• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Dì Mai , con không muốn đi học!" Bạch Tuyết nghĩ đến các bạn học đã biết việc cô có bạn trai, hơn nữa người đàn ông kia còn ở trước mặt mọi người hôn cô, cô làm sao còn có mặt mũi đến trường, tuy rằng cô không muốn cứ như vậy buông bỏ trường học.

"Không đi sao được, tuổi này cô không đến trường còn muốn làm gì? Nhanh chút ——"

Dì Mai đi ra ngoài, kỳ thật, dì Ma nào có lòng tốt bảo Bạch Tuyết đi đến trường như vậy, Bà một bên bảo Bạch Tuyết đi đến trường, một bên bảo cô vì gia đình kiếm tiền, một khi công ty xuất hiện nguy cơ, Bạch Tuyết chính là lợi thế, đến lúc đó đối phương sau khi nghe thấy Bạch Tuyết vẫn là học sinh, khẳng định sẽ thích, Bạch Tuyết sẽ có giá trị nhiều tiền.

Bạch Tuyết bất đắc dĩ, đơn giản rửa mặt chải đầu xong, ăn chút gì liền cùng Bạch Lan đi học.

Dọc theo đường đi Bạch Lan đều đi rất nhanh, cô chán ghét chị gái này, càng ghen tị dung mạo của chị ta , nhất là nam sinh trong trường học đều thích chị ta!

Rốt cục đến trường học, Bạch Tuyết giống như bình thường đi tới chỗ ngồi của mình, sau đó cầm lấy sách bắt đầu ôn tập.

Khang Giai tiến vào liền nhìn thấy Bạch Tuyết .

"Bạch Tuyết, cậu rốt cục cũng đến, cậu có biết cậu không đến, trong lòng tớ có nhiều điều khó chịu!" Khang Giai đi đến trước mặt Bạch Tuyết nói.

"Nhỏ giọng dùm một chút." Bạch Tuyết không thích bị người khác chú ý. Cô chỉ thích một mình tránh ở góc, im lặng đọc sách, bạn bè duy nhất của cô thì luôn lảm nhảm, muốn im lặng đọc sách cũng khó khăn!

Bởi vì giọng Khang Giai rất to, vài bạn học lần lượt quay đầu nhìn về phía Bạch Tuyết.

"Cậy ta vẫn trở về đi học, không phải làm tình nhân để kiếm tiền sao?" Một nữ sinh nhỏ giọng nói .

"Cái gì chính là vui đùa thôi, tớ nghe cha tớ nói cậu ta đi nịnh bợ tổng giám đốcLãnh Dạ kia , hi vọng người ta cứu tế công ty ba cậu ta khỏi phá sản!"

"Thiệt hay giả? Cậu ta mới mười tám tuổi, là vị thành niên nha? Thực đoán không ra là người như thế!"

"Thật không biết những nam sinh đó có phải mắt bị mù hay không đều thích cậu ta!"

"Hoá ra là giả danh thuần khiết!"

. . . . . .

Trong phòng học nháy mắt lời đồn đãi nhảm nhí lan rộng, Bạch Tuyết vẫn cúi đầu, giấu mặt ở sau cuốn sách, nước mắt đã mơ hồ, cô căn bản thấy không rõ trên sách viết gì?

"Tuyết? Cậu thật là vì cha mới cùng cái người đàn ông kia làm người yêu sao?" Khang Giai nhỏ giọng hỏi.

Bạch Tuyết không nói lời nào, chính là khóc. . . . . .

Khang Giai sinh khí, đứng dậy chuẩn bị đi tìm những người đó lý luận, lại bị Bạch Tuyết giữ chặt.

"Cậu đừng quan tâm, quay về chỗ ngồi đi." Khang Giai nhìn Bạch Tuyết khóc, bất đắc dĩ đành phải ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi của mình, cô biết tính tình Bạch Tuyết yếu đuối, sợ gặp rắc rối, nhưng, cơn tức này cô nhất định phải giúp Bạch Tuyết, không phải hiện tại, vì Bạch Tuyết, nên tạm thời nhịn xuống!

Ngay lúc tiếng xì xào bàn tán càng ngày càng cao, một cậu nam sinh đeo ba lô đi tới, trong phòng học nháy mắt im lặng, mọi người đều nhìn về phía cậu ta mới tiến đến, chỉ thấy cậu ta cao1m8, con ngươi màu lam, tóc soăn, suất ngây người, không ngờ trong ban bọn họ lại có một soái ca.

Cậu nam sinh tiến vào, cũng không có bị mọi người nhìn chăm chú cảm thấy kỳ quái, mà ở trong phòng học quét một lần, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Bạch Tuyết đang cúi thấp đầu vụng trộm khóc.

Không sai.

Người này chính là Pháp Vương biến thành, hiện tại gọi là —— Lâm Giang. Cậu ta vì bắt Bạch Tuyết, cố ý đi vào nơi này đọc sách, hi vọng gần quan được ban lộc.

Không nghĩ tới là, lần đầu tiên gặp cô gái này cư nhiên lại ở một góc vụng trộm khóc, điều này làm cho cậu ta lúc trước muốn chào hỏi mấy câu tốt đẹp đều ngâm nước nóng!

Thật không biết Lang Vương làm sao có thể thích cô gái nhân loại bình thường này!

Ở yêu giới cô gái kiểu gì cũng có, người người đều là mỹ nữ giai nhân. Nhất là, hậu cung của Lang Vương giai lệ lại không ai bằng, điều này làm cho Lang Nhân người người đều hâm mộ ghen tị!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK