• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Theo lời căn dặn của Uất Kiến Hùng, Uất Noãn Tâm gọi điện thoại cho ông, chỉ trao đổi một chút tình hình ở nhà Nam Cung Nghiêu.

“Tiểu Noãn…” lời nói của Uất Kiến Hùng cứ lấp lửng: “Con và Nam Cung Nghiêu tối qua có…”

“Không có! Xin lỗi, ba, con không làm được!”

“Không sao đâu, tối hôm nay vẫn còn cơ hội mà! Con cứ cố gắng, ba có thể tái tranh cử chức thị trưởng hay không, đều nhờ con đó! Nghe ba nói như vậy, con nhất định sẽ xem thường ba, cảm thấy ba là một người ích kỷ, nhưng ba cũng chỉ muốn tốt cho con thôi! Chỉ có lấy anh ta, người ngoài mới chịu tin con là con gái của ba và Khiết Hồng. Ban đầu con đến tìm ba, cũng từng nói nguyện vọng duy nhất là mong ba nhận con, để con có thể làm một người con gái hiếu thảo không phải sao?”

“…Dạ! Con đã biết!” Cô biết rõ, nhưng vẫn không nén được chua xót trong lòng.

Tối hôm đó cô cuối cùng cũng lấy được tiền mang đến bệnh viện, nhưng lại nghe được tin mẹ đang trong tình trạng nguy kịch. Trước khi qua đời, mẹ nói cho cô biết, ba cô là thị trưởng. Cho dù như thế nào, cô cũng phải tìm được ông, để ông nhận lại cô. Mẹ còn nói, là bà có lỗi với ông. Cho dù ba có bắt cô làm gì, cô đều phải đồng ý, để bù đắp lại những sai lầm trước kia mẹ đã gây ra. Do đó ngay cả khi trở thành một món hàng dùng để đổi chác, gả cho người mình không yêu, lấy cả đời mình để trả, cô cũng phải đồng ý.

Sống mũi chợt thấy chua xót, Uất Noãn Tâm vội hít một hơi, đè nén nỗi nghẹn ngào trong lòng: “Ba à, ba yên tâm đi, con sẽ cố gắng mà! Con nhất định sẽ…mang thai con của anh ta…”

“Ừ! Ba trông cậy ở con!”

Cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm nặng nề nằm xuống giường. Cô cảm thấy cả người mệt mỏi, giống như bị gánh nặng đè đến không thể thở nổi . Cô không dám nói cho ba cô biết những lời Nam Cung Nghiêu đã nói. Anh vô cùng khinh miệt cô, cho dù cô giống như một kỷ nữ thấp hèn đứng trước mặt anh cởi sạch quần áo, anh cũng chẳng thèm liếc nhìn, ngược lại chỉ càng làm cho anh coi thường cô thêm, cô không muốn mình bị chà đạp nữa.

Nhưng mà, ngoại trừ việc tiếp tục lấy lòng anh, cô cũng không còn sự lựa chọn nào khác!

………

Ngủ một giấc thật dài, khi Uất Noãn Tâm thức dậy đã là nửa đêm, cô vội vàng xem đồng hồ, đã hai giờ sáng. Anh, đã ngủ chưa? Do dự một lúc, cô vẫn quyết định thử vận may của mình, cố nén xấu hổ mặc chiếc váy ngủ gợi cảm, uyển chuyển, rón rén đi đến cửa phòng của Nam Cung Nghiêu, thấy vẫn còn ánh đèn từ trong phòng hắt ra.

May quá, anh vẫn chưa ngủ!

Nhưng điều này càng làm tim cô không ngừng đập mạnh, cô lại hy vọng anh ngủ rồi, để cho mình có một cái cớ chạy trốn.

Co ngón tay lại, gõ cửa phòng. “Nam Cung Nghiêu….anh có trong đó không? Nam Cung Nghiêu?”

Trong phòng vang ra giọng cười “ha ha” của người phụ nữ, Uất Noãn Tâm nhíu mày, không lẽ đêm hôm khuya khoắt anh còn xem ti vi sao?

“…..Nam Cung Nghiêu?”

“Vào đây!” Khi cô chuẩn bị bỏ cuộc, thì lại nghe được tiếng của anh, trước sau như một, lạnh băng…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
admin12309:07 10/07/2017
truyện hay quá nhưng tội cho ngũ liên, chờ đợi vậy mà không chấp nhận, thật là tội nghiệp
Avatar
Lulu23414:07 06/07/2017
Đêy là truyện ngược mà. đương nhiên tính cách của nam chính phải nthế rồi. thế mới có truyện chứ. Có mấy bạn vào đọc đoạn đầu xong chửi là ko hay. các bạn thử viết đi.đã đọc truyện của ng ta rồi còn chửi như kiểu mình giỏi giang lắm ý
Avatar
Thanh Uyên20:06 27/06/2017
phần kết dài thêm mới hay
Avatar
12317:03 15/03/2017
toi nghiep ngu lien qua di a T.T
Avatar
Nhất Nhân Mộng18:01 24/01/2017
aaaaaaaa không chịu đâu TT^TT Ngũ Liên của ta !!! không chịu đâu!! sao lại là Nam Cung Nghiêu a !!!?? ta đau lòng thay cho Ngũ Liên soái ca~~~ TT^TT
BÌNH LUẬN FACEBOOK