• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thịt xông khói, mứt, bánh mì nướng, salad, trái cây, bánh lúa mì, sữa. Mùi thơm hấp dẫn đã làm cho bụng của Uất Noãn Tâm “ọc ọc” kêu lên. Không thèm để ý đến hình tượng của mình, vừa ngồi xuống, đã lấy một miếng mứt bỏ vào miệng mình. “Ngon, ngon quá trời…có thật là anh đã làm những món này không vậy?”

(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)


Lương Cảnh Đường gật đầu nở nụ cười.

Thời đại này, thật vẫn còn có đàn ông biết vào bếp sao? Uất Noãn Tâm cảm động đến mức nước mắt sắp trào ra ngoài. Đem so anh, với kẻ chỉ biết vênh mặt ra lệnh bắt cô đi làm bữa sáng, ngạo mạn không coi ai ra gì Nam Cung Nghiêu đúng là khác nhau một trời một vực cứ như hai người thuộc hai thế giới khác nhau vậy!

Lương Cảnh Đường ngồi yên quan sát cô, bộ dạng cô ăn, hoàn toàn giống một đứa con nít, vô cùng tự nhiên, không hề làm bộ làm tịch, không giống những cô gái trước đây anh từng quen biết. Thật thú vị.

Ánh mắt nhìn lên phía trên nơi để khay đựng trà là những cuốn sách hiến pháp-pháp luật dày cui, Uất Noãn Tâm liền hỏi: “Anh là luật sư sao?”

“Ưm! Kiêm luôn giáo sư môn pháp luật của trường đại học !”

“Thật vậy sao?” Hèn chi trên người anh lại có một loại chính trực rất đặc trưng, nhã nhặn cùng cao quý. Thật trùng hợp lại gặp được người cùng ngành, nhìn qua có thể thấy được anh là một người rất xuất sắc, Uất Noãn Tâm liền nói: “Tôi cũng vậy! Tôi cũng vậy! À…ý tôi là, bây giờ không phải, nhưng ba tháng sau tốt nghiệp thì phải rồi!”

“Cô là sinh viên năm cuối ư? Nhìn cô còn rất trẻ nha!”

“Khi tôi học trung học, đại học tôi có nhảy lớp, cho nên so với các bạn cùng tuổi khác tôi tốt nghiệp sớm hơn họ. Nhưng không thể vì tôi mới mười tám tuổi, mà xem thường tôi đấy nha!”

“Tôi không có ý đó! Cô đang học ở trường nào?”

“Bắc Đại!”

“Tôi là giáo sư của trường Bắc Đại! Trước đây tôi không gặp em! Không lẽ em chính là sinh viên vừa chuyển đến trường hồi tuần trước - Uất Noãn Tâm sao?”

“Ưm ưm ưm! Là em! Chính là em!” Cô gật đầu như lật đật. “Giáo sư, chào thầy!” Cô phấn khởi cùng tôn trọng đưa tay ra, nhưng lúc này mới để ý trên tay mình dính đầy sốt cà chua. Xấu hổ đỏ mặt, vội vàng rút tay về, ngượng ngùng lè lưỡi.

Lương Cảnh Đường bị bộ dạng tinh nghịch của cô làm cho buồn cười, từ trong lòng bật ra tiếng cười lanh lảnh, lúc này anh mới phát hiện ra, bản thân hình như đã rất lâu không cười thoải mái như vậy rồi!

Người con gái vừa mới quen biết ở trước mắt này, trên người toát ra một sức hấp dẫn khiến cho người khác muốn đến gần cô, bất giác anh mở miệng: “Tôi đã xem qua thành tích của em rồi, rất xuất sắc! Vừa hay tôi đang cần một người trợ lý, có muốn suy nghĩ về vấn đề này không?”

Uất Noãn Tâm mở to mắt. “Em có thể sao?” Đây chính là công việc mà tất cả các sinh viên đều mơ ước đó…

Khi nhận được sự chắc chắn, cô mừng rỡ đến nhảy cẫng lên. Một chuyện tốt như vậy làm cho cô cứ ngỡ rằng mình đang nằm mơ, liền nhéo bản thân mình thật cái.

Đau quá…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
12317:03 15/03/2017
toi nghiep ngu lien qua di a T.T
Avatar
Nhất Nhân Mộng18:01 24/01/2017
aaaaaaaa không chịu đâu TT^TT Ngũ Liên của ta !!! không chịu đâu!! sao lại là Nam Cung Nghiêu a !!!?? ta đau lòng thay cho Ngũ Liên soái ca~~~ TT^TT
Avatar
Minh An17:01 23/01/2017
Rất hâm mộ truyện a. hay lắm luôn ý
Avatar
hnploan22:12 27/12/2016
có gì đó sai sai!!! truyện!! chứ ngoài đời như nam chính ai mà yêu sống chung cho nổi!!!cưỡng hiếp! gia trưởng, ích kỷ! lại k bt rõ tình cảm bản thân!! nữ chính xìu xìu ển ển bỏ ngang k coi nữa
Avatar
ttuhuhuuu12:11 05/11/2016
mới đọc cái giới thiệu đã thấy hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK