• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edtor: Nhung Nhung

Từ Chính Đình thời điểm đang họp, lần đầu tiên thất thần.

Trong đầu hắn dần dần hiện ra, hình ảnhTrang Nại Nại cuộn tròn trong chiếc chăn ở hành lang khách sạn, hơn nữa vừa rồi ở phòng nghỉ, còn hắt xì mấy cái

Nghĩ một chút, tâm liền không tự giác có chút nôn nóng.

Hắn đột nhiên đứng dậy, trực tiếp sảng khoái tuyên bố: Hội nghị kết thúc..

Nói xong cũng không nhìn xem nhóm người vẻ mặt kinh ngạc, liền đi nhanh ra ngoài.

Đi ra phòng họp, Từ Chính Đình nhìn thoáng qua phòng nghỉ, bước chân lại hướng tương phản phương hướng mại.

Trợ lý đi theo ở sau, sau đó làm bộ lơ đãng nhắc tới: Tiên sinh, hôm nay Tả tiểu thư có tới, bởi vì ngài bận họp, cho nên lúc này . . . . . . Ở phòng nghỉ chờ ngài.

Tư Chính Đình nghe đến đó, bước chân một đốn.

Tả Y Y đối đầu vớiTrang Nại Nại?

Nàng mồm miệng lanh lợi, chưa bao giờ chịu thua, chính là Tả Y Y mấy năm nay là càng thêm ngạo mạn vô lễ.

Tư Chính Đình dừng một chút, đột nhiên mở miệng nói, Tập đoàn lập tức trăm năm quốc khánh, kế hoạch bộ chuẩn bị thế nào?

Trợ Lý lập tức ngầm hiểu, Hẳn là không sai biệt lắm, nhưng là ngài nếu có không, vẫn là đi xem một chút tương đối hoàn hảo.

Đi đến phòng kế hoạch,phải đi ngang qua phòng nghỉ.

Tư Chính Đình gật đầu, đang lúc đi ngang qua phòng nghỉ, bước chân dần chậm lại.

Trong phòng hai người đối thoại, từng câu từng chữ, rõ ràng vô cùng bị hắn nghe được, Tư Chính Đình quanh thân độ ấm, lập tức xung quanh toát hơi khí lành lạnh

. . . . . . . .

Nghe Tả Y Y nói vậy, Trang Nại Hà thậm chí không dám quay đầu lại.

Nghĩ đến những gì mình vừa mới nói, cô hận không thể đem miệng mình may lại, như thê nào lại vậy? !

Phía sau kia khí lạnh càng ngày càng nặng, làm người cô càng run rẩy hơn.

Trang Nại Nại hít sâu một hơi, đứng im như tượng, chậm rãi quay đầu nhìn lại.

Tư Chính Đình đứng ở ngoài cửa, khí lạnh tỏa ra, đôi mắt không có chút ám, cô hình như băng đao, xuyên thấu qua da thịt thâm nhập tới cốt tủy, làm Trang Nại Nại khiếp sợ.

Trang Nại Nại sợ tới mức một câu cũng không dám nói, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, đứng tại chỗ nhá mắt rối răm, hiện tại làm sao bây giờ?

Tim cô nhảy loạn xạ, nhưng liền chợt nghĩ đến, vốn dĩ lời nói của cô là thật, phải sợ cái gì chứ?!

Vì thế nàng như cũ làm bộ cái gì đều không có chuyện gì xảy ra, trên mặt chất đầy tươi cười, thanh âm không phải vừa rồi hùng hổ doạ người, kiều nhu mềm mại, Ngươi uống xong sẽ? Dạ dày còn đau không? Cái kia. . . . . .

“ Qúy Thần”

Qúy trợ lý ở phía sau lung cứng đờ chỉ cảm thấy không khí thật lạnh lẽo, liền chui vòa sau lưng, mở miệng nói: “Tiên Sinh, ta ở đây…”

Từ Chính Đình nhìn Trang Nại Nại,khí lạnh càng toát ra tựa hồ có thể đóng băng ba thước, hắn chậm rãi mở miệng nói từng câu từng chữ, trong lời nói chứa đày sự lạnh lùng :” Ông có nghĩ là, tập đoàn Đế Hào lại có thể tùy tiện để người khác đi loạn”

Qúy trợ lý: …..Rõ ràng là Trang tiểu thư tiến vào phòng khách sạn của ngài, đều đã được đồng ý, bây giờ đi dạo quanh công ty, lại tính cái gì chứ…?

Những những lời này trợ lý dám nói sao ?

Qúy trợ lý lập tức đứng thẳng nói: “Tiên Sinh, là ta sơ sẩy…”

Sau đó lập tức đi tới chỗ Trang Nại Nại: “Trang tiểu thư, mời cô rời đi”

Trang Nại Nại bị lời nói của Từ Chính Đình làm cho sợ hãi

Sau đó hắn lập tức chán nản xoay người nhanh bước đi Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK