• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bạch Tuyết cẩn thận bước tới gần, ý tùy thời có thể xuất phát. Lãnh Dạ không có nói gì, nhâc cánh tay lên, ý bảo cô đến, Bạch Tuyết hiểu ý, ôm lấy cánh tay Lãnh Dạ đi theo anh ra ngoài.

Bọn họ đi vào một nhà ăn kiểu Pháp, Lãnh Dạ gọi hai phần bít tết thịt nướng, đều rất thành thục. Bạch Tuyết nhìn bàn ăn hầu như đều là bít tết tái, nghĩ đến phải ăn cái này đã thấy buồn nôn, cô luôn ăn những đồ ăn chín mà lớn lên, nhưng, tình hình hôm nay . . . . .

"Tôi không đói bụng, anh ăn trước đi." Bạch Tuyết nhỏ giọng nói.

Lãnh Dạ không nói gì, cầm lấy dao nĩa bắt đầu cắt bít tết, anh biết Bạch Tuyết muốn cái gì. Nhưng, làm người phụ nữ của anh, phải thích ứng việc này, sói thân là động vật ăn thịt để sống, hơn nữa là ăn thịt sống!

"Hi? Bạch Tuyết? Thật là cậu . . . . ." Ba nam ba nữ đối diện đang đi tới, trong đó có một người là bạn thân của Bạch Tuyết, cũng là người cô chơi

từ nhỏ tên là—— Khang Giai.

"Giai Giai?" Bạch Tuyết giật mình, bắt đầu bất an đứng lên, làm sao có thể khéo như vậy? Nhìn lại Lãnh Dạ ngồi đối diện, ăn một miếng lại một miếng bít tết, Bạch Tuyết thực sự lo lắng!

"Con nhỏ xấu xa, cậu mới mất tích, cuối cùng cũng tìm thấy cậu, cậu có biết tớ lo lắng muốn chết hay không? Chúng tới lại không dám đến nhà cậu hỏi, mẹ kế của cậu hận không thể ăn thịt chúng tớ!" Khang Giai tiến lên bắt đầu chất vấn Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết vừa thấy chạy không khỏi, liền kéo vài người

bọn họ đi ra chỗ khác.

"Giai Giai, về sau tớ sẽ giải thích cho cậu, nhưng, hiện tại không được, nhìn thấy các cậu thật tốt, nhưng tớ còn có việc, lần khác lại tán gẫu được không?"

"Không được, cậu có biết anh trai của tớ mấy ngày nay đều than phiền tớ hay không, mỗi ngày đuổi theo tớ hỏi cậu đi đâu?" Khang Giai nói xong, Lãnh Dạ vốn đang ăn bít tết bỗng nhiên dừng lại, lập tức lại đem một miếng tới miệng ăn .

"Nói cho anh ấy biết, tớ tốt lắm! Các cậu đi về trước đi, mấy ngày nữa tớ đi tìm các cậu." Nghĩ đến có người quan tâm, trong lòng Bạch Tuyết

một hồi ấm áp, nhưng cô đã không thể như trước kia!

"Cậu không đi đến trường, rốt cuộc là sao vậy? Vừa rồi cái người soái ca đó là ai vậy?" Giai Giai hỏi.

"Một người bạn!" Bạch Tuyết nhỏ giọng trả lời, lo lắng Lãnh Dạ nghe thấy sẽ tức giận .

"Chớ gạt tớ, bạn bè của cậu tớ đều biết, anh ta? Vì sao tớ chưa thấy qua?" Khang Giai bất mãn chất vấn.

Lãnh Dạ nhìn cô bị hỏi sắp khóc, không khỏi hờn giận!

Người phụ nữ này thật sự là ngu dốt, chỉ biết cúi đầu, trừ bỏ biết đỏ mặt ra thật không biết cô còn có thể làm gì khác! Kỳ thật, cũng chính việc đỏ mặt này làm cho anh không hiểu lại xúc động, có khi muốn đem cô bóp chết ngay tại chỗ.

"Tuyết Nhi, đây là bạn bè của em?" Thanh âm tràn ngập từ tính từ phía sau Bạch Tuyết chuyền tới, Bạch Tuyết không có quay đầu lại cũng biết là ai đang nói chuyện.

"Các cậu đi nhanh đi, lần khác tớ đi tìm các cậu. . . . . ." Bạch Tuyết làm bộ không có nghe thấy, liền đẩy mấy bạn học đi khỏi. Lãnh Dạ đối với việc Bạch Tuyết không nhìn mình, rất không vui!

Kỳ thật, Bạch Tuyết sở dĩ to gan như vậy muốn bạn học rời đi, chủ yếu là sợ hãi Lãnh Dạ sẽ nói ra quan hệ của bọn họ, đến lúc đó cô làm sao có thể làm người, thật mất mặt đi!

"Bạch Tuyết, đừng đẩy, nói cho tớ biết, anh ta là ai vậy?" Các bạn học cũng nghe được cái người soái ca vừa rồi gọi Tuyết Nhi.

"A? Anh, Anh ấy là. . . . . ." Bạch Tuyết không biết trả lời

như thế nào?

"Tuyết Nhi, em không nói thì tôi sẽ nói?" Lãnh Dạ chuyển biến làm cho Bạch Tuyết sợ hãi, người đàn ông này lại muốn nói cái gì?, trước mặt người khác nhục nhã cô, chẳng lẽ còn muốn ở trước mặt bạn học hủy hoại cô?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK