• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ông nội” Quý Tiêu Dương nghe được thanh âm ở phía sau liền dời tầm mắt đang giằng co với Quý Hào, nhu thuận đối Quý phụ gọi một tiếng.

Quý Hào xoay chuyển ánh mắt “Cha!” Trong lòng nắm chắc là việc này sẽ theo ý mình, không ngờ cha lại đến đây, chắc chắn lại theo ý của con trai. Ánh mắt đảo qua vợ mình, phát hiện trong mắt cô lóe lên sự sợ hãi nhè nhẹ, trong lòng thở dài một hơi.

“Ôi, cháu trai bảo bối của ta, tới cho ông nội ôm một cái nào!”

Quý Tiêu Dương ôm em trai trong lòng đi tới trước mặt Quý phụ “Ông nội, con đang ôm em trai”

“Ta đã nói mà, Tiêu Dương khẳng định là vì muốn chơi cùng em trai mà không muốn về nhà” Quý phụ vươn tay xoa đầu Quý Tiêu Dương.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Tiêu Dương hơi hơi ửng đỏ.

Quý phụ nói chuyện với cháu trai của mình xong liền chuyển ánh mắt nhìn về phía con trai Quý Hào “Đây là làm sao vậy? Ngay cả cơm cũng không thèm ăn, ở trong này trừng mắt nhìn nhau!” Nói xong liền tùy ý ngồi xuống một chiếc ghế.

“Ông nội, bảo mẫu nhà ba ba rất lười biếng, ngay cả tã của em trai ướt như vậy cũng không thay ra. Nếu hôm nay con không trở về đây, em trai chắc chắn lại phải đi viện!”

Trên mặt Quý Hào cùng Lục Dao dần hiện vẻ mất tự nhiên.

“Nga, hóa ra Tiêu Dương vì việc này mà tức giận!” Ánh mắt Quý phụ đảo qua mấy người trước mặt. Trên mặt vẫn mang theo ý cười như trước, làm người ta không đoán ra được đến tột cùng trong lòng ông đang nghĩ cái gì.

“Ân. Con đã đuổi việc bảo mẫu! Ông nội đã từng nói, nếu xem cái gì không thuận mắt, phải khiến cho nó biến mất trước mặt mình.” (Vũ Vũ: — a thực là bá mà) Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Tiêu Dương khi nói lời này thực nghiêm túc. Từ đó có thể thấy được là cậu đã nỗ lực học hỏi ở Quý phụ, nhớ tới biểu tình lúc ông dạy mình như thế nào.

Quý phụ nghe Quý Tiêu Dương nói vậy, lại nhìn đến vẻ mặt của cậu, nhất thời cười to “Hảo, hảo, hảo, Tiêu Dương làm rất đúng! Ông nội làm chủ cho con, đuổi việc bảo mẫu đó!”

Quý Hào cùng Lục Dao ở một bên càng thấy mất tự nhiên, này ông cháu bọn họ hiển nhiên là đã bỏ qua họ, không thèm để mắt đến.

“Cảm ơn ông nội!” Quý Tiêu Dương cao hứng nói.

Ánh mắt Quý phụ hơi trầm xuống. Giây tiếp theo liền khôi phục bình thường, cười tủm tỉm nói với Quý Tiêu Dương “Tiêu Dương, mau lại đây ăn cơm đi, ông nội ở đây chờ con, ăn xong rồi chúng ta cùng về nhà”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Tiêu Dương cao hứng, vừa nghe ông nói thế liền ngồi xuống. Cánh tay ôm chặt em trai thêm một chút “Con biết rồi ạ, ông nội!” Cúi đầu nói một tiếng.

“Ân.” Quý phụ nhìn thoáng qua bảo mẫu phía sau “Đi bế đứa nhỏ ở trong lòng thiếu gia đi!”

Bảo mẫu đang ngốc lăng chợt nghe tiếng nói thì đi nhanh đến bên người Quý Tiêu Dương “Thiếu gia, để tôi mang tiểu thiếu gia đi ăn sữa, có thể bé cũng đã đói bụng rồi!”

“Ân, trước tiên hãy mang em ấy đi tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, còn có, đổi giường trẻ con đi!” Giao em trai cho bảo mẫu xong, ánh mắt Quý Tiêu Dương vẫn như trước dán chặt lên người em trai trong lòng bảo mẫu.Đôi mắt to tròn của Quý Thần Quang nguyên bản vẫn đang ngơ ngác nhìn Quý Tiêu Dương lại thấy anh không ôm mình nữa mà đổi thành một dì khác bế, cặp mắt liền gắt gao nhìn thẳng Quý Tiêu Dương.

“Em trai ngoan, anh hai phải ăn cơm!” Vươn cánh tay nhỏ bé sờ sờ Quý Thần Quang trong lòng bảo mẫu.

Thẳng đến khi được bảo mẫu ôm ra khỏi nhà ăn, Quý Thần Quang vẫn ngơ ngác nhìn về phía Quý Tiêu Dương. Không khóc cũng không nháo. Chỉ ngơ ngác nhìn.

Cơm nước xong Quý Tiêu Dương liền bị Quý phụ đưa về, ngay cả nhìn em trai một cái cũng không được. Trong lòng thầm nghĩ mai lại đến thăm em. Trong đầu vẫn luôn là hình ảnh đôi mắt to tròn của em trai ngơ ngác nhìn mình. Vừa mới đi khỏi khu dân cư cao cấp Thu Vũ, cậu đã bắt đầu nhớ em trai…..

Xe đi gần hai mươi phút thì đến khu tây mà Quý phụ sống, khu nhà giàu Hoa Vũ. Quý Tiêu Dương nhu thuận im lặng đi theo phía sau ông nội vào nhà lên lầu hai. Quý Tiêu Dương đang thất thần suy nghĩ lúc này mới trở về hiện thực. Nhìn tình huống lúc này, trong lòng liền hiện lên một tia khẩn trương. Ông nội muốn nói chuyện với cậu…..

Vào thư phòng, Quý phụ ngồi trên ghế nhìn thẳng đứa cháu trai trước mặt, vẻ mặt bình tĩnh nửa ngày mới nói một câu “Biết hôm nay sai ở chỗ nào không?”

Quý Tiêu Dương nhớ lại những chuyện vừa mới xảy ra “Con không nên vui mừng đều lộ rõ trên mặt!”

“Còn có?”

Trong phòng im lặng gần một phút đồng hồ, Quý Tiêu Dương cúi đầu nói một câu “Hành động không đúng, không nên biểu hiện nhược điểm của mình cho người khác thấy”

Quý phụ lẳng lặng nhìn đứa cháu trai mà mình tâm đắc nhất, thật lâu sau mới nói “Tiêu Dương, ta không trách con che chở cho em trai. Nhưng là bây giờ con còn chưa có đủ thực lực để làm việc đó. Nếu hôm nay ta không xuất hiện thì sao? Ta nghĩ con cũng biết hậu quả sẽ như thế nào!”

“Ông nội, con biết sai rồi ạ!” Nắm tay nhỏ bé của Quý Tiêu Dương nắm chặt lại thành quyền. Đúng vậy, chính mình còn chưa có đủ thực lực. Ba mẹ sở dĩ đối tốt với mình, luôn theo ý mình là vì đằng sau mình còn có ông nội là chỗ dựa. Cậu phải mạnh mẽ hơn, mạnh đến mức mà không cần có ông nội cũng có thể làm cho bọn họ sợ mình.

Ánh mắt Quý phụ khẽ đảo qua Quý Tiêu Dương “Tiêu Dương, ta đối với con có kỳ vọng rất cao, ta không nghĩ lại phải nhìn thấy chuyện này xảy ra!”

“Con biết rồi ạ thưa ông nội!” Ông nội cũng không thích em trai? Vì cái gì chứ….. Đột nhiên nghĩ đến chuyện vừa rồi mình ôm em trai mà cánh tay đau nhức, Quý Tiêu Dương ngẩng đầu nhìn thẳng vào Quý phụ “Ông nội, con muốn học võ!” Cậu phải mạnh mẽ, thân thủ cũng phải mạnh hơn thì thực lực mới tăng lên được!

“Vì sao?”

“Ông nội đã nói qua. Chỉ có thể tin cậy bản thân mình! Đem sinh mệnh của mình đặt trên tay người khác là hành vi ngu xuẩn nhất!” Quý Tiêu Dương từng chữ từng chữ mạnh mẽ nói.

Quý phụ nghe vậy, ánh mắt nghiêm túc dần dần dâng lên ý cười “Hảo!”

(Tác giả: Vì thế anh hai mạnh mẽ bắt đầu hưng phấn vui vẻ ngao ngao ta thích ôm một cái)

(Vũ Vũ: a ngầu qá đi >< klq nhưng tự nhiên lại liên tưởng đến Dị Biệt. có ai xem chưa ạ)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK