• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bầu trời đen kịt, ngay cả trăng sao cũng có vẻ mờ ảo khác thường, vậy mà khuôn viên mấy trăm dặm ở phía dưới lại chẳng hề có một ngọn đèn.

Không gian tối tăm ảm đạm.

Nếu như đứng đủ cao sẽ phát hiện ra áng mây tía lấp ló nơi cuối chân trời, khí nóng hừng hực tạt vào mặt, nhưng nơi này giống như một thế giới khác, ngăn cách với thế giới thường bởi một lớp kết giới trong suốt vô hình, xa xôi vô tận mãi chẳng thấy đích. Nếu bị nhấn chìm ở nơi sâu nhất của bóng tối, bạn sẽ biến mất một cách cô độc lặng lẽ, cũng không ai có thể nhìn thấy được bạn.

Nỗi sợ hãi lớn nhất trên thế gian chính là như vậy.

Không phải là đẫm máu cỡ nào, tàn khốc cỡ nào và đau đớn cỡ nào, mà là khi bạn đang sợ, đang điên cuồng gào thét, đang cầu xin sự giúp đỡ, bạn muốn liều mình thoát khỏi nhưng lại tốn công vô ích. Giống như rơi vào một cơn ác mộng kinh khủng, một ảo giác kỳ dị, hay giống như bị thây ma vây kín trong một bãi tha ma, chỉ có một mình bạn, một mình bạn nếm trải nỗi cô độc và tuyệt vọng.

Phần mộ cũng giống như ngôi nhà, có điều là nó dành cho người chết và không có hơi thở của người sống. Nói như vậy, một khu cư xá to lớn không có ai ở thì khác gì một bãi tha ma? Nhưng mà nó lại đáng sợ hơn thế nữa, bởi vì càng tối tăm, càng trống trải thì bên trong càng có thể giấu giếm nhiều thứ.

Hàn Băng không biết tại sao lại nảy sinh ý nghĩ này, trong lòng cô kinh hãi. Cô nhắc nhở mình đừng suy nghĩ bậy bạ nữa, bởi vì nghe nói khi sóng não hoạt động kịch liệt sẽ dễ dàng hấp dẫn một số hiện tượng không phải tự nhiên.

Nhưng mà cô không khống chế được.

Cô đâu muốn chạy qua thành phố Ma nổi tiếng này vào lúc mười hai giờ đêm như thế này đâu, bởi vì đoạn đường cao tốc gần đó xảy ra tai nạn nghiêm trọng, bị phong tỏa. Cho nên, hoặc là cô bị kẹt cứng trên đường quốc lộ, hoặc là đi vòng qua bên này để về nhà.

Cô lại không muốn bị kẹt trên đường quốc lộ, vì trước đây, cô từng nghe nói lực lượng cảnh sát ở đây ít quá nên thỉnh thoảng xảy ra vài vụ cướp. Tuy không có tiền, nhưng dù gì cô cũng có chút nhan sắc, cô thà mạo hiểm đi qua thành phố Ma còn hơn.

Có điều, bây giờ lòng tin của cô hơi dao động. Hay là đi đường quốc lộ sẽ an toàn hơn nhỉ?

Nhưng cô đã không có đường quay lại nữa, đành phải bật đèn pha xe ô tô lên để chiếu sáng khoảng không phía trước dù cho ánh sáng không cách nào xuyên thấu màn đêm mịt mùng, thì ít nhất nó cũng cho cô cảm giác bình an ngắn ngủi.

Thật ra thành phố Ma thật sự không phải là thành phố có ma thoắt ẩn thoắt hiện, mà nó chỉ là một khu dân cư được xây dựng tại khu vực tiếp giáp giữa vùng nông thôn và thành thị. Tất cả nhà cửa đều được xây theo kiểu biệt thự đẹp đẽ. Đáng tiếc, giao thông không phát triển, sinh hoạt không thuận tiện, giá nhà lại cao ngất, nên ít người mua. Hơn nữa, cũng bởi diện tích khu vực này quá lớn, dân cư thưa, thật sự không an toàn nên số gia đình ít ỏi nơi đây cuối cùng cũng dọn đi, khiến khu đất rộng mênh mông vài dặm này không có lấy một bóng người.

Mấy cánh cửa sắt ra vào khu dân cư đều đã xập xệ, cũng không có ai trông coi. Nếu băng qua khu vực này để từ thành phố T đến thành phố B lân cận, thì quãng đường đi được rút ngắn rất nhiều. Mặc dù vậy, vào ban ngày cũng chỉ thi thoảng mớí có vài người qua lại nơi này mà thôi, còn đến tối thì ngay cả một bóng ma cũng không có. Có nơi cỏ hoang đã phủ dầy kín mít, nếu có đoàn phim đến đây quay Liêu Trai thì không cần phải mất công dựng cảnh nữa.

Cho nên, nơi này trở thành thành phố Ma nổi tiếng gần xa.

Không sao, không sao, không có ai ở thôi mà, lái xe nhanh một chút, dù là kẻ bắt cóc cũng không đuổi kịp.

Hàn Băng tự khích lệ mình, nhưng lòng bàn tay lại đó mồ hôi lạnh đầm đìa. Vừa trượt tay xe đã suýt đụng phải vành đai xanh, cô vội vàng dấn mạnh thắng xe khiến xe đột ngột dứng lại, giống như một cái chết bất ngờ.

Đây là xe của sếp cô, bởi vì cô phải đưa ông ta về nhà ở thành phố T nên mới bị buộc phải lái xe trở về thành phố B lúc đêm hôm khuya khoắt thế này. Hơn nữa tay lái của chiếc xe này quá nhạy, cô vẫn chưa quen. Còn chưa hết bàng hoàng, cô cố gắng nổ máy lần nữa phát hiện xe bị chết máy.

Cô đưa tay về phía chìa khoá theo bản năng…

Phù!

Có một tiếng thở nhẹ nhàng vang lên phía sau tai trái cô, gần trong gang tấc như đang kề sát bên tai cô. Nó tựa như một tiếng thở dài yếu ớt, lại tựa như có thứ gì đó đang phả hơi vào người cô.

Trong nháy mắt, cô lạnh toát cả người, hoàn toàn cứng đờ không thể nhúc nhích.

Mấy người già thường nói trên cơ thể người lớn có ba đốm lửa, chúng ở đỉnh đầu và hai vai, gặp chuyện quái dị đừng quay đầu lại, lửa có thể bảo vệ ta bình an. Nhưng lúc này dường như trên gáy có một sợi dây quấn lấy cô, Hàn Băng quay đầu lại theo bản năng…

Chỗ ngồi phía sau trống không.

Xuyên qua cửa kính phía sau xe là màn đêm đen như mực, tựa như tấm mành đen đang ép về phía cô.

Cô chợt quay người lại, nơi khoé mắt dường như thoáng thấy một bóng đen vút qua truớc đầu xe với tốc độ cực nhanh. Giống như bóng mờ do áng mây trôi ngang qua mặt trăng tạo nên, lại như hình ánh lay động do gió thổi. Lại càng giống như… một góc áo choàng đen khổng lồ của ai đó.

Thành phố Ma rộng lớn nhu vậy, trời đêm đen như mực và một mình cô ở đó.

Từ xa đến gần, khu nhà cao cấp trông hoặc như một cửa động tối đen. Có thứ gì đó, không thể đặt tên đang núp trong bóng tối theo dõi, có thể tha cô đi bất cứ lúc nào. Xung quanh đột nhiên yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng chim chóc thường rả rít giữa đêm hè cũng im bặt.

Cả khuôn viên như vùng đất chết.

Ngoại trừ tiếng thở vừa rồi vẫn không ngừng văng vẳng bên tai.

Cô hoảng sợ, chỉ cảm thấy tim đập như trống vỗ, máu toàn thân như bị rút hết, trong lòng trào dâng nỗi sợ hãi tột cùng, bức bách khiến cô khó thở. Ngay cả trái tim cũng nổ tung như pháo hoa, muốn lao ra khỏi lồng ngực.

Chạy đi! Chạy đi! Chay đi!

Trong đầu cô chỉ lóe lên một ý niệm này, cô ra sức nổ máy xe.Chiếc xe hơi sang trọng trị giá cả triệu chẳng thể nào vô duyên vô cớ chết máy, dấn đề mãi cũng không lên. Trong không khí ẩm ướt lạnh lẽo bao phủ, chiếc xe vẫn bất động.

“Các vị đại tiên, van xin các vị thả tôi đi đi.” - Cô khẽ khẩn cầu.

Cạch!

Đáp lại cô là tiếng động khác thường vang lên phía trước xe. Âm thanh vang lên lanh lảnh, chói tai và rõ ràng trong tiếng hô hấp dồn dập và tiếng tim đập như đánh trống của Hàn Băng. Hàn Băng sợ đến mức suýt nữa hét toáng lên, lúc cô ngẩng đầu nhìn lên lại phát hiện tấm kính chắn gió xuất hiện một vết nứt nho nhỏ.

Không một bóng người, không một dụng cụ nào, hay cát đá bị gió thổi cuốn lên, thế thì tại sao một tấm kính chắn gió lại xuất hiện một vết nứt nho nhỏ.

Tinh thần cô đang bấn loạn thì tiếng cành cạch kéo dài vang lên càng chói tai hơn. Kèm theo đó là từng vết nứt lần lượt xuất hiện trên tấm kính, nhanh chóng tạo thành một chiếc mạng nhện trên tấm kính chắn gió. Giống như có thứ ẩn hình gì đó cầm vật cứng sắc nhọn không ngừng nện vào, muốn đập bể tấm kính xông vào trong xe.

Hàn Băng sợ chết cứng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

Nỗi sợ hãi giống như móng vuốt của ma quỷ bóp chặt cổ họng cô. Cô không thể hít thở, chỉ có thể chạy trốn theo bản năng. Xung quanh hoang vu không một bóng người, có lẽ trong bụi cây um tùm kia sẽ xuất hiện việc khủng khiếp nào đó đang chờ Hàn Băng. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.

Nhưng mà, cô không thể hành động theo ý muốn của mình, cô quên mất xe tự động khoá kín, ngay cả khi cô tông mạnh vài cái, cửa xe cũng không mở. Mà tiếng nện kia càng lớn thì số vết nứt xuống hiện trên tấm kính chắn gió càng nhiều thêm. Cửa kính nhanh chóng trắng xoá một mảng, ngăn cách người ngồi trong với bóng đen bên ngoài.

Hàn Băng nhìn chăm chăm phía trước, sợ đến mức không thể cử động.

Trong mơ hồ, dần dần cô thấy được khuôn mặt một cô gái hiện ra mập mờ, mặt mũi nhăn nhó dữ tợn, nửa khuôn mặt bị máu bao phủ, ánh mắt đầy nỗi tuyệt vọng. Cô ta đang cầm giày cao gót nện mạnh lên tấm kính xe.

Cứu mạng… Cứu mạng…

Giọng cô gái the thé vang lên trước mặt mà lại xa xăm.

Nhưng ngay sau đó một tiếng “xoảng” điếc tai vang lên, cuối cùng thì tấm kính chắn gió đã vỡ vụn.

Gió đêm hầm hập vừa nhớp nháp xen lẫn không khí ngột ngạt pha lẫn tanh tưởi, khiến người ta bất giác cảm thấy buồn nôn.

Cô gái kia đưa tay chụp lấy Hàn Băng.

Hàn Băng khiếp sợ, cô hoàn toàn không thể trốn tránh. Nhưng cô gái kia đột nhiên biến mất trước mặt Hàn Băng hệt như bị thứ vô hình nào đó bắt đi, chỉ còn lại muôn dạng ánh mắt hoảng sợ của cô gái ấy không ngừng phóng đại trong đầu Hàn Băng. Ngay sau đó, một quả cầu lửa cháy bùng bất chợt phát sáng thành phố Ma âm u này, tựa như có thứ gì đó bị nổ tung. Không có tiếng nổ nhưng lại có tiếng thét gào đáng sợ khôn tả vang lên trong đêm tối.

Hàn Băng chỉ cảm thấy có thứ gì đó xông về phía mình, đâm vào thân thể cô, thâm nhập vào đầu cô.

Cơn đau đớn kịch liệt không biết từ đâu đến khiến cô gắng gượng mình cựa quậy. Một tay cô ôm lấy đầu, tay kia quơ quào lung tung. Trong khoảnh khắc đó, không biết vô tình chạm phải vật gì mà chiếc xe đột nhiên khởi động, lao đi như một mũi tên, dường như ngay cả nó cũng đang sợ hãi khôn cùng.

Chiếc xe rung lắc khiến Hàn Băng thoáng tỉnh táo lại, cô cố gắng duy trì tỉnh táo, tay chân luống cuống điều khiển tay lái. Cô không dám quay đầu lại nhìn xung quanh cũng không dám nhìn hai bên trái phải. Cô sợ thứ gì đó đang trèo vào xe phá vỡ chút can đảm cuối cùng của cô.

Cô nghe thấy một tiếng nói khe khẽ gấp rút mà vội vã, nhưng không biết là âm thanh đó xuất phát từ đâu. Tựa như... từ trong cơ thể cô, nó chui ra từ nơi sâu thẳm trong đầu và lấp đầy không khí. Cô cảm nhận được nỗỉ sợ hãi cùng cái chết, và cả nỗi tuyệt vọng vô tận. Tiếng nện đùng đùng như từng hồi trống đòi mạng khiến cho cô không cách nào lẩn trốn.

Đau quá, đau quá đi!

Đầu cô như bị bổ ra, thậm chí cô có thể cảm giác được giữa đầu cô nứt ra một cái khe lớn, có gió mát lùa vào, cảnh vật trước mặt cũng dần dần mơ hồ.

Bản năng sinh tồn khiến cô cố gắng mở to mắt nhìn về phía trước, thấy chiếc xe đang cuồng nộ lao vun vút đến cửa. Cánh cửa sắt vừa tối tăm vừa nhọn hoắt giống như cột mốc của hai giới âm dương.

Cô đạp mạnh chân ga, dùng hết sức khiến chân như sắp bị gãy lìa. Tuy nhiên, đúng lúc này chiếc xe giống như bị một sức mạnh mãnh liệt kéo lại. Kính chắn gió đã sớm vỡ tan tành, lực quán tính khổng lồ hất cô ra khỏi xe, rới thẳng xuống bụi cỏ um tùm bên cạnh cửa sắt.

Chỉ còn vài bước nữa thôi! Vài bước nữa là cô có thể rời khỏi nơi quái quỷ này rồi!

Cô nghĩ trong tuyệt vọng, muốn gắng gượng bò dậy.

Cô không còn thấy được hết những thứ xung quanh mình nữa, cũng không nghe được gì hết. Chỉ có tiếng nói dồn dập và hoảng loạn quanh quẩn bên tai, ngoài ra… Còn có một tiếng động kỳ lạ vang lên, tiếng hét đó rất chói tai.

Hàn Băng khẽ nhấc người, chỉ thấy trong đêm tối như mực có hai luồng sáng chiếu đến. Ánh sáng đó quá chói mắt, cô không thể thấy được gì trong màn sáng chói mắt đó cả.

Cô sắp chết rồi phải không? Xuống địa ngục hay lên thiên đường vậy?

Trong khoảnh khắc đó, cô đột nhiên cảm thấy hơi hoang mang, hơi trống vắng cũng quên mất sợ hãi. Khi nhìn thấy một cánh tay vươn ra trong luồng ánh sáng chói loà, rốt cuộc cô cũng hét lên một tiếng chói tai đã bị đè nén thật lâu rồi.

“Hàn Băng, Hàn Băng, là tôi.” - Chủ nhân cánh tay cố giữ chặt lấy Hàn Băng đang ra sức tránh né.

Ở nơi giao nhau giữa sáng và tối, gương mặt kia dần dần trở nên rõ nét. Trên gương mặt điển trai treo nụ cười nhàn nhạt, cho dù là lúc nghiêm túc cũng không thể giấu được ý cười như có như không. Cô nhận ra chủ nhân gương mặt này - Xuân Thất thiếu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK