• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 11

“Hảo, vi sư hôm nay liền cho ngươi làm một thứ chủ.” Hoa Thanh Phong cười đến không có hảo ý, con ngươi đen láy ánh lên một tia thú vị.

 

“Sư phụ!” Lãnh Mạc Phàm rốt cục nhịn không được mở miệng kêu một tiếng.

 

“Ha ha, đồ nhi a, cái gọi là một ngày làm sư phụ, cả đời là sư phụ. Chúng ta thầy trò mười mấy năm , chuyện này ta có thể làm chủ đi.” Nhìn đến Lãnh Mạc Phàm không lên tiếng, dừng một chút lại nói,“Hôm nay ta cũng noi theo Thiết minh chủ, đem chuyện của các ngươi thành toàn đi.”

 

“Tạ sư phụ!” Tiêu Vô Cực không tự chủ được vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng.

 

“Không biết hai người các ngươi đang nói cái gì.” Lãnh Mạc Phàm đột nhiên vứt đũa đứng dậy, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

Tiêu Vô Cực vừa định đuổi theo đã bị Hoa Thanh Phong ngăn lại:“Đừng đuổi theo, hắn đang thẹn thùng thôi, chúng ta tán gẫu một chút.”

 

“Nhưng là……”

 

Hoa Thanh Phong nhìn người mặc dù tại đây, tâm đã tự giác đi ra theo đồ nhi bên ngoài, bất đắc dĩ lắc đầu cười nói:

 

“Vô Cực a, ngươi như vậy bị hắn ăn gắt gao , đến lúc nhận thức được, đừng trách sư phụ không nói trước cho ngươi.”

 

Tiêu Vô Cực dời mắt khỏi cửa, mỉm cười:“Không dối gạt sư phụ, ta lần đầu tiên thấy hắn, chỉ biết ta Tiêu Vô Cực phải dừng lại ở đây , sớm đã có chuẩn bị tâm lý .” (bỏ thói trăng hoa đi, một lòng làm thê nô)

 

“Ta đây cũng không có gì , chỉ có chúc ngươi may mắn.” Hoa Thanh Phong tựa hồ thực vừa lòng Tiêu Vô Cực trả lời, gật gật đầu.

 

“Đa tạ.” Tiêu Vô Cực lấy trà thay rượu hướng Hoa Thanh Phong kính.

 

“Bất quá có một chút chuyện có thể nói cho ngươi, Phàm nhi tuyệt đối không để một người hắn không thích theo bên người lâu như vậy.”

 

Nguyên tưởng rằng Tiêu Vô Cực sẽ mừng rỡ như điên, hắn lại chính là cười cười nói:“Ta biết.” Hắn cũng không phải là đứa ngốc, ăn đậu hủ lâu như vậy, hắn còn chưa từng nhìn thấy trong mắt Điềm Tâm là chân chính chán ghét.

 

“Nha!” Tiêu Vô Cực giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì la hoảng lên.

 

“Làm sao vậy” Hoa Thanh Phong cũng bị hắn làm cho giật mình.

 

“Hắn, hắn không mang mặt nạ liền đi ra ngoài!” Tiêu Vô Cực trong lòng có một linh cảm mãnh liệt.

 

“Ta tưởng có chuyện gì. Vừa rồi cũng không như vậy phải đi Thiết phủ sao” Hoa Thanh Phong không cho là đúng nói.

 

“Nhưng vừa rồi là sáng sớm, trên đường không có người, hiện tại mặt trời lên cao đúng là thời điểm náo nhiệt — không được, ta muốn ra ngoài tìm hắn!” Lời còn chưa dứt người đã ở ngoài cửa .

 

Hoa Thanh Phong lăng lăng nhìn cửa mở toang, lẩm bẩm nói:“Này tính độc chiếm cũng quá lớn đi!” Đột nhiên cảm thán, hai người kia cùng một chỗ rốt cuộc là ai bất hạnh đây Sợ chỉ có đương sự mới biết được ……

 

Nói đến Lãnh Mạc Phàm, hắn giờ phút này chính là mạn vô mục đích dạo ở trên đường. Hắn biết nếu hắn không nhanh rời khỏi, chỉ sợ sư phụ thật sự đem hắn cùng cái tên Tiêu Vô Cực kia bái đường thành thân, thật sự rất mất mặt! Không thể về Bách Hoa cốc, hắn chỉ có thể ra ngoài đi dạo, phân tán lực chú ý của sư phụ trước .

 

Lãnh Mạc Phàm chỉ lo cho bản thân, hoàn toàn không chú ý tới trên đường cái bởi vì hắn xuất hiện mà loạn thành một đoàn —

 

Bán bánh nướng đem bánh nướng nướng đến cháy đen thành than, trên bàn trưng bày là một khối than đá đen tuyền;

 

Bán trà đản thì coi trứng sống như trứng chín mà bán; Bán thịt thiếu chút nữa chặt phải tay mình; người trên đường đi đều trợn mắt há mồm ngơ ngốc đụng vào nhau……

 

Tiêu Vô Cực ra khỏi khách *** liền nhìn thấy đường cái một mảnh bừa bãi, lập tức trong lòng biết rõ ràng hướng chạy vội mà đi.

 

Không lâu rốt cục hoàng thiên không phụ lòng người nhìn đến trong đám người kia một bóng trắng cao gầy lúc nào cũng nhớ thương, lập tức kêu lớn:“Điềm Tâm –! Đằng này –!”

 

Lãnh Mạc Phàm nghe được tiếng kêu quen thuộc, dưới chân lập tức dừng lại, ngoái đầu nhìn lại cười, điên đảo chúng sinh. Chỉ nghe đến “A! Nha !” tiếng kêu, một lát liền mê đảo cả đám người.

 

Tiêu Vô Cực nhìn thấy Lãnh Mạc Phàm quay đầu, còn đối hắn cười, trong lòng đó là hưng phấn nha! Chân không dám chậm trễ chạy vội đến trước mặt Lãnh Mạc Phàm.

 

“Ta nghĩ ăn cái kia, nhưng không có tiền, ngươi đi.” Tiêu Vô Cực vừa đi đến, Lãnh Mạc Phàm liền chỉ vào một cái sạp bán bánh rán phía trước cách đó không xa nói. Hắn đã đi dạo phụ cận các sạp tại đây hai vòng , chờ Tiêu Vô Cực đến trả tiền.

 

Rốt cục chờ được hắn đến!

 

“Nga!” Quả nhiên không phải chuyện tốt, Tiêu Vô Cực thở dài. Nhận mệnh hướng sạp bánh rán đi đến.

 

Đi tới đi tới, Tiêu Vô Cực đột nhiên phát hiện, Điềm Tâm hiện tại giống như càng ngày càng biết tận dụng sắc đẹp của mình nha! Là tại lần bỉ võ chiêu thân này làm ra sao!

 

“Lão bản.”

 

Không phản ứng.

 

“Lão bản!”

 

Vẫn là không phản ứng.

 

“Lão bản!!!” Tiêu Vô Cực hét lớn một tiếng.

 

“Ngươi tên gì kêu! Gọi hồn a!” lão bản bánh rán hoàn hồn hung thần ác sát nhìn chằm chằm Tiêu Vô Cực.

 

“Là gọi hồn ngươi!“Mười cái bánh rán!” Tiêu Vô Cực mặc kệ hắn, thầm nghĩ lấy lòng , chạy nhanh mang Điềm Tâm đi khỏi đây.

 

“Còn chưa có xong! Chờ đi!” Lão bản bánh rán không khách khí nói.

 

 

Lãnh Mạc Phàm xem Tiêu Vô Cực bất động ở sạp phía trước, nhịn không được đi qua.

 

Bánh rán lão bản nhìn đến tuyệt thế mỹ nhân thế nhưng hướng chính mình đi tới , miệng khuếch trương, khóe miệng ẩn ẩn có thủy quang ở chớp lên.

 

“Làm sao vậy” Lãnh Mạc Phàm mở miệng hỏi.

 

“Hắn nói còn chưa có!” Tiêu Vô Cực cực kì khó chịu nhìn bộ dáng mê đắm của lão bản bánh rán kia.

 

“Ai, ai nói chưa xong!” Nhìn đến mỹ nhân mở miệng, lão bản bánh rán vui sướng cuống quít từ tầng sạp xuất ra vài cái bánh rán được đặc biệt chuẩn bị cho hắn đưa cho Lãnh Mạc Phàm.

 

“Trả tiền.” Lãnh Mạc Phàm tiếp nhận bánh hướng Tiêu Vô Cực nói.

 

“A! Này, này không cần tiền! Ngươi, ngươi cầm ăn đi! Thích ăn ta, ta lại làm đưa ngươi!” Lão bản  bánh rán mang khuôn mặt tươi cười cùng ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt làm điên dảo chúng sinh kia. Ai nha nha! Nhìn gần thật đúng là tốt hơn! Thật là tiên nhân cũng không bằng!

 

“Cám ơn.” Lãnh Mạc Phàm mỉm cười, liền cắn một miếng.

 

Bánh rán lão bản thế nào có thể chịu đựng được nụ cười khuyn đảo như vậy, lập tức sững sờ tại chỗ, ai kêu cũng nghe không thấy .

 

Đồng dạng sự tình lại phát sinh ở vài sạp bán phía sau.

 

Tiêu Vô Cực nhìn Lãnh Mạc Phàm thỏa mãn ăn này ăn nọ, cùng với vài quán chủ đã muốn thạch hóa kia, trong lòng lại khẳng định, Điềm Tâm hiện tại thực là càng ngày càng biết lợi dụng nhan sắc hắn nha ! Điều này sao được!!! Thật sự là không nên mang hắn đi ra xem đại hội bỉ võ chiêu thân chết tiệt này!

 

Nguyên bản đường cái khô ráo bởi vì mọi người không thể ngậm miệng mà nước miếng giống như mưa to vừa mới càn quét qua nới đây. Nhìn mọi người trên đường bộ dáng như bị mê hoặc hồn phách, Tiêu Vô Cực không thể nhịn được nữa dùng sức túm Lãnh Mạc Phàm hướng Giang Nam xuân tửu chạy, sau đó thu thập hành lý lập tức quay về Bách Hoa cốc! Miễn cho Lãnh Mạc Phàm nguy hại nhân gian! Muốn hại hại hắn Tiêu Vô Cực một người là đủ rồi! Hắn Tiêu Vô Cực nguyện ý vì khắp an bình cho người thiên hạ trên lưng đeo gông xiềng màu đen kia!

 

[ Cuồng thổ…] => quay ra phun xối xả…

 

“Ác yêu! Này không phải Tiêu công tử sao Đúng là không có lương tâm , lâu như vậy cũng không biết đến xem ta!” Một nữ nhân đã qua  tuổi

 

bốn mươi, trang điểm xinh đẹp vừa tỉnh ngủ đánh ngáp từ Di Xuân viện bước ra, mắt sắc đột nhiên một phen kéo lại Tiêu Vô Cực.

 

Tiêu Vô Cực rơi vào đường cùng chỉ có thể quay đầu lại:“Xuân Hoa tỷ.”

 

“Yêu, còn nhớ rõ ta là Xuân Hoa nha! Lâu như vậy không có tới , các cô nương đều muốn gặp người muốn chết!” Nữ nhân ở cửa Di Xuân viện cười đến cười run rẩy hết cả người.

 

Tiêu Vô Cực tránh né tay Xuân hoa, nói:“Ta đối nữ nhân không có hứng thú!” Sau liền lôi kéo Lãnh Mạc Phàm chạy vội mà đi.

 

Tiêu Vô Cực không biết bởi vì một câu này của hắn, không đến ba ngày Dương Châu thành liền truyền khắp thiên hạ đệ nhất đại hiệp Tiêu Vô Cực luyện công quá độ, từ nay về sau không thể phiêu kỹ. Ai kêu kỹ viện vốn là địa phương truyền lời đồn nhanh nhất.[ tiểu Tiêu đáng thường~~~~ vì Tiểu Phàm nhà ta, chớ có trách ta chặt đứt giọt nữ nhân duyên của ngươi a ~~~~]

 

Trở lại khách ***, tiểu nhị đột nhiên thần thần bí bí hề hề đưa cho Tiêu Vô Cực một tiểu bình sứ cùng một tờ giấy, thừa dịp Lãnh Mạc Phàm cùng

 

Chuyện vui bị cắt đứt, Tiêu Vô Cực một chữ cũng không vô nhìn vào tờ giấy kia, trên mặt cũng dần dần xuất hiện ý cười.

 

Chỉ thấy tờ giấy kia viết hai hàng chữ nhỏ:

 

(*)Hoa kham chiết trực tu chiết, mạc đãi vô hoa không chiết chi.

Đặc cực xuân dược, vô sắc vô vị.

 

Phía dưới chúc danh ba chữ Hoa Thanh Phong.

 

Tiêu Vô Cực nheo lại mắt cười tà tà. Ha ha a, đã có sư phụ trao quyền, kia Tiêu Vô Cực hắn không tái khách khí.

 

Chỉ thấy Tiêu Vô Cực bưng mộc bàn đột nhiên đứng lại trước cửa, thật sâu hít vào một hơi. Theo sau chỉ thấy hắn nhẹ nhàng rút ra tiểu bình sứ, thoáng nghiêng tay, một cỗ chất lỏng trong suốt chậm rãi chảy ra, dung nhập trong chén —

 

“Điềm Tâm, đến nếm thử ô kê bạch phượng canh của ta!” Vẻ mặt dường như không có việc gì, vui rạo rực đẩy cửa đi vào trong phòng.

 

Lãnh Mạc Phàm đang ăn phù dung hương tiêu cuốn (chuối cuốn lá sen), nghe vậy nhướng mày nói ngay:“Ngươi làm gì cho ta uống dược thiện cho người sanh non Không uống.”

 

“Dát” Trị liệu sanh non Ô kê bạch phượng canh là dược trị liệu sanh non Hắn chẳng qua là tùy tiện nghĩ ra một cái tên mà thôi, sao trùng hợp dữ vậy! Này…… Điềm Tâm có thể nào không uống không! Hắn còn đặc biệt bỏ thêm chút “dược liệu” nữa. Tròng mắt vừa chuyển :“Ha ha, ta nói sai lầm rồi nói sai rồi! Hẳn là canh bổ dưỡng dưỡng thân! Ngươi xem đầu óc ta này! Mau, mau ăn!”

 

Lãnh Mạc Phàm hồ nghi nhìn hắn một cái, chậm rãi tiếp nhận, dùng mũi ngửi ngửi.

 

Tiêu Vô Cực lập tức thoát ra một thân mồ hôi lạnh —

 

Hắn như thế nào đã quên, Điềm Tâm là thần y nha! Thảm thảm ……

 

Lại hồi tưởng lại, thuốc này là Bách Hoa lão nhân cho hắn , vô sắc vô vị, hẳn là không thành vấn đề đi! Bách hoa lão nhân là sư phụ Điềm Tâm mà! Cái gọi là gừng càng già càng cay! Những lời này khẳng định đúng vậy!!!

 

Quả nhiên, Lãnh Mạc Phàm vừa nghe, mày chậm rãi giãn mở ra nói:“ Nhân sâm này không tồi.” Sâm vị đậm, có thể thấy được là

 

sâm lâu năm, lại múc đến một thìa,  chậm rãi đưa tới bên đôi môi đỏ mọng.

 

Tiêu Vô Cực cảm thấy một cỗ hưng phấn không thể nào tưởng tưởng được!

 

Lãnh Mạc Phàm thấy thìa đột nhiên thấy thìa ly khai một chút, thùy mắt nhìn chằm chằm mỗ một chỗ nói:“Tay ngươi bị gì thế”

 

“A Có, có sao” Tiêu Vô Cực lập tức nắm chặt hai tay có chút run run,“ A, có thể do luyện công lâu quá!” Trời biết hắn đã muốn bao lâu không luyện công ! Mỗi ngày không ngừng vội vàng cùng đồ ăn làm bạn, nào có chuyện luyện công a!

 

Lãnh Mạc Phàm gật gật đầu, liền đem canh đổ vào miệng.

(*) Đây là bài thơ Kim Lũ Y

樂府 

杜秋娘 

金縷衣 

勸君莫惜金縷衣, 勸君惜取少年時。 

花開堪折直須折, 莫待無花空折枝。 

Kim lũ y 

Khuyến quân mạc tích kim lũ y 

Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì 

Hoa khai kham chiết, trực tu chiết 

Mạc đãi vô hoa không chiết chi 

—Dịch Nghĩa— 

Áo kim tuyến* 

Khuyến anh đừng tiếc áo thêu vàng 

Khuyên anh hãy tiếc thời niên thiếu 

Hoa nở đáng bẻ thì bẻ ngay 

Đừng chờ hoa rụng bẻ cành không 

(*) Ô kê bạch phượng hoàn:

Ô KÊ BẠCH PHƯỢNG HOÀN

(Còn gọi là: Ô KÊ HOÀN, BẠCH PHƯỢNG HOÀN) 

Thành phần: ô kê(gà ác),Thục địa hoàng ,Đương qui,Bạch thược,thược dược,Xuyên khung ,Nhân sâm ,Sơn dược ,Hoàng kỳ ,Cam thảo ,Lộc giác giao ,Miết giáp,Lộc giác sương ,Hương phụ ,Đan sâm 

Thiên môn đông ,Khiếm thực ,Tang phiêu tiêu ,mẫu lệ,Ngân sài hồ ………. 

 Công hiệu: Ích khí dưỡng huyết, điều kinh chỉ đới. 

Chủ trị: Phụ nữ thể khí huyết lưỡng hư, kinh nguyệt không đều, hành kinh đau bụng, rong kinh đới hạ, đau lưng mỏi gối. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK