hẳn là vì lúc trước phát sốt, mới có thể khiến cho cô bây giờ mới ý thức hoảng hốt.

Lãnh Dạ không có ngăn cản Bạch Tuyết rời đi, mặc dù cô hẳn là người anh yêu kiếp trước, nhưng, anh nhìn không thấy trên người Bạch Tuyết có bóng dáng trước kia, cho nên anh đối với Bạch Tuyết tàn nhẫn, anh hận Bạch Tuyết không giống cô như trước!

Bạch Tuyết rời khỏi biệt thự, nhìn đường để về nhà, cô chẳng lẽ tự đi tới, vì sao không có chút ấn tượng nào?

Như vậy thì phải cần đi rất xa mới có thể về nhà!

Đêm thực tối, thấy bất lực cô muốn khóc!

Cô thực đói cái gì cũng chưa có ăn, giờ cũng đã khuya, ăn mặc thì phong phanh, thân mình bắt đầu phát run, mù mờ quan sát trời tối ban đêm, đèn xe trên đường chợt lóe lướt qua người cô, chiếu lên dáng người đơn bac, hai tay cô ôm thật chặt thân thể, hi vọng như vậy có thể ấm áp một chút.

Lúc này, đột nhiên có một chiếc xe dừng lại ở trước mặt Bạch Tuyết .

"Cô em, một đêm bao nhiêu tiền vậy?" Người đàn ông trong xe vươn đầu ra hỏi.

Bạch Tuyết nghĩ đến hẳn là anh ta nói chuyện cùng người khác, liền quay đầu nhìn xem, đằng sau không có ai, bốn phía cũng không có ai, chẳng lẽ người đàn ông này nghĩ cô là cái loại phụ nữ đó?

Thấy thật ủy khuất nước mắt liền rơi xuống, nhưng trong lòng càng thêm sợ hãi, không khỏi bước đi nhanh hơn.

Người đàn ông nghĩ đến Bạch Tuyết không có nghe thấy.

"Cô em, một đêm bao nhiêu tiền?" Anh ta hô to hơn .

"Tránh ra. . . . . ." Bạch Tuyết vốn lạnh lẽo, hiện tại lại đụng tới loại chuyện này, cả người đã run rẩy thành một chỗ.

"Cô em, bao nhiêu tiền mới bán?" Người đàn ông đã bước xuống xe, đi tới chỗ Bạch Tuyết, Bạch Tuyết bị dọa sợ không biết làm sao chạy trốn, liền ngây ngốc nhìn anh ta đi tới.

Ánh mắt người đàn ông xâm phạm nhìn cô, làm cho khuôn mặt Bạch Tuyết càng trở nên trắng bệch thêm, trên mặt người đàn ông đã nhiễm dục vọng, làm cho cô nháy mắt nổi lên một tầng da gà, ghê tởm đến buồn nôn, cô liều mạng lắc đầu, hi vọng anh ta không cần lại gần đây.

Làm cho người đàn ông nghi hoặc, cô em xinh đẹp này thật kỳ cục, hơn nữa nhìn lại vô cùng non nớt, làm sao có thể đứng ở ven đường đón khách chứ,.

Trước mắt trông cô thật non nớt, làm hai mắt anh ta sáng lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK