• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Quán bar, trên sân khấu, một cô gái dễ thương ăn mặc thanh thuần, theo vũ khúc mạnh mẽ điên cuồng đó của DJ, cô gái lắc lư vòng eo mảnh khảnh, tay của cô giơ cao khỏi đầu, đi theo tiết tấu âm nhạc tùy ý đong đưa đầu! Tóc thẳng sóng vai lưu loát tận tình bay múa, ánh đèn mờ ảo chiếu xuống, xoáy ra từng độ mờ hoa mắt!

Ở thời điểm hai vũ khúc giao hòa, trong nháy mắt, trên đài sáng lên một luồng ánh sáng chói mắt, một cây ống thép từ phía trên chậm rãi hạ xuống! Cô gái thay đổi tùy ý tiến lên trước, bao quanh cái ống thép kia, bắt đầu nhảy diễm vũ!

Ánh đèn rực sáng gắt gao bám theo cô, theo tiết tấu âm nhạc mạnh mẽ, cô uốn éo càng lúc càng nóng bỏng, mỗi một động tác đều mang đến hấp dẫn cực hạn, toàn thân phát ra hoa lửa mê người!

Dưới sân khấu, nhóm trai đẹp sắc nam cao giọng thét lên! Tiếng reo hò, tiếng huýt sáo từng đợt, từng đợt vang lên!

Vị giai nhân thanh thuần này là cô gái xinh đẹp Ám Dạ, đem không khí ở hiện trường đẩy lên đỉnh núi nóng bỏng!

Tần Phi cùng bạn bè đi Hap¬py, theo tiếng kêu, phóng tầm mắt nhìn tới, cô gái xinh đẹp thanh thuần mỹ lệ giọi vào mi mắt anh, đáy mắt anh thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh biến thành âm trầm tà khí.

Lại là cô? Hàn gia chiều chuộng bé gái dễ hư vô cùng khéo léo?

Thật đúng là nhìn không ra, tiểu nha đầu này thoạt nhìn vô cùng nhu thuận, thực chất bên trong cư nhiên lẳng lơ mười phần như vậy, nhìn cô mạnh mẽ quyến rũ, thật đúng là không phải người bình thường có thể học được!

Tần Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, một ý niệm tà ác ở trong đầu anh mọc rễ nảy mầm!

Hàn Thi Dư một phen phát tiết, sau đó một mình núp ở một góc yên tĩnh, buồn buồn uống rượu, giữa không gian tịch mịch đột nhiên vang lên một giọng nói dễ nghe.

"Tiểu nha đầu? Cô không biết một cô gái ở quầy bar uống rượu như vậy là rất nguy hiểm không?"

Hàn Thi Dư hơi hơi ngẩng đầu, một người đàn ông suất khí như ánh mặt trời, đứng ở trước mặt của cô, mang theo khuôn mặt tươi cười vô hại, ôn hòa nhìn cô!

"Anh là ai? Chúng ta quen biết sao?"

"Cô không cần biết tôi là ai, chúng ta có biết hay không cũng không quan trọng, quan trọng là cô chỉ cần biết tôi không phải là người xấu là tốt rồi!" Tần Phi tùy ý cười cười, một bộ khí chất ôn văn nhi nhã mười phần, dễ dàng làm cho người ta tháo xuống phòng ngự đối với anh ta!

"Vậy anh là người tốt đúng không?" Hàn Thi Dư có chút say rồi, cô mê võng nhìn anh, lòng tràn đầy uất ức cùng bất lực, nóng lòng mà thử, muốn tìm một nơi để phóng thích ra khỏi miệng.

"Ừ, vậy phải xem đối với người nào mà nói!"

Tần Phi cố ý mở cái nút, anh thấy ánh mắt Hàn Thi Dư có chút tò mò, trong lòng âm thầm đắc ý, chỉ cần anh muốn phụ nữ, không có ai có thể tránh được tay anh, chỉ có. . . . . .

Giống như đột nhiên nghĩ đến người nào đó, ánh mắt của Tần Phi đột nhiên trở nên vô cùng dịu dàng!

Hơn nửa năm, làm sao lại vẫn không có tin tức của cô đây? Trừ mình ra thì một người thân cô cũng không có, cô cô độc lẻ loi, một người muốn đi nơi nào?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
ki21:08 19/08/2014
Lâu vậy,cái này ko có đi,có mấy cái ko ra j làm j..
Avatar
ki21:08 19/08/2014
Lâu vậy,cái này ko có đi,có mấy cái ko ra j làm j..
BÌNH LUẬN FACEBOOK