• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Câu hỏi của Hướng Lăng Phong đã làm cho khóe mắt của Nam Cung Nghiêu dấy lên một tia nặng nề.

“Em ấy vẫn như vậy à?”

“…Ừ!” nghĩ đến sắc mặt trắng bệch đó, trong lòng Nam Cung Nghiêu chợt xót xa. Anh cầm ly rượu ngửa mặt lên uống một ngụm, cổ họng có chút nóng rát. Nhắm mắt lại, hình ảnh vụ tai nạn giao thông đó vẫn hiện rõ trong trí óc anh, làm cho anh cảm thấy kinh hoàng.

“Có cần mời một người y tá cho cậu ấy không?”

“Không cần thiết!” Nam Cung Nghiêu giận dữ: “Cái lũ vô dụng kia, chỉ tổ quấy rầy em ấy thôi!”

“Không nói nữa, Trương tổng cùng Lâm tổng cũng đến rồi kìa, mình qua bên đó chào hỏi trước!”

…………….

Uất Noãn Tâm ngầm quan sát chồng mình.

Anh, nhất định là người mà biết bao cô gái mong muốn!

Ngay cả khi đứng cách nhau xa như vậy, cô vẫn bị ánh hào quang tỏa ra từ người anh làm cho khiếp sợ. Nó dường như đã có từ lúc anh vừa được sinh ra vậy, làm cho người khác không cách nào phản kháng và né tránh, chỉ có thể chìm sâu trong sự quyến rũ của anh.

Cho đến bây giờ cô vẫn không thể tin được, từ trước đến giờ cô chỉ có thể nhìn thấy anh trên TV và trên các tập chí tài chính, cứ ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ phù hợp với người đàn ông này, ấy vậy mà lại có một ngày người đàn này lại thực sự trở thành chồng của cô. Cô vốn không yêu anh, chỉ kinh sợ trước năng lực của anh, sự khác biệt giữa cô và anh làm cho cô cảm thấy sợ hãi. Hôn lễ của hai người bọn họ, sẽ có hạnh phúc sao?

“Em gái, chị vẫn chưa mời em một ly!” Người vừa mở lời chính là người chị gái trên danh nghĩa của Uất Noãn Tâm, Uất Linh Lung. Cũng chính là người đẹp mà biết bao chàng trai nhung nhớ đến, luôn toát ra một loại khí chất quyến rũ cùng phóng túng. Hai gò má của cô đỏ ửng lên, rõ ràng đã uống quá nhiều rồi, hai con mắt đỏ au nhìn trừng trừng vào Uất Noãn Tâm, giống như muốn đâm cô ngàn đao vạn nhát vậy.

“Linh Lung…” Lâm Khiết Hồng sợ cô gây loạn, cố gắng ngăn cô lại, Uất Linh Lung đẩy tay bà ra, giữ chặt Uất Noãn Tâm, ở bên tai của Uất Noãn Tâm nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô bây giờ đắc ý lắm phải không? Tôi sẽ nguyền rủa cô, không bao giờ có được hạnh phúc! Cướp ba cùng chồng của người con gái khác, cô sẽ không có được kết cục tốt đâu, tôi sẽ đợi… Cô cùng người chồng Nam Cung Nghiêu này có thể kéo dài được bao lâu!”

Uất Noãn Tâm có cảm giác mình vừa bị xối một gáo nước lạnh vậy, từ đầu đến chân đều ớn lạnh.

Người mà Nam Cung Nghiêu vốn dĩ phải lấy là Uất Linh Lung, trên thực tế theo một cách nói khác thì cô chính là nguyên nhân làm thay đổi kết quả việc này, nhưng đây không phải là ý định ban đầu của cô. Cô không bao giờ hy vọng cuộc hôn nhân này sẽ hạnh phúc, chỉ là ngay trong hôn lễ của mình bị chính chị gái mình nguyền rủa như vậy, vẫn làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu, cổ họng giống như bị nghẹn lại, muốn đi thật xa khỏi nơi này.

“Thật xin lỗi, có thể cho tôi mượn cô dâu của tôi được không?”

Giọng nói của Nam Cung Nghiêu đột nhiên vang lên ở phía sau.

Sắc mặt của Uất Linh Lung lập tức thay đổi, nở nụ cười tiếp đón: ” Tất nhiên là được, thân ái…em, rễ!” Cô không nói tiếng nói nào chỉ trừng mắt nhìn Uất Noãn Tâm, giọng nói của cô ta tựa như được phát ra từ kẻ răng vậy.

“Hôn lễ bắt đầu rồi, đi thôi!”

“Ừ!” Uất Noãn Tâm điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vừa bước được một bước liền bị trật chân. Cũng may được Nam Cung Nghiêu kịp thời đỡ lấy mới không bị ngã nhào xuống đất. “Thật xin lỗi, tôi…tôi đứng quá lâu nên chân có đôi chút tê…” Ngay khi Uất Noãn Tâm đang cố gắng để đứng lên, sợ Nam Cung Nghiêu nghĩ rằng bản thân cô quá ngu ngốc. Anh đột nhiên bế cô lên, ôm cả người cô vào trong vòm ngực rắn chắt của anh. Cô bị dọa đến bất ngờ, không kịp chuẩn bị, tay chân cứ loạn choạng muốn đấy anh ra, nhưng lại càng làm cho anh ôm chặt hơn, đã vậy anh còn cuối đầu xuống nở một nụ cười với cô: ” Đừng động đậy…”

Chỉ ba chữ đơn giản, xuất phát từ miệng của anh, như có mê lực vậy, đi thẳng một mạch vào trong lòng của Uất Noãn Tâm. Cứ như vậy cô để cho anh ôm lấy chính mình, dưới sự kinh ngạc với ánh mặt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh từ từ đi lên lễ đài.

Hướng Lăng Phong lắc lắc ly rượu trong tay mình, thông qua rượu Champagne nhìn đôi vợ chồng trên lễ đài, tâm trạng có chút phức tạp. Nói chính xác thì, anh đang lo lắng thay cho Uất Noãn Tâm. Đối với những lời nói của Nam Cung Nghiêu, chẳng qua chỉ là một màn kịch, khi hạ màn, tất cả đều tan theo mây khói. Nhưng thứ cô mất đi, rất có thể là tình cảm chân thành của chính mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
admin12309:07 10/07/2017
truyện hay quá nhưng tội cho ngũ liên, chờ đợi vậy mà không chấp nhận, thật là tội nghiệp
Avatar
Lulu23414:07 06/07/2017
Đêy là truyện ngược mà. đương nhiên tính cách của nam chính phải nthế rồi. thế mới có truyện chứ. Có mấy bạn vào đọc đoạn đầu xong chửi là ko hay. các bạn thử viết đi.đã đọc truyện của ng ta rồi còn chửi như kiểu mình giỏi giang lắm ý
Avatar
Thanh Uyên20:06 27/06/2017
phần kết dài thêm mới hay
Avatar
12317:03 15/03/2017
toi nghiep ngu lien qua di a T.T
Avatar
Nhất Nhân Mộng18:01 24/01/2017
aaaaaaaa không chịu đâu TT^TT Ngũ Liên của ta !!! không chịu đâu!! sao lại là Nam Cung Nghiêu a !!!?? ta đau lòng thay cho Ngũ Liên soái ca~~~ TT^TT
BÌNH LUẬN FACEBOOK