• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bàng Lạc Tuyết trở lại khuê phòng bắt đầu tỉ mỉ phối màu sợi tơ, cầm bức họa bắt đầu tỉ mỉ thêu lên. Tử Quyên bưng ly trà sâm tiến vào, nói cho nàng biết, buổi tối lão thái thái muốn lễ phật, sẽ không cần các nàng đi Hà Hương viện thỉnh an.

Ngày mai chính là Mẫu Đơn yến, tuy nói tiểu thư vẫn chưa đến tuổi cập kê, thế nhưng là tiểu thư Quốc công phủ l.q.d đương nhiên phải tỉ mỉ. Không nên làm mất phong thái tiểu thư Quốc công phủ, lão phu nhân thưởng cho tiểu thư một cây trâm bát bảo lưu ly, tiểu thư ngày mai cần phải mang theo.

Lão phu nhân nhất phẩm cáo mệnh trong người, bình thường chuyên tâm lễ phật không cùng tôn tử, tôn nữ thân thiết, tính tình tương đối lạnh nhạt.

Lão quốc công lúc còn trẻ không quá thích lão thái thái, đối với nàng cũng tương đối lạnh nhạt. Trái lại mấy thiếp thất lại sủng ái. Nhi tử của nàng cũng không chịu thua kém, bằng không ngồi ở vị trí này khẳng định không phải nàng.

Lão công quốc vừa mất đi liền đuổi di nương đi biệt viện, con trai thứ cũng bị áp chế cho ra ở riêng. Cho nên thành kiến đối với thiếp thất tương đối sâu, nhưng bây giờ quốc công gia là con trai của bà, lại trông nhi tử có thể khai chi tán diệp.

Thấy được cha mẹ ân ái lại không thoải mái. Lão thái thái lúc trẻ tuổi cũng là người khó dây dưa, già rồi cũng không tiện hồ lộng. Thế nhưng với nàng và ca ca lại vô cùng tốt, kiếp trước nàng không để ý nên mới để Bàng Lạc Vũ từ đó gây khó dễ.

Cây trâm lưu ly, khi cây trâm lưu ly này chỉ thưởng cho nàng, Bàng Lạc Vũ lúc đó không thoải mái một lúc lâu, bởi vậy tại Mẫu Đơn yến hại nàng quỳ gối trước cửa cung bị phạt kẹp ngón tay.

Lúc đó còn tưởng rằng là ngoài ý muốn, không ngờ lại từ đó về sau hại nàng không thể đụng vào thêu thùa may vá cùng dây đàn và các loại đồ vật khác. Lúc đó chịu đựng thống khổ, nàng nâng tay lên cảm giác được đau khổ kiếp trước phảng phất như trước mắt. Kiếp này nàng ít nhất cũng nên lấy lại một chút mới phải.

Mới vừa tối. Thêu cả một buổi trưa liền khiến mắt mệt mỏi, nàng liền dừng lại. Cơm tối liền ở phòng bếp làm vài món ngon miệng, cùng Liên Ngẫu, Liên Diệp cùng nhau đóng cửa lại thân thân thiết thiết ăn cơm.

“Tiểu thư, trong chốc lát đại tiểu thư có thể tới, nhìn đại tiểu thư đối với tiểu thư ôn thanh nhỏ nhẹ, luôn cảm giác đại tiểu thư miệng nam mô bụng bồ dao găm.” Liên Diệp khẽ bĩu môi.

“Phải không, phải không, còn có việc Vương di nương ỷ vào nhà mẹ đẻ, tiểu muội bây giờ là quý phi mỗi ngày đều đối nghịch cùng phu nhân, chủ quản hiện tại cũng bắt đầu đến a dua nịnh hót.” Liên Ngẫu như gà mổ thóc gật đầu phụ họa nói “Bất quá tiểu thư tựa hồ cùng trước đây có chút bất đồng.”

“Được rồi, biết các ngươi đang bênh vực ta. Ăn cơm nhanh lên một chút, ngày mai còn phải cùng ta vào cung. Mau một chút ăn cơm, tính tính toán toán tiền tiêu hằng tháng của ta xem l.q.d còn bao nhiêu, không thể dựa vào ít bạc này sống qua ngày được. Ăn xong cơm còn phải suy nghĩ thật kỹ, tiểu thư nhà ngươi đang muốn làm đại sự. Nghĩ biện pháp gì giải quyết đi.” Nàng rầu rĩ nói.

Một bữa cơm, ngược lại ăn rất vui vẻ. Sự tình phải từng bước từng bước thực hiện, cơm phải ăn từng miếng từng miếng. Không vội, không vội, trong lòng nàng trấn an nói.

Giờ Tuất, Bàng Lạc Vũ đang ở trong viện cùng Vương di nương chọn y sam, trang sức ngày mai vào cung, nghe thấy nha đầu nói lão thái thái thưởng nhị tiểu thư một cây trâm bát bảo lưu ly, lập tức đen mặt cứ thế mà xé nát khăn tay.

Lúc trước lão thái thái ban ngày sắc mặt không tốt nhìn nàng, nàng cũng nhịn, nghĩ rằng Bàng Lạc Vũ nàng tùy thời ở quốc công phủ làm thứ nữ, nhưng gia thế mẫu thân cũng không tầm thường. Trong cung dì lại là quý phi, hiện tại nàng chính là con l.q.d trưởng. Bà già kia cứ chờ, ta Bàng Lạc Vũ sớm muộn cũng sẽ quang minh chính đại mặc y phục đỏ. ( Nhi giải nghĩa chỗ này nha: Chỉ có đích nữ mới được mặc màu đỏ, mà Bàng Lạc Vũ dù là trưởng nữ nhưng không phải đích nữ vì vậy không được mặc màu đỏ. Chỉ có Bàng Lạc Tuyết mới được mặc màu đỏ thui. ^^ .)

“Mẫu thân, nếu không phải là dì hạ chỉ để cho nữ nhi tham gia mẫu đơn yến, đoán chừng tổ mẫu vẫn sẽ cấm đoán ta, bà cũng quá thiên vị nha đầu Tuyết nhi kia. Có vật gì tốt đều thưởng cho nàng, đây là trước mặt mọi người muốn đánh vào mặt của nữ nhi sao. Cùng là dạy dỗ nữ nhi, chính bà ấy hẳn là cũng nên nhìn xem một chút, bằng không Nhị bá phụ và Tam bá phụ cũng sẽ không bị đuổi ra khỏi phủ đi.” Bàng Lạc Vũ bất mãn lầm bầm nói.

Vương di nương vẻ mặt không vui nhưng cũng biết đây là thực tế, lão bà này quả nhiên là dầu mỡ không vào.

“Vũ nhi a, cẩn thận tai vách mạch rừng, thời gian không còn sớm, đừng quên gặp muội muội ngươi. Phải biết rằng, chúng ta không còn bao nhiêu thời gian mà nghĩ những chuyện này đâu. Ngày mai mẫu thân còn chờ tin tức tốt của con.”

Bàng Lạc Vũ nghĩ đến kĩ thuật thêu của nha đầu Tuyết nhi kia, hơi mỉm cười nói: “Hôm nay hẹn cùng muội muội một lát, sợ nàng chờ nóng vội. Nữ nhi cáo lui trước, mẫu thân sớm đi nghỉ ngơi.”

“Đi xem lão gia hôm nay nghỉ ngơi ở nơi nào.” Vương di nương đợi Bàng Lạc Vũ đi, liền nhìn Tùng Lam hỏi.

“Hồi di nương, là ở chỗ Tứ di nương.” Tùng lam cúi đầu không dám nhìn sắc mặt Vương di nương càng ngày càng đen.

“Hừ, thật cho là mang thai thì sẽ giỏi sao. Suốt ngày dụ dỗ lão gia, ta ngược lại muốn nhìn ngươi có số mệnh đó hay không.” Ánh mắt Vương di nương trầm xuống một lúc sau nói tiếp: “Đi xem phu nhân cùng Tam phu nhân đang làm cái gì, trở lại liền báo cho ta biết.

“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Tùng Lam nói.

Mà bên kia, Bàng Lạc Vũ dẫn theo Tụng Chi mang đến rất nhiều lễ vật mà quý phi ban thưởng cho, đi Lạc Tuyết các. Tuy trong lòng không muốn, nhưng nghĩ đến việc này có thể mang đến chỗ tốt, cảm thấy vẫn nên nhịn. Vì thế mang theo khuôn mặt vui vẻ, để cho Tụng Chi gõ cửa. Mở cửa chính là Liên Diệp.

“Nô tỳ bái kiến đại tiểu thư. Tiểu thư nhà ta đã ở khuê phòng chờ đại tiểu thư đến, mời đi theo nô tỳ.” Tay Liên Diệp cầm một chiếc đèn lồng ở phía trước dẫn đường.

Bàng Lạc Vũ vừa tiến vào viện lại cảm thấy Lạc Tuyết các tựa hồ lại đẹp lên không ít. Lạc Tuyết các tuy không rộng lớn bằng Thính Vũ hiên, nhưng lại có một suối nước nóng rất quý ở bên trong, suối nước nóng tự nhiên. Từ khi Bàng Lạc Tuyết dần dần lớn lên, phụ thân càng ngày càng sủng ái nàng, tất cả thứ tốt nhất đều được đặt ở đây. Bàng Lạc Vũ càng nghĩ càng không cam lòng.

Hoa đào xen lẫn cùng hoa lê bay xuống, cánh hoa nhàn nhạt rơi trên đá cuội tạo thành một đường nhỏ trông rất đẹp mắt. Càng tới gần, càng phồn hoa náo nhiệt, mẫu đơn cùng thược dược đua l.q.d nhau phủ kín tạo lên một biển hoa, hoa hạnh cùng hải đường vây đường nhỏ lại đến mức chặt chẽ. Mỹ cảnh như vậy rơi vào trong mắt Bàng Lạc Vũ biến thành đố kị sâu sắc. Vì thế cho nên Tụng Chi lôi nàng mấy cái cũng không phát giác được.

Liên Diệp xoay người nhìn thấy đố kị trong mắt đại tiểu thư như vậy lấy làm kinh hãi. Tụng Chi vội vàng nói: “Đại tiểu thư đi một lúc nên có thể thấy chút mệt mỏi.”

Lúc này Bàng Lạc Vũ mới bừng tỉnh giật mình nói: “Có lẽ là vậy, các ngươi đều ở bên ngoài chờ đi, tự ta đi vào là được.”

Nàng chính là sợ nha đầu Liên Diệp này nhìn ra chỗ không ổn, do vậy liền để bên ngoài. Tự mình tiếp nhận đèn lồng từ tay Liên Diệp đi vào bên trong.

Bàng Lạc Tuyết ngồi ở dưới mái hiên, tay cầm một quyển sách, lười biếng nằm ở trên giường quý phi, có một loại lười biếng quyến rũ. Bên cạnh hoa hải đường đua nhau rủ xuống vô vàn cánh hoa, có những cánh hoa như những đốm sao nhỏ rơi trên mái tóc của nàng, nàng cũng không để ý.

Bàng Lạc Vũ đi tới bên hiên nhìn thấy một mỹ nhân tinh xảo dưới hoa, trong lòng che giấu cảm giác không cam lòng. Vẻ mặt lập tức hiện lên nụ cười ôn nhu dịu dàng nói: “Muội muội thực sự là hăng hái, mỹ cảnh như vậy, quả thật là để thưởng thức lúc đêm, thực sự tạo ra một phần thú vị.”

Bàng Lạc Tuyết nhìn thấy nàng, từ từ ngồi dậy, cười xán lạn lập tức nói: “Tỷ tỷ thật khéo đùa, muội muội chẳng qua là vừa mới thêu được bức tranh tốt, lén lười một chút, tỷ tỷ liền tới.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp động lòng người của Bàng Lạc Tuyết, ánh mắt lại rơi vào ngón tay mảnh khảnh nhỏ bé, ánh mắt sâu thẳm, quả nhiên là một đôi tay khéo léo. Kiềm chế không vui trong lòng cười nói: “Muội muội sao không hoan nghênh? Hôm nay tỷ tỷ được dì thưởng cho, lại mang những thứ tốt nhất tới cho muội muội. Nào biết muội muội như không vui chào đón ta, thật sự là mất mặt.”

Nhìn vẻ mặt Bàng Lạc Vũ làm bộ quả nhiên là muốn nôn, nếu mất mặt hà cớ gì không mời mà tới. Thật cho là ta không biết tâm tư của ngươi: “Muội muội sao dám đây, tỷ tỷ tới mang đến cho muội vật phẩm thượng hạng là phúc khí của muội. A, muội muội có hộp gấm bên trong, muốn tỷ tỷ nhận xét giúp muội, đang định mang ra cho tỷ tỷ xem. Không bằng tỷ ở lại chọn giúp muội, để muội mang tặng cho mẫu thân.”

Bàng Lạc Vũ vừa nghe liền cuống lên, thầm nghĩ ta còn muốn lấy tại sao có thể ở chỗ này giúp bình phẩm. Thế là cười nói: “Muội muội cũng không hiếu kỳ tỷ tỷ mang đến cái gì cho muội sao, một mực nóng vội như vậy. Đều là một chút món đồ khó có thể thấy được. Tương đối tinh xảo, không bằng chúng ta xem trước, cái này chúng ta một chút xem sau, cũng không thể nhất thời gấp gáp được a.”

Bàng Lạc Tuyết vừa nghe liền biết nàng có chủ ý gì. Bàng Lạc Vũ, đây chính là thiên đường có cửa ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại đến… Không được oán ta a, thế là nàng cười đáp ứng. Hai tỷ muội thân thân thiết thiết cùng nhau đi ra.

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Mị Khuynh Thiên Hạ10:03 23/03/2018
Nam chính là ai zậy???? Có chỗ giống với thứ nữ hữu độc.
Avatar
Nguyễn Giang17:02 22/02/2018
K muốn bóc phốt nhưng đã copy một đoạn của thứ nữ hữu độc,tự dưng đọc đến Li vị ương,hoang mang vk
Avatar
Thanh Tam TD21:10 19/10/2017
truyện nào cũng sẽ có bắt chước cũng giống như truyện Người có từng yêu ta chưa? kịch bản rất giống Hoa thiên cốt
Avatar
Thanh Tam TD21:10 19/10/2017
truyện nào cũng sẽ có bắt chước cũng giống như truyện Người có từng yêu ta chưa? kịch bản rất giống Hoa thiên cốt
Avatar
Lê phương07:06 14/06/2016
Truyên nầy ko hề giống Thứ nữ hưu độc nhá, ma giống Hầu môn độc phi. Moi người đọc thử xem
BÌNH LUẬN FACEBOOK