• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Không biết là do lời nói của Chi Chi, hay là do đêm đó Chi Chi tỏ vẻ không sợ con ác quỷ kia nữa, mà con ác quỷ đó lại biến mất mấy ngày liền.

Chi Chi thoải mái hơn không ít, nhưng mà dù sao đây cũng chỉ là cảm giác nhất thời của nàng.

Bởi vì, Tam di nương phái người tới Thuý Sai Viện mời Chi Chi đến gặp mặt.

Chi Chi ngồi trên ghế, nhìn nha hoàn mà Tam di nương phái tới: "Mời ta tới gặp mặt sao?"

Nha hoàn kia có khuôn mặt tròn trịa, hết sức vui vẻ: "Đúng vậy, Tam di nương nói tỷ muội ở trong phủ cùng gặp mặt trò chuyện, đỡ thấy nhàm chán."

Chi Chi chớp mắt, đặt giá thêu trong tay xuống: "Ngươi trở về bẩm báo lại giúp ta, nói rằng ta cám ơn ý tốt của Tam di nương." Nàng dừng lại một chút, chậm rãi nói: "Ta không giỏi trò chuyện."

Câu cuối cùng tỏ rõ ý cự tuyệt.

Nha hoàn kia bị nghẹn họng, không biết nên nói gì cho phải.

Thải Linh đứng ở sau lưng Chi Chi lại không kìm được mà phì cười một tiếng.

Nàng ta cảm thấy vị di nương mà nàng ta hầu hạ này thật đúng là một người đặc biệt.

Người thường khi vào phủ Công Chúa, nhất định sẽ phải cố tình đi dạo xung quanh để mong có thể gặp được Phò Mã.

Không thì cũng phải ngắm phủ đệ xa hoa rực rỡ của Công Chúa một chút, dẫu sao thì phủ Công Chúa này cũng sang trọng không kém gì so với Hoàng Cung.

Những phủ đệ khác đều không thể so sánh. Phủ đệ của mấy vị Hoàng Tử kia cũng không tài nào sánh bằng của Công Chúa.

Nhưng vị Ngũ di nương này lại không bước chân ra khỏi cửa dù chỉ một bước, cả ngày chỉ chui trong phòng làm nữ công, cùng lắm là đi cho cá ăn.

Rõ ràng là nhát gan, nhưng cự tuyệt lời mời lại vô cùng thẳng thắn.

Không biết có phải là con cọp giả làm mèo con hay không.

***

Không phải Chi Chi gan lớn, chẳng qua nàng vẫn nhớ đời trước mời gặp mặt rồi sẽ phát sinh chuyện những gì.

Đời trước, khi nàng nhận được lời mời của Tam di nương thì vừa mừng vừa sợ, sau đó mang theo điểm tâm mình làm đến nơi đã hẹn.

Kết quả bị ba vị di nương kia vừa xướng vừa hoạ, chế giễu vô cùng thảm.

Thậm chí, còn bị đẩy xuống nước.

Chi Chi ngẫm nghĩ, dù sao thì mấy vị di nương kia cũng không có năng lực giết nàng, nàng không cần phải sợ.

Vị kia căn bản cũng sẽ không quan tâm đến mấy xích mích nhỏ giữa các nàng.

Còn Phò Mã thì, mấy người các nàng cũng chỉ được dùng để nguỵ trang, hắn mới không thèm quan tâm.

Hắn cưới tiểu thiếp, chung quy cũng chỉ vì quyết định của vị Công Chúa kia, bởi vì vị trí của cha mấy nàng ấy ở trong triều đình.

Còn về phần nàng, Chi Chi thực sự không hiểu tại sao mình lại bị nạp vào đây.

Sắc mặt của nha hoàn có chút khó coi, nhưng mà Chi Chi không muốn tiếp tục bàn đến chuyện này nữa, nàng nghiêng đầu qua, nhỏ giọng nói với Thải Linh: "Thải Linh, mời nàng ta ra ngoài."

Thải Linh lập tức làm theo.

***

Chi Chi yên lặng làm một phép tính, mỗi tháng nàng có năm lượng bạc để tiêu vặt, một lượng bạc đã đủ cho một gia đình bình thường ăn trong một tháng.

Năm lượng này nàng không cần dùng đến, giữ lại, như vậy một năm sẽ có sáu mươi lượng, hai năm là một trăm hai mươi lượng.

Nàng cầm bạc này chạy trốn, sau đó mở một cửa hàng.

Chi Chi muốn mở một cửa hàng bán hương liệu.

***

Sau khi Chi Chi từ chối lời mời của Tam di nương, ngày hôm sau nha hoàn của Nhị di nương lại tới.

Gương mặt nha hoàn của Nhị di nương nhòn nhọn: "Nô tỳ Nguyệt Trúc thỉnh an Ngũ di nương, buổi tối ngày mai Nhị di nương có mời các vị di nương cùng nhau gặp mặt, mời Ngũ di nương tới cùng vui."

Chi Chi cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao các nàng ta luôn mời nàng đi tham gia yến hội vậy nhỉ.

"Đồng ý đi." Đột nhiên Chi Chi nghe được một giọng nam nhân, nàng nhận ra đó là giọng nói của ác quỷ kia.

Chỉ trong nháy mắt, Chi Chi cảm thấy sau lưng lạnh buốt.

Biểu tình trên mặt nàng có chút cứng ngắc, một lát sau, nàng đang muốn lên tiếng thì ác quỷ kia lại nói: "Nếu ngươi cự tuyệt, tối nay nhất định ta sẽ cho ngươi biết tay."

Lời đang sắp nói ra khỏi miệng đành phải nuốt xuống, Chi Chi không còn cách nào khác, đành phải nói: "Cám ơn ý tốt của Nhị di nương, nhất định ngày mai ta sẽ đến."

Nguyệt Trúc nở nụ cười: "Tạ ơn Ngũ di nương, nô tỳ sẽ quay về chuyển lời."

Sau đó Chi Chi cũng bảo Thải Linh ra ngoài, nàng cảnh giác nhìn xung quanh: "Ngươi vẫn chưa đi?"

Giọng ác quỷ thực trong sáng, nhưng lại ẩn chứa nỗi tức giận: "Ngươi quản ta sao."

Chi Chi lắc đầu: "Không quản ngươi, nhưng tại sao ngươi lại bắt ta phải đồng ý lời mời? Ngươi muốn làm gì?"

Ác quỷ trầm mặc một lát.

Chi Chi đã từng làm A Phiêu, biết được rằng sở dĩ quỷ không đi đầu thai, ở lại nhân gian, chính bởi vì còn tâm nguyện chưa dứt, chắc là ác quỷ trước mặt này cũng như vậy.

"Chắc là ngươi cũng muốn hoàn thành tâm nguyện gì đó đi." Chi Chi cân nhắc một chút, dè dặt nói: "Ta không giúp được ngươi đâu."

Lần trước chính vì nàng giúp quỷ nam đó, rồi không hiểu sao té lộn nhào một cái, ngủ liền mất một tháng, bây giờ mới phải tiến vào phủ Công Chúa thế này.

Lần này giúp đỡ, không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì.

Giọng ác quỷ chợt cất cao: "Ai muốn ngươi giúp đỡ, ngày mai ngươi cứ đến nơi gặp mặt là được rồi."

Chi Chi không nói lời nào.

"Ngươi không muốn đi?" Giọng ác quỷ chợt trở nên âm trầm.

Ban ngày Chi Chi không nhìn thấy được ác quỷ, nàng liền nâng tay bịt kín lỗ tai.

"Ngươi!" Giọng ác quỷ cao vút, sau đó bỗng hạ giọng mềm nhũn: "Tỷ tỷ, ngươi giúp ta một chút đi mà."

"Không giúp, chắc ngươi còn lớn hơn ta nữa đó." Chi Chi lắc đầu.

Ác quỷ hơi trầm mặc: "Vậy ta nói cho ngươi biết, trong phủ Công Chúa này có một gốc cây chôn rất nhiều châu báu, ngươi có muốn hay không?"

Chi Chi chần chừ.

"Rất nhiều rất nhiều châu báu, nếu ngươi cầm đi đổi tiền thì có dùng cả đời này cũng không hết." Ác quỷ thôi miên ở bên tai Chi Chi.

***

Cho nên buổi tối ngày hôm sau, Chi Chi đã đến nơi gặp mặt.

Viện của Nhị di nương tên là Như Ý Viện, là sân viện rộng lớn và sang trọng nhất trong mấy vị di nương.

Bước vào cửa viện là một cái hồ nhân tạo, cạnh hồ còn nuôi mấy con chim uyên ương.

Ở giữa hồ nhân tạo là một cái đình nghỉ mát, từ bờ hồ đến giữa hồ cũng không phải là cầu đá thông thường mà là từng cột đá tròn chụm lại với nhau, có hình dáng của chòm sao thất tinh bắc đẩu.

Chi Chi được nha hoàn dẫn ra giữa hồ, ba vị di nương đã ngồi sẵn trong đình nghỉ mát, ngồi ở chủ vị chính là Nhị di nương.

Nàng ta nhìn thấy Chi Chi liền đứng lên chào đón: "Ngũ muội muội tới rồi sao, mau mau ngồi xuống."

Chi Chi cười với nàng ta, nhún người: "Nhị di nương."

Nhị di nương cười dịu dàng: "Muội là tỷ muội của ta, không cần khách khí như vậy, muội gọi ta Nhị tỷ là được rồi."

Tam di nương ngồi bên trái liếc mắt nhìn Chi Chi: "Ta cứ nghĩ người tới là một nha hoàn, không ngờ lại là Ngũ di nương."

Tứ di nương vẫn là đứng ngoài làm người xem kịch hay.

Nhị di nương quay người nhìn Tam di nương: "Cái miệng này của muội thật đúng là không buông tha người, hay là ăn thêm điểm tâm đi."

Sau khi Chi Chi hành lễ theo thứ tự thì ngồi xuống, nhưng mà lúc nàng vừa ngồi xuống thì con ngươi liền hơi có chút biến hoá.

Bởi vì nàng nhìn thấy ác quỷ kia.

Không biết ác quỷ kia tới từ khi nào, hiện tại đang đứng ở sau lưng Tam di nương, vẻ mặt hắn tái nhợt, hết sức kinh người.

Chi Chi vừa nhìn một cái, liền mở to mắt.

Đột nhiên Tam di nương đưa tay sờ lên cổ, nhỏ giọng thầm thì: "Sao tự nhiên cảm thấy lạnh thế nhỉ."

Nha hoàn bên cạnh vội vàng nói: "Tam di nương, hay là mặc áo choàng vào?"

"Không được, mặc vào bất tiện lắm." Tam di nương từ chối.

"Có lẽ là nổi gió thôi, chắc lát nữa sẽ dừng." Nhị di nương nói.

Chi Chi cúi đầu uống một hớp nước, coi như không nhìn thấy gì.

Ba vị kia tán gẫu chốc lát, Tam di nương bỗng chuyển đề tài.

"Ngũ di nương, nghe nói lần trước ngươi gặp Phò Mã, còn có người nhìn thấy ngay đêm hôm đó Phò Mã tới viện của ngươi." Tam di nương nhẹ giọng nói.

Chi Chi hơi sửng sốt, hoá ra chính là vì chuyện này mà các nàng ta mới năm lần bảy lượt mời nàng tới đây.

Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện ra hai vị còn lại cũng đang chờ câu trả lời của nàng.

Nguyên do là không gặp được hắn, các nàng ta vào phủ cũng đã gần một tháng trời, trong một tháng này mới chỉ được thấy mặt Công Chúa một lần vào ngày mười lăm đó.

Người hầu bên cạnh Công Chúa nói Công Chúa không thoải mái, bảo lần sau các nàng không cần tới.

Mà phu quân của các nàng —— Phò Mã, đến mặt các nàng còn chưa thấy được dù chỉ một lần.

Nói thế nào đi nữa thì các nàng cũng là nữ nhi nhà quan lại trong triều, cho dù có là thứ nữ, ở nhà không được cưng chiều đi chăng nữa, nhưng ít nhất gia thế vẫn còn đó, sao có thể để các nàng gả vào đây rồi sống như goá phụ được chứ.

Vậy mà một nữ nhân gia thế kém cỏi nhất, thân phận thấp hèn nhất lại được gặp Phò Mã, Phò Mã còn vào viện của nàng ta.

Dựa vào cái gì?

***

Chi Chi ngẫm nghĩ một chút: "Vậy thì sao?"

Một câu nói của nàng làm cả ba người nghẹn họng.

Đúng vậy, đã gặp, còn tới viện của nàng, nhưng mà vậy thì sao chứ?

Nhị di nương cười có chút gượng gạo, ác quỷ phía sau Tam di nương cũng bị lời nói của Chi Chi làm cho giật mình, không nhịn được mà cười lên, vẻ mặt khôi phục lại như thường.

Hắn lướt tới bên cạnh Chi Chi: "Không ngờ một cô nương bình dân như ngươi lại có cái miệng lợi hại đến vậy."

Chi Chi rũ mắt, giữ nguyên dáng vẻ vô hại hiền lành.

Tam di nương giận quá hoá cười: "Thật là lợi hại, đúng là mấy người chúng ta vô dụng, không có bản lĩnh ôm được Phò Mã, không thể bằng Ngũ di nương."

Chi Chi không lên tiếng, giả chết.

Tứ di nương phe phẩy quạt tròn trong tay, gương mặt xinh đẹp lộ ra nét cười: "Tam tỷ tỷ cũng đừng tức giận như vậy, nói cho cùng thì, chúng ta đều là thiếp."

Lời này vừa nói ra, bầu không khí bỗng yên lặng.

Cuối cùng Nhị di nương phá vỡ cục diện bế tắc: "Uống chút rượu nóng làm ấm cơ thể nhé, để ta đi xem phòng bếp đã làm xong điểm tâm chưa."

Trong Như Ý Viện này còn có phòng bếp nhỏ.

Tứ di nương cũng đứng lên: "Ta đi thay y phục, một lát nữa sẽ quay lại."

Trong đình liền chỉ còn lại Chi Chi và Tam di nương.

Ác quỷ cúi người nói bên tai Chi Chi: "Cho ta mượn thân thể một chút."

Chi Chi liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt thể hiện rõ ý từ chối.

"Không phải ngươi muốn rời khỏi phủ Công Chúa sao? Ta có thể giúp ngươi, chỉ cần ngươi tạm thời cho ta mượn thân thể là được rồi." Dường như ác quỷ đang dụ dỗ Chi Chi.

Chi Chi nghe thấy câu "Rời khỏi phủ Công Chúa" thì con ngươi liền không tự chủ được mà nở ra.

Chỉ trong nháy mắt dao động kia, Chi Chi liền cảm thấy thân thể cứng đờ.

Bị bám vào rồi.

Sau đó Chi Chi liền nhìn thấy mình đứng lên, còn giơ một ly rượu: "Tam di nương, ta kính ngươi một ly."

Tam di nương nhìn nàng, quay mặt đi.

Nàng ta không cần phải giữ mặt mũi cho loại nữ nhân tầm thường này.

"Chi Chi" khẽ cười một tiếng, giọng nói trở nên đáng sợ: "Có vẻ như Tam di nương cần ta tới đút hộ nhỉ."

Nói xong, nàng liền đi tới, cầm ly rượu kề vào môi Tam di nương.

Tam di nương ngây ngẩn, sau đó lập tức giãy giụa, nhưng nàng ta không ngờ "Chi Chi" ở trước mặt này lại có sức lực lớn như vậy.

Nàng ta bị giữ chặt khiến nàng ta gần như không tài nào động đậy được.

Một ly rượu bị cưỡng ép rót thẳng vào trong cổ họng, nàng ta tức giận đến gần như thét chói tai.

"Ngươi làm cái gì đó?"

Sau đó nàng ta bị xách lên.

Tất cả nha hoàn bên cạnh đều bối rối, hoàn toàn không ngờ sẽ nảy sinh một màn này.

Hơn nữa các nàng ta là người của Nhị di nương, những nha hoàn của các vị di nương khác đều bị mời đi dùng trà rồi.

Trong mắt "Chi Chi" ẩn chứa nỗi điên cuồng, nhưng giọng nói lại mềm nhũn: "Sao tỷ tỷ lại tức giận? Ta đâu có tức giận đâu."

Nàng cúi người bên tai Tam di nương, nhẹ giọng nói: "Khuôn mặt tỷ tỷ xinh đẹp thế này, gả làm tiểu thiếp cho người ta không cảm thấy tiếc sao? Ta ngưỡng mộ tỷ tỷ lâu rồi, sao tỷ lại không phát hiện ra?"

Tam di nương trợn tròn mắt, sau đó eo nàng ta liền bị ôm lấy, nghe thấy giọng nói bình tĩnh của người bên cạnh: "Hôm nay ta và tỷ phải cùng nhau chết vì tình."

Đợi đến lúc Nhị di nương nghe tin chạy tới, đập vào mắt là cảnh Tam di nương và "Chi Chi" cùng nhau rơi xuống nước.

***

Tam di nương được cứu lên thì khóc tu tu, nói trắng ra thì, nàng ta cũng chỉ là một tiểu cô nương mới mười sáu tuổi.

Ỷ vào gia thế nên chưa từng bị thua thiệt gì, không ngờ hôm nay lại thảm như vậy.

Hơn nữa... Hơn nữa ở trong nước nàng ta còn... bị trêu đùa, không thể sống được nữa!!!

Tam di nước khóc hết sức thương tâm.

Nhị di nương nhìn Tam di nương khóc đến lê hoa đái vũ, lại nhìn sang Chi Chi đã ngất xỉu ở bên cạnh, sau đó che trán thở dài.

***

Lúc tỉnh dậy Chi Chi chỉ cảm thấy trên người rét run, nàng mơ màng mở mắt ra, đã nhìn thấy bên mép giường có một người đang đứng.

Người kia phát hiện thấy Chi Chi tỉnh lại, liền mím môi cười một tiếng: "Chi Chi tỉnh rồi sao?"

Hết chương 19.

Lời của Bê Ba: Chương 20 Bê sẽ set riêng tư theo quy định nhé. Những chương riêng tư này chỉ có những bạn nào follow Bê mới đọc được. Nếu các bạn muốn đọc thì nhấn follow rồi nó sẽ tự hiện ra. Còn nếu không hiểu thì các bạn có thể vào trang wattpad của Bê, vào link facebook rồi đọc bài hướng dẫn Bê đã ghim ở đầu facebook. Làm ơn đọc kỹ những dòng này trước khi hỏi. Bất kỳ ai hỏi làm sao để đọc thì Bê sẽ block. Cám ơn.

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK