• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đầu năm 2003, tuyết rơi.

Choi Ae Young bọc mình thành một quả cầu mới ra ngoài. Cũng không bảo ai, chính là đơn thuần muốn ra ngoài một chút. Nhưng không nghĩ không có mục đích đi dạo, vì thế chuẩn bị đi trung tâm Dongdaemun. Vừa vặn mua cho mình thêm hai bộ quần áo mới.

Dongdaemun cách Mapo cũng không xa, đi xe mất khoảng 30 phút, nhưng mà bởi vì có tàu điện ngầm tồn tại, cho nên Choi Ae Young lựa chọn vế sau.

Lúc này tàu điện ngầm không loại tàu điện ngầm dưới đất mà cô đã thấy, ngược lại là kiểu tàu ở trên mặt đất, quy mô có chút như là xe lửa. Tìm gần một giờ, cô mới tới Dongdaemun. Kiếp trước lúc đào bảo thường xuyên có thể thấy Dongdaemun mua giùm chữ, nhưng mà quần áo cũng không đắt, tiến giới cũng rất tiện nghi.

Tuy rằng không phải cuồng mua sắm, nhưng chỉ cần có năng lực, đại đa số nữ sinh liền không có lực ngăn cản mua sắm.

Đi đến khu mua sắm, hai bên bày đầy các loại thương phẩm, phần lớn đều là tiểu thương phẩm và trang phục. Đi dạo vài vòng, Choi Ae Young cũng không nhìn đến vừa lòng. Dù sao hiện tại quần áo theo phong trào Choi Ae Young xem ra, luôn có loại cảm giác không hiểu. Nhưng dạo xuống dưới, bởi vì là mùa đông, sắc trời sớm liền tối.

Choi Ae Young đi ra khu mua sắm, đi trên đường cái. Tới gần ban đêm, quán ăn vặt hai bên cũng lục tục bày hàng. Chẳng được bao lâu, trên tay Choi Ae Young đã có hai xiên thịt nướng, một bên thổi nhiệt khí ăn luôn một xiên, một bên chậm rãi xem quán ăn hai bên.

Rất nhiều cô chưa nếm thử qua, tuy rằng nhìn qua ăn tốt lắm. Nhưng là mỗi phân đều quý, lượng còn nhiều. Hơn nữa ăn vặt nhiều như vậy, trong lúc nhất thời chưa nghĩ ra nên xuống tay thế nào.

Mới đi mấy bước, Choi Ae Young liền nhìn thấy một thiếu niên ngồi xổm ven đường ô ô khóc, trên tay còn cầm di động. Khóc thật xấu, Choi Ae Young nhịn không được cảm khái. Đại gia hoả, cũng là tiểu hài tử khóc. Nhìn kỹ, này không phải là quyền gầy teo sao?

Choi Ae Young nghĩ nghĩ, đi đến trước mặt quyền gầy teo đang khóc thương tâm.

“Đừng khóc, quyền gầy teo, vốn đã lớn lên không đẹp trai, vừa khóc như vậy lại càng xấu.” Nói xong, Choi Ae Young dùng cái tay kia vỗ bả vai Kwon Ji Yong.

“Ô...... Ngươi là ai?”

Kwon Ji Yong vừa bị đả kích bị chia tay, hôm nay vốn nghĩ đến năm mới mua quà tặng Ga Eum, nhưng lại bỗng nhiên nhận được điện thoại chia tay. Lần đầu tiên đối mặt loại tình huống này lúc đó anh lạnh nhạt đáp ứng, nhưng sau khi cúp điện thoại liền trực tiếp đứng ở trên đường khóc.

“Ách...... Cậu không nhận thức tôi?” Không bị nhận ra Choi Ae Young nhất thời xấu hổ, chuyện gặp được ông chú lộ j cậu lại có thể quên? Không thấy rõ kết cục của ông chú kia sao?! Vì thế thủ hạ càng thêm dùng sức chụp bả vai quyền gầy teo.

“Cậu, quái lực nữ? Cậu làm gì á......” Bị chụp ngoạn, Kwon Ji Yong chậm rãi đứng lên. Vốn không nghĩ bị người khác nhìn thấy dáng vẻ mất mặt bây giờ, nhưng là lòng đã đau, hơn nữa hiện tại bả vai càng đau hơn, vì thế càng muốn khóc.

“Cho cậu. Đừng khóc, thành thật ăn đi.” Choi Ae Young trực tiếp đưa xiên thịt nướng hơi lạnh tới trước mặt quyền gầy teo. Không nghĩ tới hơn một năm không gặp quyền gầy teo đã cao như vậy.

Bị bỗng nhiên đưa thịt nướng đến trước mắt liền phát hoảng Kwon Ji Yong vô thức nhận thịt nướng.

Mỗ long ngăn nước mặt yên lặng ăn thịt nướng.

“Cậu vừa mới khóc cái gì? Cùng đã chết......” Năm mới nói chết không tốt, vì thế Choi Ae Young thuận miệng nói: “Giống như thất tình vậy.”

Kwon Ji Yong dừng ăn thịt lại, tâm lại yếu ớt.

Choi Ae Young: “......” Chẳng lẽ bị cô đoán trúng? Ai, thật sự là yêu sớm mà! Tuy rằng chưa từng yêu, nếm thử thống khổ trong tình yêu, nhưng ngẫm lại vừa rồi người khóc thành như vậy, khẳng định là không dễ chịu. Lại cảm thấy vấn đề vừa rồi thật không lễ phép, trọng yếu nhất là, ngay từ đầu cô ôm nhận thức mọi người có thể cùng nhau ăn vặt mới đi lên bắt chuyện, ô mặt. Cho nên hiện tại trong lòng cũng không dễ chịu.

Vì thế Choi Ae Young dắt Kwon Ji Yong đi đến quán ăn vặt bên đường.

“Quyền gầy teo, tôi mời cậu ăn vặt.”

Trong lòng Kwon Ji Yong khó chịu cũng không có phản kháng, chuẩn xác mà nói là giống rối gỗ bị Choi Ae Young dắt đi đến bên cạnh.

“Ông chủ, cho cháu đến một phần này.” Lo lắng buổi tối mình chỉ ăn một xiên thịt nướng, vì thế Choi Ae Young đứng ở một quầy bán bánh rán.

“Một phần bánh rán trái cây sao? Tốt!”

“Cái kia, ông chủ, lúc đóng gói chia ra hai phần đó.”

“Người trẻ tuổi vẫn là một người ăn một cái, bánh rán này ăn tốt lắm.” Đối với sinh ý, ông chủ vẫn thật nhiệt tình.

“Không cần, chúng cháu ăn cơm tối rồi.”

Bị “Ăn qua cơm tối.” Bụng quyền gầy teo: Cô lỗ......

Choi Ae Young, ông chủ:......

Choi Ae Young không nói gì nhìn Kwon Ji Yong liếc mắt một cái, sau đó mỉm cười quay đầu kiên định nói: “Liền một phần thiết bán.”

Ông chủ: “...... Tốt.”

Choi Ae Young trả tiền nhận hai cái bánh rán bị thiết bán, đưa một cái cho Kwon Ji Yong.

“Ăn đi, ăn nhiều một chút trong lòng sẽ dễ chịu hơn.”

Có lẽ là mối tình đầu thất bại đả kích quá lớn, Kwon Ji Yong luôn ngạo kiều lúc này giống một đứa trẻ nghe lời, bảo làm cái gì thì làm cái đó.

Choi Ae Young cắn hai miếng bánh bột ngô liền yên lặng dừng. Hương vị thật bình thường, ai, đều là khi ở Trung Quốc đã nuôi miệng. Lại nhìn thoáng qua quyền gầy teo hai ba miếng liền ăn hết bánh bột ngô, nhìn xem đứa nhỏ này, đã đói thành cái dạng gì rồi......

Hình như là nhìn qua quyền gầy teo hiện tại thấy được chính mình vừa xuyên không đến Hàn Quốc, đáng thương. Vì thế kích động liền trực tiếp nhét bánh bột ngô mình cắn qua vào tay Kwon Ji Yong.

“Nơi này còn có! Ăn đi!”

Kwon Ji Yong ngơ ngác nhìn bánh rán bị cắn qua trên tay:......

Choi Ae Young:......

“Cái kia, nữ nhân giang hồ, không câu nệ tiểu tiết!” Choi Ae Young có chút xấu hổ, đến nói cũng dùng tiếng Trung nói, lại cầm lại bánh rán trên tay quyền gầy teo.

Vừa định ném xuống, Kwon Ji Yong cầm lấy bánh rán, bỏ mặt trên bị cắn qua ném xuống dưới đất sau đó tiếp tục ăn. Tuy rằng anh không biết quái lực nữ vừa mới nói cái gì.

Đãi quyền gầy teo ăn xong bánh rán, Choi Ae Young lại lôi kéo Kwon Ji Yong đi đến quán đồ nướng.

“Ông chủ, cho cháu hai xiên cá mực.”

Nhận cá mực xiên, quyền gầy teo rầu rĩ lại muốn ăn. Choi Ae Young lấy tay chọc thắt lưng Kwon Ji Yong, ánh mắt ý bảo trả tiền.

Kwon Ji Yong:......

Anh vốn đang cho rằng tuy rằng quái lực nữ bưu hãn, nhưng xem như một người tâm địa tốt. Anh sai lầm rồi, kỳ thật cô chính là quỷ hẹp hòi!

Lúc này tách ra hai người cũng không có nghĩ đến, về sau hai người đứng ở cùng một nơi, liên hệ gắt gao ở cùng nhau. Là đối thủ cạnh tranh, cũng là đồng bọn hợp tác, càng là không thể phân cách một phần. Cứ việc hiện tại anh cho là đối phương là khách qua đường trong cuộc đời của anh.

Nhưng mỗi lần bọn họ thảm thiết gặp nhau, giống như đã chứng minh rồi bọn họ sẽ không phải người xa lạ.

*

Vừa về nhà Choi Ae Young liền đun nước ấm tắm, hàn khí từ bên ngoài mang về trong cái nóng hôi hổi bị xua tan. Trở lại phòng, Choi Ae Young liền ôm vào trứng từ trong rương vào trong ngực. Nói hiện tại trứng quân hẳn là không thể gọi là trứng quân, căn cứ hình thể của nó, hẳn là gọi đại trứng quân mới đúng!

Tuy rằng rất sợ đến lúc đó nở ra kỳ quái gì đó, nhưng trong lòng vẫn là ôm một tia chờ mong, so với động vật nhỏ kiều kiều mềm yếu, cô vẫn thích khí phách gì đó. Đã song đạn gas đều có thể loạn vào, như vậy đến lúc đó ngạo kiều rồng phun lửa...... Đợi chút, cô muốn dưỡng rồng phun lửa sao? Hay là dừng hoang tưởng này đi......

Tốt nhất nở ra một con rùa, như vậy nuôi sống tốt cũng không phiền toái.

Thất tình khiến Kwon Ji Yong bị đả kích rất lớn, Yeong Bae bọn họ cũng cảm giác được hiện tại trạng thái của anh thật không tốt. Cứ việc như thế, anh cũng không dừng huấn luyện lại. Quá khó tiếp nhận, chỉ có thể ở không ngừng huấn luyện gây mê chính mình. Thích người nhiều năm như vậy, lại chia tay dưới tình huống không biết gì.

Anh nhát gan thậm chí không dám gọi điện thoại đến hỏi nguyên nhân, vì sao muốn chia tay? Vì sao đột nhiên như vậy? Là anh làm sai cái gì sao? Hiện tại anh giống như một đồ ngốc.

Hay là tình yêu tuổi trẻ giống như một trò chơi? Nhưng mà, anh thật sự thật nghiêm túc trong đoạn tình cảm này......

Gần đây chủ tịch nói cho anh kế hoạch cho ra một nhóm nhạc hip-hop, trong đó thành viên còn có anh. Từ lúc tiến vào YG, đi theo YGfamily khi các tiền bối biểu diễn mọi nơi, anh liền nói với chính mình, bất luận như thế nào, anh đều phải thực hiện ước mơ của mình, đứng trên vũ đài làm âm nhạc tốt nhất.

Hiện tại anh bức thiết muốn chứng minh chính mình, cũng muốn chứng minh trước kia thậm chí nỗ lực hiện tại không uổng phí.

Vì thế trừ bỏ huấn luyện, Kwon thiếu niên mới mười lăm tuổi cũng bắt đầu thử sáng tác nhạc. Đương nhiên bởi vì hứng thú của anh và do công ty YG gợi ý, cho nên sáng tác ca khúc đều thiên hướng hip-hop.

Sau khi kết thúc huấn luyện Kwon Ji Yong ngồi trên sàn bắt đầu suy nghĩ ca khúc mới. Vừa rồi trong vũ đạo kịch liệt, anh giống như bỗng nhiên bắt được một tia linh cảm.

“Ji Yong, cậu đang làm cái gì, còn không về nhà?”

Yeong Bae lấy khăn lông thấm mồ hôi nóng toát ra trên đầu.

“Ừm, tớ thử tự mình viết nhạc.”

“Ừ?” Nghe vậy, mắt Yeong Bae sáng ngời: “Như vậy về sau ca khúc của chúng ta sẽ xin nhờ Ji Yong!”

“Ừ. Nhất định.”

Mọi người đều không nghĩ đến hiện tại chính là lời nói đùa, trong tương lai lại trở thành sự thật. Hơn nữa ca khúc đó dẫn bọn họ đi ra thị trường Hàn Quốc, tiến nhập thế giới.

Lúc này bọn họ đang nghĩ về giấc mộng trong tương lai, không yên nhưng cũng hạnh phúc. Không biết con đường phía trước, cho nên càng có nhiều lựa chọn, không biết tương lai có thể đi thật xa, cho nên càng có nhiều chờ mong.

Mục tiêu của bọn họ chính là giống các tiền bối trong YG vậy, không, là siêu việt bọn họ. Hơn nữa có thể đi rất xa.

Dưới bầu không khí dốc lòng như thế.

“Yeong Bae này.” Choi ngơ ngác bỗng nhiên kéo quần áo của Yeong Bae.

Dong Yeong Bae:??

“Có quần dự phòng không? Tớ làm hỏng rồi...... Dự phòng cũng quên mang theo.”

“......” Cậu cũng quá phá hư không khí rồi Seung Hyun!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK