• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sắc mặt của anh, hình như không được tốt cho lắm…không lẽ do cô quàng tay của Hướng Lăng Phong sao? Uất Noãn Tâm thầm nuốt nước bọt. Nhưng rồi nghĩ lại, anh không vui thì liên quan gì đến cô, cô quan tâm làm chi.

Cái tên này, lại ghen bóng ghen gió rồi! Anh giúp cậu ta đi đón người, một câu cảm ơn cũng không có, lại còn bày cái mặt thối đó ra cho anh xem. Bản thân mình tại sao lại đi làm những chuyện vô bổ vậy chứ? Trong lòng của Hướng Lăng Phong thầm thở dài, bất đắc dĩ còn mở lời trêu chọc: ” Nhiệm vụ hoàn thành! Đem người trả về cố chủ!”

Uất Noãn Tâm miễn cưỡng đến bên cạnh Nam Cung Nghiêu, anh ở bên tai của cô nói một câu lạnh lùng: ” Thu lại bản mặt khổ sở của em đi.” Liền ôm lấy eo của cô, không cho cô nhúc nhích, khóe miệng nở một nụ cười quý phái, mỉm cười gật đầu.

Đêm nay, Uất Noãn Tâm cảm thấy bản thân giống như một con rối, để mặc cho Nam Cung Nghiêu điều khiển, liên tục cùng những người có máu mặt trong giới kinh doanh mời rượu, nghe bọn họ thỏa luận về những thứ cô hoàn toàn không hiểu như tài chính, chứng khoán, tranh chấp về chính trị. Đã vậy còn kèm theo diễn kịch, giả vời ân ái.

Nam Cung Nghiêu là người diễn kịch giỏi nhất mà cô từng gặp, dịu dàng chu đáo như vậy, có khi ngay cả cô còn bị ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh làm cho mê mẫn. Trong mắt của người ngoài, cuộc hôn nhân thương mại này chính là kết tinh của tình yêu, hạnh phúc ngọt ngào.

Nổi chua sót và đau buồn bên trong đó, chỉ có bản thân cô biết rõ và chỉ có thể để trong bụng.

Thừa lúc Nam Cung Nghiêu cùng bạn bè ôn lại chuyện cũ, Uất Noãn Tâm tự mình đi ra khỏi biệt thự để hóng mát. Bên trong quá náo nhiệt, cũng quá giả tạo, mỗi người đều đeo một cái mặt nạ để sống, đằng sau nụ cười đó là tính toán và lợi dụng lẫn nhau. Cuộc sống như vậy không phù hợp với cô, vẫn là ra ngoài thưởng trăng, hóng gió mát, nghe tiếng ếch kêu cảm thấy thoải mái hơn.

Đang lúc hóng gió say mê ngửi mùi thơm của hoa thì trong bụi cỏ đột nhiên phát ra tiếng động, âm thanh của một cô gái không ngừng vọng đến.

“Ngũ, ngũ thiếu gia…đừng ở đây…sẽ,sẽ có người nhìn thấy đó.” Thở gấp, ngân nga, như muốn từ chối lại như muốn mời gọi.

“Nhìn thấy thì sao nào? Tôi đùa giỡn với phụ nữ, còn phải lựa chổ sao?”

…………………

Nếu lúc đó có người nói cho Uất Noãn Tâm biết, cô sẽ chọc trúng một tên hắc đạo siêu cấp biến thái cùng khó trị không ai bì nổi, cô nhất định sẽ tránh đi thật xa thật xa nơi này.

Nhưng lúc đó thật sự cô không hề biết, bởi do tò mò hiếu ký, cô nhẹ nhàng đẩy bụi cây ra.

Trời lúc đó rất tối, nhưng dưới ánh sáng không rõ ràng của màn đêm cô vẫn có thể nhìn thấy một màn sống động sắc hương đó. Một người đàng ông đè một người phụ nữ ở dưới đấy, quần áo ngay ngắn, hiên ngang siêu việt. Bên dưới là người phụ nữ nhưng cả người trần trụi, da thịt đỏ lên tựa như con tôm bị luộc chín vậy.

Hai cơ thể ôm chặt lấy nhau, tia lửa lóe bốn phía, làm cho thần kinh cùng da thịt của cô gái đó trở nên nóng bỏng. Cô sợ tới mắt thở ra một hơi, kẽ kêu: ” A…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
12317:03 15/03/2017
toi nghiep ngu lien qua di a T.T
Avatar
Nhất Nhân Mộng18:01 24/01/2017
aaaaaaaa không chịu đâu TT^TT Ngũ Liên của ta !!! không chịu đâu!! sao lại là Nam Cung Nghiêu a !!!?? ta đau lòng thay cho Ngũ Liên soái ca~~~ TT^TT
Avatar
Minh An17:01 23/01/2017
Rất hâm mộ truyện a. hay lắm luôn ý
Avatar
hnploan22:12 27/12/2016
có gì đó sai sai!!! truyện!! chứ ngoài đời như nam chính ai mà yêu sống chung cho nổi!!!cưỡng hiếp! gia trưởng, ích kỷ! lại k bt rõ tình cảm bản thân!! nữ chính xìu xìu ển ển bỏ ngang k coi nữa
Avatar
ttuhuhuuu12:11 05/11/2016
mới đọc cái giới thiệu đã thấy hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK