• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Part 1

Từ sau khi Nam Cung Nghiêu và Uất Noãn Tâm hòa hợp với nhau, hai người cùng nhau trải qua cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào, không còn cãi nhau nữa. Thời gian như dòng nước chảy trôi qua trong ngọt ngào, bụng của Uất Noãn Tâm mỗi ngày một lớn, chớp mắt thì đã được tám tháng. Nam Cung Nghiêu cũng dành nhiều thời gian chăm sóc cô hơn, phần lớn công việc đều giao cho Hướng Vi giải quyết, chỉ có khi có cuộc họp nào quan trọng, anh mới tham dự.

Dự họp hết một ngày, Nam Cung Nghiêu vội vàng chạy về nhà, hào hứng mở cửa ra gọi: "Bà xã ơi, anh về rồi!"

Uất Noãn Tâm ngồi ở bàn trang điểm đưa lưng về phía anh, bờ vai run run, khóc thút thít.

Nam Cung Nghiêu sốt ruột vội hỏi cô bị sao vậy, cô ngẩng đầu lên, hai đôi mắt đỏ hoe, khóc giống như một đứa trẻ chịu ấm ức. "Em lại mập lên rồi......... Sắp sửa không mặc vừa áo cưới rồi.........." Nói xong, cô khóc tiếp.

"........" Nam Cung Nghiêu thở nhẹ ra, vừa buồn cười vừa đau lòng. "Anh còn tưởng chuyện gì to tác, em làm anh hết cả hồn!"

"Đây còn không phải chuyện lớn sao? Tám tháng này em đã mập lên mười ký rồi, mập tới sắp sửa đi hết nổi."

"Đó là vì em mang thai mà!"

"Lúc em mang thai bé Thiên cũng đâu mập tới vậy, đều tại anh, cho em ăn quá trời đồ bổ, nuôi em thành vậy nè, anh cố ý mà!" Vung bàn tay béo núc ních đấm anh, "tại anh tại anh đều tại anh!"

"Được rồi, đều tại anh, được chưa?" Nam Cung Nghiêu đau lòng lau nước mắt cho cô, "em như vậy không phải đang làm anh đau lòng sao? Phụ nữ có thai cần phải bồi bổ mà! Đợi sau khi BB sinh ra, sẽ mau ốm lại thôi, đừng lo lắng quá!"

"Nếu không ốm được phải làm sao đây?"

"Vậy thì có sao đâu chứ? Anh vẫn yêu em thôi!"

"Chưa chắc đâu! Nếu em mập ú, anh không thèm em nữa rồi!"

"Anh yêu là chính con người em, cho dù em trở nên như thế nào, anh cũng yêu em mà!"

"Chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt!" Uất Noãn Tâm không khóc nữa, nhưng lông mày vẫn cau lại. "Em mập như vậy, áo cưới mặc không vừa nữa, phải làm sao đây?"

"Ngày mai qua đó thử xem? Hướng Vi nói rất đẹp mà!"

"Chẳng qua cô ấy không muốn em buồn thôi!" Nghĩ lại mà tức giận, "ai kêu anh nảy ra ý kiến kết hôn lúc mang thai, nói như vậy rất đặc biệt. Em giờ mập như con khủng long, tuần sau kết hôn, nhất định sẽ dọa chết người!"

Nam Cung Nghiêu cố ý biện minh cho mình, "chuyện đó......... Kết hôn lúc mang thai, hình như là ý kiến của em, anh cũng phản đối rồi mà. Em nói bà xã nói phải nghe, nên anh đành nghe theo!"

Uất Noãn Tâm đỏ mặt, "em không biết, do anh nói, chính anh nói, chính anh!"

"Được rồi! Là anh sai! Đừng giận nữa được không? Anh xin lỗi em mà." Ai cũng nói phụ nữ là người không nói lý lẽ nhất, đúng là không sai, đặc biệt là phụ nữ có thai, chẳng chịu nói lý gì cả, cái gì cũng là anh sai! Nhưng ai kêu anh yêu người phụ nữ này sâu đậm đến vậy chứ? Cô nói anh sai, thì là anh sai, anh bằng lòng mà!

Uất Noãn Tâm lại oán trách một phen, mới hài lòng, không mở miệng nữa.

"Đừng giận nữa? Anh chuẩn bị nước cho em rửa mặt."

Từ công ty vội vã chạy về, trên người Nam Cung Nghiêu còn mặc âu phục thẳng thớm. Trong chớp mắt lại biến thành người đàn ông đảm đang chu đáo, cởi âu phục ra, xắn tay áo lên, bận rộn chuẩn bị nước và khăn. Ngồi xổm trước mặt Uất Noãn Tâm, vắt khăn, lau mặt cho cô. Động tác rất nhẹ, giống như đang nâng niu một con búp bê bằng xứ, cực kỳ cẩn thận.

Uất Noãn Tâm lại rơi nước, "anh tốt với em quá....."

Nhìn hấy cô lại rơi nước mắt, Nam Cung Nghiêu vội lau đi, "ngốc à, anh tốt với em, em cũng khóc sao?"

"Em cũng không biết, gần đây tự dưng rất thích khóc.............. Càng hạnh phúc, càng muốn khóc."

"Gần đây trời lạnh rồi, ngâm chân nhé!" Nam Cung Nghiêu đi thay nước, đổi chậu nước ấm, nâng hai chân cô bỏ vào trong nước. "Nước có đủ ấm không?"

"Ưm! Lúc nãy, em nổi nóng với anh, anh có ghét em không?" Có lẽ vì cô mang thai, tính tình thất thường, một lát thì khóc, một lát lại buồn. Cũng may anh vẫn luôn bao dung cô, suốt tám tháng trời, làm cô rất cảm động.

"Đương nhiên không rồi! Con gái đôi khi nổi nóng cũng rất đáng yêu! Phụ nữ có thai cảm xúc thất thường, cũng là chuyện bình thường. Ngày mai anh không đi làm, anh dẫn em đến lớp cô Trịnh học về điều tiết cảm xúc khi mang thai nhé?"

"Anh không chê em phiền phức sao?"

"Làm gì có? Lúc trước khi em mang thai bé Thiên, cũng chỉ có một mình, rất vất vã. Anh nợ em quá nhiều, coi như anh bù đắp cho em đi. Hơn nữa, đây là chuyện người làm cha như anh nên làm mà!"

Anh vừa dịu dàng giúp cô rửa chân, vừa an ủi. "Em đừng lo lắng nữa, cho dù xảy ra chuyện gì, anh vẫn luôn ở bên em và cục cưng. Anh không chê em mập, càng không chê em phiền phức đâu. Em đừng tự mình dọa mình nữa, thả lỏng người được không?"

"Vâng!" Uất Noãn Tâm càng hy vọng hơn bất cứ ai hết, sẽ sinh cục cưng trong bụng bằng tâm trạng vui vẻ nhất. Nhưng đến lúc gần sinh, cô cứ luôn khó có thể kiểm soát tâm trạng lo âu, cô cũng rất lo lắng cảm xúc của người mẹ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của thai nhi.

Hít thật sâu, để nụ cười lại hiện trên môi. "Em không sao rồi, anh đừng lo lắng!"

"Ừm! Như vậy mới tốt!" Anh ôm cô, đặt cô trên giường, hôn nhẹ lên tráng cô, "em nghỉ ngơi sớm đi! Anh đi tắm, sẽ ra nhanh thôi!"

"Nghiêu......." Bỗng nhiên Uất Noãn Tâm kéo tay anh lại, mỉm cười, nhưng vẫn có chút lo lắng. "Chúng ta sẽ hạnh phúc như thế này mãi mãi, đúng không anh?"

"Ngốc à! Tất nhiên là vậy! Chúng ta sẽ càng ngày càng hạnh phúc. Sẽ cùng nhau nhìn thấy bé Thiên, còn có đứa bé này trưởng thành. Em phải tin chính mình, và tin anh, được không nào?" Anh nằm xéo bên người cô, để cô dựa vào mình, nghe tiếng tim đập ổn định của anh.

Một tay cầm lấy tay cô, để trên môi. "Anh hứa với em, hạnh phúc của chúng ta, chắc chắn sẽ không đứt đoạn, anh sẽ nắm chặt tay em trong tay anh. Chỉ cần em không rời xa anh, anh sẽ không buông tay! Anh sẽ nắm tay em, cùng em đi đến già!"

"Vâng! Anh không rời xa em, em sẽ không buông tay anh! Mãi mãi bên nhau." Nghe thấy nhịp tim của anh, Uất Noãn Tâm cảm thấy rất yên bình, nhẹ nhàng chìm vào trong giấc ngủ. Ở trong mơ, cũng có anh và bọn nhỏ ở bên cạnh.........

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
admin12309:07 10/07/2017
truyện hay quá nhưng tội cho ngũ liên, chờ đợi vậy mà không chấp nhận, thật là tội nghiệp
Avatar
Lulu23414:07 06/07/2017
Đêy là truyện ngược mà. đương nhiên tính cách của nam chính phải nthế rồi. thế mới có truyện chứ. Có mấy bạn vào đọc đoạn đầu xong chửi là ko hay. các bạn thử viết đi.đã đọc truyện của ng ta rồi còn chửi như kiểu mình giỏi giang lắm ý
Avatar
Thanh Uyên20:06 27/06/2017
phần kết dài thêm mới hay
Avatar
12317:03 15/03/2017
toi nghiep ngu lien qua di a T.T
Avatar
Nhất Nhân Mộng18:01 24/01/2017
aaaaaaaa không chịu đâu TT^TT Ngũ Liên của ta !!! không chịu đâu!! sao lại là Nam Cung Nghiêu a !!!?? ta đau lòng thay cho Ngũ Liên soái ca~~~ TT^TT
BÌNH LUẬN FACEBOOK