• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trước kia Lãnh Dạ luôn là thích ngửi mùi thơm của cơ thể của cô, nói mùi hương trên người cô là độc nhất vị nhị, là mùi tốt nhất. Chỉ là, lúc này trên người cô gái kia cũng có mùi hương mẫu đơn nhàn nhạt này.

Mùi hương trên người cô gái này làm cho Bạch Tuyết có một loại dự cảm không tốt, rốt cuộc giữa Lãnh Dạ và cô ta đã xãy ra chuyện gì? Cô và Lãnh Dạ ở bên nhau lâu như vậy, vì cái gì bây giờ người phụ nữ này lại mới xuất hiện? Lãnh Nguyệt đưa cô ta tới đây, hiển nhiên là tới đối phó với cô.

Lãnh Nguyệt không thích Bạch Tuyết, điều này trong lòng Bạch Tuyết biết rất rõ.

Lãnh Nguyệt đứng ở một bên nhìn thấy Lang Vương cầm tay Bạch Tuyết, không để cô ta rời đi, len lén nháy mắt với Đan Đan, Đan Đan sửng sốt, dáng vẻ gần như là một quyết định gian nan, cắn cắn môi đỏ mọng.

“Anh, lúc này đây, em không bỏ đi nữa, sẽ đi theo anh, bởi vì em thích anh, em muốn cùng anh ở bên nhau, cho dù làm người hầu cho anh em cũng nguyện ý.” Tiểu mẫu đơn ủy khuất nói.

“Tôi không cần cô, càng không cần người hầu, có vợ của tôi hầu hạ tôi là đủ rồi.” Nghe thấy Lang Vương nói như vậy, lửa giận trong lòng Bạch Tuyết được cưỡng chế hạ xuống, cô và Lang Vương có chuyện cần nói rõ, cần đơn độc giải quyết, hiện tại mặc dù trong lòng có lửa giận rất lớn, cô cũng phải nhịn xuống, không thể bị người phụ nữ tên là Đan Đan chê cười được.

Bạch Tuyết không nhanh không chậm xoay người, tới gần Lãnh Dạ. Lang Vương vốn dĩ đang cầm tay Bạch Tuyết hơi chặt, lại không có ý tứ muốn buông ra.

“Anh……” Đan Đan một hàng nước mắt chảy xuống, cũng đến gần Lang Vương, bắt lấy một cái tay khác của Lang Vương, nâng bàn tay lớn lên nhìn anh, nước mắt rơi như mưa từ đôi mắt đẹp, hết sức làm cho người khác trìu mến.

“Cô đi đi, từ đâu tới đây thì về nơi đó đi, chúng ta không có khả năng, tôi chỉ yêu người phụ nữ này.” Lang Vương lạnh lẽo nói, lqd cũng rút tay ra từ trong tay Đan Đan, sau đó chỉ về phía Bạch Tuyết, nói rằng người phụ nữ anh yêu chỉ có thể là Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết cũng không có kích động như vừa rồi, bình tĩnh nhìn bọn họ cô một lời anh một câu.

Cô cần hiểu rõ tất cả, cô cần bình tĩnh, chính mình nỗ lực lâu như vậy, không thể mơ màng hồ đồ đưa Lãnh Dạ cho người khác, bọn nhỏ không thể không có ba.

Nhưng mà, mặc dù mong như vậy, lúc này đây người sai chính là Lang Vương, nếu không phải anh ở nơi nơi hái hoa ngắt cỏ, làm thế nào sẽ có người khác phá hỏng chuyện, cho nên vào lúc thích hợp cô sẽ dạy dỗ con sói thối này một chút.

Để cho anh cũng nếm thử mùi vị bị người khác vứt bỏ là như thế nào?

Những phi tử ở yêu giới bị cô giải tán, thật ra Bạch Tuyết vẫn là rất áy náy, một số ít phi tử thật sự rất yêu Lang Vương, đến bây giờ đều không có rời khỏi phủ Lang Vương, ở trong phủ Lang Vương lẳng lặng nuôi nấng con của mình, chỉ việc này thôi cũng làm cho Bạch Tuyết thực mắc nợ các cô ấy.

Nhưng mà…… Cô lại không thể chịu đựng được việc cùng người khác sở hữu con sói thối này, đành phải nhẫn tâm làm người phụ nữ vô tình.

Nhìn Đan Đan trước mắt, cô điềm đạm đáng yêu nhìn Lang Vương, Bạch Tuyết cho dù nhẫn tâm lại tàn nhẫn, đều không đành lòng tổn thương cô ấy, chính là…… Lại vừa nghĩ, cô vẫn là cắn răng nhịn xuống sự đồng cảm kia.

Có lẽ cô ấy không giả vờ, bụng người cách một lớp da, huống chi cô ấy và Lãnh Nguyệt đến chung với nhau, cô vẫn là hiểu biết một ít về Lãnh Nguyệt.

Kỳ thật, trước kia Lãnh Nguyệt cũng không chán ghét Bạch Tuyết. Sau này Lãnh Nguyệt phát hiện Lãnh Tĩnh thích Bạch Tuyết, đó là nguyên nhân làm cho Lãnh Nguyệt tức giận, cô thích Lãnh Tĩnh nhiều năm như vậy, trước nay Lãnh Tĩnh đều không cho cô cơ hội, lại bỗng nhiên đối với người phụ nữ ở nhân gian này, lại là người anh trai Lang Vương quan tâm đến, co không thể nhịn được nữa, từ đó cô coi Bạch Tuyết là kẻ thù.

Cho nên cô không chiếm được tình yêu của Lãnh Tĩnh, cũng không có cách huỷ hoại Bạch Tuyết, Lãnh Nguyệt lựa chọn rời đi, cô nhớ rõ còn có một người có lẽ có thể giúp cô, chính là một màn ở suối nước nóng kia, năm đó cô ở cách vách chơi đùa, trong lúc vô ý nghe được cuộc nói chuyện giữa anh trai và Đan Đan.

Lãnh Nguyệt biết đây là một khúc đệm nhạc của anh hai, cho nên cô mới rời đi đi tìm cô gái này, hy vọng cô gái này có thể trợ giúp cô đả kích Bạch Tuyết, đối phó Bạch Tuyết.

Tuy rằng Bạch Tuyết đoán không được mục đích chân chính của Lãnh Nguyệt là cái gì? Nhưng mà cô dự cảm được cô lequydon em chồng là đang chán ghét cô, thậm chí muốn đối phó với cô.

Nếu là như thế, chỉ có thể giặc tới thì đánh, nước lên thì nâng nền.

“Anh…… Em sẽ không ngăn cản anh yêu chị gái này, em chỉ cần có thể mỗi ngày nhìn thấy anh là được, anh muốn em làm cái gì đều có thể, chỉ cần đừng đuổi em đi!” Bạch Tuyết đối với chiêu thức của cô gái này có chút thất vọng, vốn dĩ vừa mới bắt đầu nhìn thấy cô ấy lẳng lặng đứng ở nơi đó, làm cho người ta có một loại cảm giác ra khỏi nước bùn mà không nhiễm mùi bùn, nhưng mà lúc này, cô ấy lại hủy diệt cái loại cảm giác này, cô ấy là đang muốn dính lấy Lang Vương sao?

“Đủ rồi ——” Lang Vương rống to, nhíu mày, một cổ tức giận rất lớn hình thành ở chung quanh, ánh mắt anh nhìn cô gái có tên Đan Dân có chút hung ác, có chút rối rắm.

Kỳ thật, làm sao anh lại không nhớ ra cô ta, đây là Mẫu Đan Tiên Tử bị bắt hạ phàm gian trước kia, Lang Vương thích gọi Mẫu Đan Tiên Tử như vậy nhất.

Nhưng mà, cô chỉ là một trong cái tứ chi Mẫu Đan Tiên Tử, không phải Mẫu Đan Tiên Tử chân chính. Lại nói anh yêu Bạch Tuyết, còn hơn tất cả, mặc kệ Đan Đan này có đáng thương đến cỡ nào, lúc này anh đều không thể mềm lòng, mềm lòng đối với phụ nữ chính là đối tàn nhẫn với chính mình.

Lúc trước ở Yêu giới, nếu không phải mềm lequyydon lòng, làm thế nào sẽ có nhiều phi tử ở Lang phụ như vậy.

Cho nên anh tuyệt sẽ không mềm lòng nữa, đặc biệt là đối với phụ nữ, bằng không tương lai người khó xử chính là chính anh. Rũ mắt nhìn về Bạch Tuyết, tuy rằng tâm địa cô vợ nhỏ lương thiện, nhưng mà trong chuyện nam nữ thi thái độ của cô rất cường ngạnh, cô không cho phép chính mình và người khác cùng chung sống với một người đàn ông, cô không chấp nhận chuyện chồng mình không chung thủy, cô không chấp nhận chuyện chồng mình có người phụ nữ khác ở bên ngoài.

Cũng giống như anh, cũng không thể chấp nhận việc Bạch Tuyết ôm người đàn ông khác ở bên ngoài.

Đan đan sửng sốt, nhìn Lang Vương, nước mắt chảy ra ào ào, như là chặt đứt tuyến hạt châu, cô khóc lóc bổ nhào vào trong ngực Lang Vương, ôm lấy eo anh, điềm đạm đáng yêu nói: “Không cần đuổi em đi, em đã cô độc 500 năm, em không muốn lại sống cô độc, không có anh…… em sống còn có ý nghĩa gì!”

Nhưng mà, Lang Vương…… Không có đẩy cô ra.

Anh một tay đỡ bả vai Bạch Tuyết, bên kia lại bị người phụ nữ này dây dưa.

Giờ khắc này, Bạch Tuyết đau lòng, gần như là miệng bị hung hăng xé rách một cái, rất đau rất đau!

Trước kia tâm tình người đàn ông này lạnh lùng cô đều đặt vào ở trong mắt, ngay cả lúc cô muốn giải tán Yêu giới, chân mày cũng chưng từng nhăn nhíu lại, lúc ấy cô dặt ở trong mắt vui ở trong lòng, cô biết Lang Vương chỉ yêu cô, chỉ đối tốt với cô.

Chỉ là,bây giờ người phụ nữ lì lợm này la liếm dây dưa với Lang Vương, cô ta là chuẩn bị dính vào Lãnh Dạ!

Nhưng mà…… Lãnh Dạ lại không có đẩy cô ta ra, nhìn thấy tình yêu cũ, tâm anh có phải bị dao động hay không? Cái gì mà tâm tình lạnh lùng, tất cả đều đi gặp quỷ đi!

Bạch Tuyết do dự.

Cô…… Nên làm cái gì bây giờ?

Trong lòng Lãnh Dạ có cô, cô biết. Lãnh Dạ nói chỉ yêu mình cô, cô cũng tin tưởng.

Chỉ là…… Người tên Đan Đan này, dây dưa với chồng cô như vậy, người đàn ông này có thể nối lại tình xưa hay không? Đến lúc đó anh có thể không có biện pháp đẩy người phụ nữ cường thế ra hay không, tựa như bây giờ, bị người phụ nữ này ôm, anh lại không có làm bất luận hành động gì!

Hôn nhân cũng không phải là của ba người, có anh có em còn có cô ta!

Từ trước đến nay cô đều chỉ chấp nhận chế độ một vợ một chồng, tuyệt không cho phép người đàn ông của mình yêu hai người phụ nữ cùng một lúc, tuyệt đối không.

“Cô gái này, tôi không biết cô và Lãnh Dạ đã từng có chuyện xưa gì? Tôi cũng không muốn biết! Nhưng mà, hiện tại tôi nói cho cô biết, tôi và Lãnh Dạ đã kết hôn, hơn nữa còn có ba đứa con. Nếu cô cường ngạnh chen vào như vậy, tôi cảm thấy cô thực ích kỷ. Tuy rằng cô so với tôi đã sớm quen biết Lãnh Dạ, nhưng mà hiện tại người kết với anh ấy chính là tôi —— Bạch Tuyết, tôi mới là vợ của anh ấy, anh ấy là chồng của tôi. Cô có hiểu hay không?

Cô làm như vậy là muốn chia rẽ một gia đình leqqquydon hòa thuận của chúng tôi, cô làm như vậy thực quá phận có biết hay không? Trước kia Lãnh Dạ đối với cô đã làm cái gì, hoặc là nói qua cái gì, đó đều là chuyện của quá khứ, đã đi qua thì không còn nữa, hiện tại lấy ra tới có ích lợi gì. Anh ấy đã kết hôn, đây là sự thật!

Lại nói…… Vừa rồi cô nói cô đã cô độc 500 năm, chuyện đều đã qua đi 500 năm, làm gì lại dây dưa ở bên nhau, như vậy là có ý tứ gì? Người đàn ông này lại chưa từng nói qua anh yêu cô? Có nói qua hay không?”

Bạch Tuyết giữ chặt một cánh tay Lang Vương một phen, chỉ vào Lang Vương hỏi Đan Đan.

Tư thế đó, gần như Lang Vương là vật sở hữ của cô, giống như suýt nữa bị người khác cướp đi, mà cô lại ở cực lực thu hồi đồ vật thuộc về chính mình.

Lang Vương nhíu mày ——

Chỉ sợ thế gian cũng chỉ có cô vợ nhỏ dám túm anh như vậy, chỉ vào anh, còn dám ở trước mặt anh dùng như vậy giọng điệu cường ngạnh hỏi anh có từng nói với người khác: “Anh yêu em” hay không.

Người phụ nữ ngốc!

Người phụ nữ kiên cường.

Đối với chất vấn của Bạch Tuyết, Đan Đan mặc kệ, ở trong lòng cười lạnh một tiếng. Những cái đạo lý chó má đó đều nên gặp quỷ đi thôi, cô chỉ cần trở lại bên cạnh Lang Vương, những khác cái đều không quan trọng.

Chuyển mắt nhìn về phía Bạch Tuyết, người phụ nữ này không đơn giản,may mà Lãnh Nguyệt đã nói trước cho cô biết, bằng không thật là có chút trở tay không kịp.

Điều Bạch Tuyết nói có vẻ là đang nói cô, nhưng thật ra là đang công kích lòng Lang Vương, Lang Vương nghe xong lời cô ta nói, nhất định sẽ nghĩ cách đuổi cô đi, bị người phụ nữ này nói như vậy, giống như cô có bao nhiêu chuyện xấu! Nói cô ích kỷ, nói cô muốn chia rẽ gia đình hòa thuận, những lời nói đều là độc, những lời nói đều đẩy cô vào chỗ chết, không thể xoay người.

Còn không phải là chơi mánh khóe sao!

Ai cũng không ngoại lệ!

Nhưng mà cô tuyệt sẽ không để Lang Vương nhìn ra, bằng không cô làm thế nào ở lại bên người Lang Vương, tương lai cô còn có khả năng sẽ là Lang hậu. Nghĩ đến đây, trong lòng lập tức dâng lên ý chí chiến đấu.

Ám chiến bắt đầu.

Cô khóc thút thít chuẩn bị tới gần Lang Vương lại một lần, biểu hiện giống như đứa co muốn sự bảo vệ, thực làm người khác đau lòng.

Bạch Tuyết nhìn thấy, đã không thể chịu đựng được, cô là phụ nữ, phụ nữ có lẽ càng hiểu được suy nghĩ phụ nữ là cái gì. Bề ngoài Đan Đan nhìn nhu nhược, điềm đạm đáng yêu, nhưng mà nội tâm cô ta thực phức tạp, hoặc là thực âm hiểm.

Có thể cùng Lãnh Nguyệt đi đến cùng nhau, cô tin tưởng sẽ

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK