• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Xin chào mọi người, tôi là A Hoàng, đây là tên do cô chủ thứ hai đặt cho tôi đó.

Bởi vì tôi là một con chó đất không quý giá gì nên người chủ thứ nhất đã vứt bỏ tôi lúc dọn nhà chuyển đi. một nơi từng là nhà lại biến thành đống hoang tàn trong một đêm, tôi không biết người đó đi đâu rồi.

Tôi đứng chờ ở công trường đến ngày thứ 4 thì gặp cô chủ bây giờ của tôi. Trước đây tôi chưa từng gặp cô ấy, trên người cô đều là hơi thở lạ lẫm. Nhưng thoạt nhìn thì cô ấy không tệ chút nào, còn mua chân giò hun khói cho tôi nữa.

cô ngồi xổm bên cạnh tôi nói rất nhiều, nhưng tôi không chú ý lắng nghe lắm, vì tôi đói quá! Lang thang ở công trường mấy ngày nay, tôi không ăn gì cả, còn phải trốn công nhân làm việc ở đây nữa, vì bọn họ không thích chó.

Nhưng hẳn cô gái này thích chó, vì buổi tối cô ấy đến còn đem chân giò hun khói đến cho tôi. Liên tục mấy ngày, cô ấy đều đem đồ ăn cho tôi, có đôi khi là cơm nhà nữa. Tôi phát hiện cô ấy vô cùng thích nói chuyện với tôi, nên lần này tôi cẩn thận lắng nghe một chút.

cô ấy nói, A Hoàng à, em chấp nhận sự thật đi, người chủ kia đã không cần em nữa thì không cần, em được sống tự do thoải mái biết chừng nào, sao còn ở đây chờ người ta chứ! Khi còn trẻ người non dại thì không thể tránh khỏi gặp phải người chủ cặn bã, nhưng em không thể thắt cổ ở một cành cây chết đúng không?

Đợi đã, A Hoàng là ai?

“Thế giới bên ngoài lớn như vậy, em nên học tập A Quất một chút, tìm một người dễ bị lừa một chút, tỏ vẻ đáng yêu, người đó mềm lòng sẽ nhận nuôi em đó.”

A Quất là ai cơ?

“.... Hai ngày nữa chị đi rồi, em phải làm sao đây hả?”

cô ấy muốn đi đâu?

Tôi nhìn bóng lưng của cô ấy mà suy nghĩ rất nhiều. cô ấy nói không sai, tôi nên tìm một người dễ bị lừa rồi đi theo người đó.

Thế là tôi đuổi theo cô ấy!

Tôi thuận lợi tìm được một cô chủ mới như vậy đó, còn theo cô ấy về một căn nhà ở thành phố khác —— Lúc này tôi mới biết, hoá ra còn có những thành phố khác nữa.

Ngày đầu tiên về nhà, cô ấy đưa tôi đi làm quen với bạn mới, là một con mèo cam.

Cùng là loại động vật ở nông thôn nên tôi có cảm giác rất thân thiết với con mèo ấy. Tôi nhiệt tình chào hỏi nó, sau đó nghe cô chủ nói rằng: “A Quất, chị có mang cho em đặc sản ở quê chị nè...”

À, hoá ra nó chính là A Quất.

Tôi nhớ lúc ấy nó chỉ kêu một tiếng.

Từ lúc đó tôi liền biết nó là một con mèo lạnh lùng.

Tôi không biết người đàn ông ở lầu dưới có quan hệ thế nào với cô chủ của tôi, nhưng cô ấy thường xuyên dẫn tôi xuống chơi với A Quất. A Quất cũng béo như những con mèo cam khác tôi từng gặp, nhưng hình như nó rất thông minh! Tôi nhìn ra được nó là con mèo đã trải qua sóng to gió lớn, nhưng lúc tôi hỏi nó sao râu mèo lại bị cắt, nó liền giơ móng vuốt cào tôi.

không bao lâu sau, tôi liền phát hiện quan hệ của cô chủ và người đàn ông ở đây.

Bọn họ là người yêu của nhau! Là thứ chuyên môn ngược cún độc thân trong truyền thuyết đó!

May mà tôi không phải cún độc thân, bên cạnh tôi còn một con mèo mà.

Vì bọn họ bắt đầu yêu đương nên thời gian tiếp xúc giữa tôi và A Quất cũng dài hơn. Trong một lần nóichuyện phiếm, A Quất kể cho tôi về phần đời phiêu bạt trước đây. Đó là một khoảng thời gian truyền kỳ và mạo hiểm, dùng một câu để khái quát đó là trong xã hội có Quất ca tôi thì không còn nhiều những con mèo hư hỏng nữa.

Tôi càng thêm bội phục nó sau khi nghe câu chuyện ấy, nhưng tôi vẫn không nhịn được sao nó lại bị cắt râu mèo.

Và rồi kết cục đúng chuẩn của câu chuyện, Quất ca lại giơ móng vuốt cào tôi.

Sợi râu của Quất ca càng dài ra thì tâm trạng nó càng tốt, số lần cào tôi cũng ngày càng ít. Đến khi tôi cảm nhận quan hệ của chúng ta ngày càng khăng khít thì một chuyện bất hạnh xảy ra.

Cậu chủ và cô chủ đưa bọn tôi đi triệt sản.

Lúc đầu tôi rất khó chịu, nhưng cô chủ an ủi cổ vũ tôi nên tôi nhanh chóng vượt qua, nhưng còn Quất ca thì... Hình như nó không chịu được sự đả kích này!

Mỗi ngày nó đều ngồi trước cửa sổ ngẩn người với chiếc bóng của mình, bóng lưng cô đơn và đáng thương như vậy. cô chủ và cậu chủ thay đổi biện pháp lấy lòng nó mà nó vẫn hờ hững.

Tôi không muốn nhìn thấy nó trông tình trạng này, nói thật là tôi rất sợ nó nhảy lầu —— ở chỗ cũ của tôi có một con mèo nhảy lầu tự sát rồi.

Thế là tôi đi đến, đụng vai nó an ủi: “Quất ca, bình tĩnh lại đi, anh là con mèo cam đã trải qua sóng to gió lớn rồi mà.”

Thậm chí tôi còn hát cho nó nghe: “Người ấy nói trong mưa gió, nỗi đau đớn ấy tính là gì chứ...”

Tôi chưa hát xong thì Quất ca lại giơ móng vuốt cào tôi.

A, nắm đấm và móng vuốt nhọn quen thuộc ấy, vậy mà khiến tôi nhớ nhung đến khóc.

Nhưng không phải vì đau.

Sau chuyện này, Quất ca trở lại với Quất ca như ngày trước, khiến tôi rất vui mừng. Thời gian nhanh chóng trôi qua, cô chủ của tôi và anh chủ của Quất ca kết hôn, chúng tôi chuyển đến một căn nhà rộng hơn, ở nơi đó thậm chí còn có sân vườn nữa.

Đôi khi bọn họ sẽ nướng thịt trong vườn, còn tôi sẽ chạy chơi ở đó, bọn họ sẽ cho tôi vài miếng thịt nướng. Còn Quất ca khá lười biếng, nó luôn luôn nằm lì ở sân để phơi nắng hoặc ngáp.

Lại không lâu sau, chúng tôi có một cô chủ nhỏ, là một bé gái cực kỳ đáng yêu. cô chủ và cậu chủ đều vui mừng vô cùng, nay cả Quất ca cũng hiếu kì với thành viên mới trong gia đình.

cô chủ nhỏ dần lớn lên, có thể chơi đùa với chúng tôi, trong nhà có rất nhiều đồ chơi cho mèo, bình thường khi cậu chủ chơi với Quất ca, anh ấy chỉ liếc mắt một cái, nhưng khi cô chủ nhỏ chơi đùa với anhthì Quất ca cũng phối hợp chơi với cô bé một lúc.

Đến lúc cô chủ nhỏ lại lớn hơn một chút, đôi khi cô bé cũng sẽ theo cô chủ và cậu chủ ra ngoài dẫn tôi đi dạo. Nơi này có diện tích rất rộng, trước đây tôi chạy một vòng còn chưa thấy đã ghiền, nhưng bây giờ tôi chạy một vòng rồi sẽ thở hồng hộc.

Tôi nghĩ tôi già rồi, sức khoẻ không được như xưa. Aiss, năm tháng cũng không buông tha cho một chú chó như tôi.

Ở đây cũng một gia đình khác cũng hay dắt chó đi dạo, mỗi ngày chúng tôi đều gặp nhau. Chó nhà bọn họ là một chú Husky, có tên là Hạo Thiên Khuyển. Tôi cảm thấy tên này rất hay, nhưng tôi vẫn thích tên A Hoàng hơn.

Tuổi của Husky lớn hơn tôi một chút, nó đi dạo cũng ngày càng mệt mỏi hơn. Trước đây chúng tôi còn có thể so tài xem ai chạy nhanh hơn, nhưng bây giờ phần lớn thời gian chúng tôi đều ngồi một chỗ suy nghĩ về cuộc đời của một chú chó.

anh husky nói, nhìn kìa, cậu chủ nhỏ nhà tôi rất xứng đôi với cô chủ nhỏ nhà cậu.

Tôi đáp, đúng rồi!

anh Husky nói, không gạt gì câu, vợ của cậu chủ nhà tôi là do tôi giúp cậu ấy theo đuổi đó!

Ta nói, phải không? Vậy thì anh cũng hợp tác cho cô chủ nhỏ và cậu chủ nhỏ đi.

Sau đấy anh Husky bỗng nhiên rú lên.

nói thật, mặc dù tôi quen anh ấy lâu rồi nhưng đôi khi tôi thật không hiểu về loài Husky chút nào.

đã hết thời gian đi dạo, anh Husky tạm biệt tôi, ngày mai gặp nha người anh em! Tôi cũng chào tạm biệt anh, ngày mai gặp, anh trai!

Tôi không biết tôi còn bao nhiêu ngày mai, không biết liệu tôi có cơ hội nhìn thấy cô chủ nhỏ và cậu chủ nhỏ ở bên nhau không? Cuộc đời của một chú chó thật sự là quá ngắn ngủi, nhưng tôi sẽ luôn ở bên cạnh bọn họ, đến ngày cuối cùng của cuộc đời tôi.

Tác giả có lời muốn nói: Bộ truyện này đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người đã theo dõi!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK