• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ chỗ thề non hẹn biển đời đời kiếp kiếp, không phụ chân tình cho tới trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn quên nhau,thì ra chỉ là một ranh giới mong manh.

Hoa phượng hoàng nở đỏ rực một vùng, mênh mang mờ ảo.

Nàng không phải là kẻ không thấu tình đạt lý, nhưng nàng vẫn hận, hận Trọng Uyên phũ phàng đoạn tuyệt mối duyên tình trăm năm thắm thiết. Sự lạnh lùng của chàng ngay đến cả gặp mặt nàng cũng không màng, khiến lòng Phượng Cẩm trăm mối tơ vò. Nàng rầu rĩ khép chặt cánh cổng lớn của cung Huyền Ngọc lại.

Cửu Thiên Huyền Nữ, lúc này bỗng trở thành trò cười cho cả tứ hải bát hoang.

Nàng bất chợt nhớ đến chuyện năm xưa, cái ngày mà nàng và mẫu thân Minh Lăng sinh tử ly biệt, chính là ngày nghĩa phụ Hiên Viên thành thân với người đàn bà khác. Vô tình nghĩ về chuyện cũ, chỉ làm nàng thêm sầu muộn. Nàng và mẫu thân, hóa ra lại cùng một số kiếp.

Bởi vậy, nên mẫu thân Minh Lăng đã cắn răng nguyền rằng, dù thế nào đi nữa cũng phải cho ngày vui của Hiên Viên không ra thể thống gì. Nói là làm, bà đã tự vẫn ngay trước mặt bao nhiêu quan khách trong buổi tiệc mừng ngày hôm đó. Hôn lễ đai loạn, bởi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Minh Lăng. Đến nỗi chẳng ai còn nhớ tới người tân nương mới cưới của Hiên Viên.

Thế nên, cũng dễ hiểu bản tính quyết liệt dám dứt áo ra đi của Phượng Cẩm, có lẽ là di truyền từ mẫu thân năm đó.

Lại là ngày mùng 2 tháng 2 Trọng Uyên sẽ đến rước tân nương Vân Ảnh.

Nhưng nào ai có đoán trước được, người tính không bằng trời tính, thần bói bát quái cũng không biết trước được âm mưu ngũ đế phân tranh mà Hiên Viên đã nung nấu từ lâu giớ mới được vén màn.

Trong mắt Hiên Viên, hôn sự trọng đại của nghĩa nữ Vân Ảnh làm sao so sánh được với chuyện thống nhất Thiên giới.

Cái gì mà hôn lễ cái gì mà tình yêu, tất cả đều bị quẳng ra ngoài chốn cửu thiên này. Chỉ còn lại nàng trong màu áo thắm đó trước hai phe binh lính. Còn chàng vẫn khoác màu áo xanh dịu dàng ấy, lửng lỡ giữa không trung trên mặt sông Xích Thủy.

Sông Xích Thủy nước đã hóa thành băng, tuyết trắng đã phủ kín một vùng mênh mang ấy.

Ánh mắt Phượng Cẩm đã không còn vẻ yêu kiều ngày nào. Cửu Thiên Huyền Nữ trên chiến trường lạnh lùng như thế đấy.

Nàng đưa mắt nhìn, bắt gặp ánh mắt của Trọng Uyên. Một cảm giác nhói đau cứ không ngừng dậy sóng nơi đáy lòng.

Đúng vậy, nàng vốn đã sớm để người ta bước vào nơi sâu thẳm nhất trong tim, sao có thể chóng quên được.

Tuyền Cơ kiếm vừa rút ra khỏi lòng bàn tay, không kịp ra hiệu cho quân sĩ phía sau, nàng đã vút bay lên không trung. Nhìn nàng ngoảnh lại mỉm cưởi, tất cả mọi người có mặt đột nhiên hiểu ra rằng, Cửu Thiên Huyền Nữ sẽ phải từ biệt tất cả vì trận chiến này.

Trọng Uyên chưa hạ chiến lệnh, phút chốc vội bay lên theo.

Nàng và chàng, trước sau vẫn là hai mối tâm giao.

Nàng hiểu rõ mình vẫn còn yêu chàng nhiều lắm, cho nên nhát kiếm ấy, khi ra tay đã không không trúng,loạng choạng chẳng có chút sức lực nào.

Dường như cũng trong khoảnh khắc ấy, chàng thu trường kiếm trong tay lại. Con người đã từng quấn quýt với nàng như bóng với hình, tự ép mình lao vào lưỡi kiếm, máu trào ra nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng.

Hơi thở kề cận gần bên, chàng dịu dàng nhìn Phượng Cẩm như muốn trọn vẹn khắc sâu khuôn mặt ấy vào tâm can.

Khuôn mặt bé nhỏ ngoan cường của nàng chưa bao giờ biến sắc. Chỉ duy nhất trong phút giây chứng kiến mũi kiếm đâm thấu lồng ngực chàng, lệ bỗng dâng trào.

Trọng Uyên không nén nổi buông ra một tiếng thở dài. Vết thương trên thịt da chẳng làm chàng đau đớn bằng chính những giọt nước mắt của nàng.

Chàng nói với nàng: “ Phượng Cẩm, đừng khóc mà”

Phượng Cẩm bàng hoàng nhìn thanh kiếm trong tay, máu tràn lòng bàn tay nàng. Nghe câu nói vừa rồi của Trọng Uyên lệ bỗng tuôn rơi như mưa.

Kẻ phải chết vốn dĩ là nàng. Tại sao, giờ lại đổi thành chàng?

Phượng Cẩm đứng đó chết lặng, hình như đã quên mất nơi đay là chiến trường. Mắt nàng trân trân nhìn Trọng Uyên cứ thế ngã xuống. Một binh sĩ Nhưỡng Bình lao ra đỡ chàng khi ấy máu tuôn xối xả trở về.

Giữa hai quân chẳng còn nghe thấy tiếng chàng nữa.

Chàng đã chết rồi sao? Mọi thứ trước mắt Phượng Cẩm bỗng nhiên mờ ảo dần. Dòng máu đỏ nóng hổi đang chảy ra trong lòng bàn tay như nhòa đi, hòa cùng những giọt lệ với nhau thành dòng.

Thì ra con người từng ngự trị sâu thẳm trong trái tim nàng trước giờ vẫn ở đó.

Thì ra vừa rồi, nàng chỉ muốn được chết dưới lưỡi gươm của chàng, để được quên đi mọi khổ mọi đau giằng xé tâm can.

Thì ra, đối diện với chàng, nàng trước sau cũng chỉ là một người con gái không đành lòng xuống tay tàn nhẫn.

Thế nhưng, sau khi mọi thứ đã tan tành khói mây, chuyện cũ mội khi nghĩ đến vẫn như một tấm màn tơ giăng mắc vào lòng. Nỗi đau như cào xé khiến nàng buông tiếng than dài não nuột.

Cửu Thiên Huyền Nữ hóa thân thành huyền điểu. Bản thân nàng đang làm gì,nàng cũng chẳng rõ nữa. Hay là quay về nhỉ, hay là quay về nhỉ? Lòng nàng không ngừng thét gào, hận không thể mượn tay chàng một nhát kết liễu đời mình nơi chiến trận.

Từ đó trở đi, chẳng còn Trọng Uyên cũng chẳng còn Phượng Cẩm. Biết đâu bọn họ sẽ làm lại từ đầu.

Bất ngờ sau lưng nhói đau, không biết một mũi tên sắc nhọn từ đâu bay tới đã đâm trúng nàng. Huyền điểu đôi cánh rực rỡ muôn sắc từ trên cao rơi xuống, máu nhuộm cửu thiên.

Như một sự giải thoát nàng ngã gục xuống bờ vai Trọng Uyên khi ấy hơi thở thoi thóp.

Cũng là định mệnh, từ trước đến giờ, con đường vận mệnh của nàng chưa khi nào tránh được điểm giao nhau với chàng.

Huyền điểu mở choàng mắt. Nàng và Trọng Uyên mặt đối mặt nhìn nhau. Gắng gượng vùng dậy, nhưng sức lực trong lòng nàng dường như đã cạn kiệt.

Một binh sĩ vội vàng giơ cao cây giáo trên tay, bị Trọng Uyên ngăn lại: "Thôi đưa nàng ấy về đi!”

Dòng ký ức đột ngột ngừng lại đó.

Phượng Cẩm đưa tay xoa lồng ngực, thì nhận ra thương tích trên thịt da đã lành lại mịn màng không tì vết. Tự bản thân nàng cũng không hề hay làm thế nào mà mình có thể hồi phục được.

Tấm màn nhung được vén lên, một người bước vào. Đó là huynh đệ của Trọng Uyên tuyệt địa thông thiên thần Trọng Hoa.

Trước mặt quân sĩ hai phe, chính người đó đã giành lấy Trọng Uyên khi ấy đang trọng thương về.

Lòng Phượng Cẩm hơi thắt lại, nàng hỏi: “ Trọng Uyên, sao rồi…?”

“ Sắp chết đến đến nơi rồi…Ngươi đến gặp mặt huynh ấy đi” Trọng Hoa lập tức dùng thân hình cao lớn khác thường vén tấm màn lên.

Một vị tanh lợm dâng lên cuống họng, nàng gượng đứng dậy, lảo đảo mấy bước rồi chạy vụt ra ngoài.

Dường như tâm ý tương thông, nàng tự biết được trại của Trọng Uyên nằm ở đâu. Cư dân lẫn tướng sĩ của cả đất Nhưỡng Bình này đều rõ mười mươi cơ sự,là nàng đã ra tay với chàng đến nông nỗi ấy. Thế nhưng, tuyệt nhiên không ai cản lối, họ chỉ im lặng trầm ngâm trông theo bóng nàng chạy vào doanh trại.

Vén tấm màn cửa trĩu nặng lên, bước vào trong lều là cảm giác ấm áp như tiết trời xuân. Nằm đó là con người mà nàng ngày nhớ đêm mong.

Dáng vẻ tuấn tú, thanh cao kia vẫn vậy. Chỉ có điều, mọi thứ lặng như tờ, chàng nằm đó bất động.

Những giọt máu chua xót kia không thể ngăn lại cứ không ngừng tràn qua khóe môi. Nàng run rẩy bước vào doanh trại.

“Tiểu Trọng…” Nhẹ nhàng đổi giọng, nàng khẽ khàng ngồi xuống bên giường chàng.

Vào lúc này, lẽ thường vẫn là thế, những dòng ký ức đọng lại trong tâm trí luôn là những điều đẹp đẽ.

Rõ ràng là đấng thần tiên tối cao hơn nàng đến vài chục vạn năm tuổi ấy thế mà khi nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của chàng khi trở về nguyên diện mạo thật nàng không thể không gọi chàng là Tiểu Trong, Tiểu Sủng để cho người ta thấy là nàng chẳng giống ai.

Trọng Uyên thì cứ không nghe, một mực ra điều kiện đổi chác trong chuyện này chàng phải được cái gì đó thì mới cho phép nàng gọi bằng cái tên ấy.

Phượng Cẩm đâu biết rằng, chàng chẳng qua chỉ muốn dụ dỗ nàng để mình được lợi thôi.

Đường đường là bậc đế vương thanh cao nho nhã, vậy mà ở trước mặt nàng lúc thì thất thường như trẻ con, lúc lại nảy ra những ý đồ không trong sáng.Mãi tới lúc lừa được Phượng Cẩm một phen mới can tâm chịu dừng lại.

Hai nhân vật chính trong trò chơi tình ái có bao giờ sáng suốt.

Nàng đưa tay vuốt nhẹ suối tóc chàng, áp má lên khuôn mặt ấy, thấy lạnh như rơi xuống hố băng.

Bất giác lòng lại quặn đau.

Nàng khe khẽ đặt lên môi chàng một chiếc hôn, trong khi hơi thở chàng đang thoảng nhẹ như tơ. Nàng ngốc nghếch thốt lên: “ Ta không hận chàng nữa đây. Chỉ cần chàng còn sống là đã tuyệt vời hơn tất thảy rồi. Đến một ngày chàng kết duyên cùng tân nương xinh đẹp, thì ta vẫn là A Cẩm đó thôi. Và nếu có thể làm lại từ đầu, A Cẩm sẽ vẫn yêu Tiểu Trọng”.

Phượng Cẩm cuối cùng cũng đã hiểu, cũng đã rõ ra rồi.

Yêu một người đau tận tâm can.

Ranh giới giữa yêu và hận phút chốc chuyển xoay, đổi thay khó lường. Điều mà nàng cần, điều mà nàng có được, chẳng bao giờ nàng quên. Vĩnh viễn là yêu, không bao giờ dám hận.

Trọng Uyên bất ngờ tỉnh dậy sau tiếng ho khẽ. Sắc mặt chàng nhợt nhạt, bàn tay cố sức động đậy, lúc sau không gượng nổi đành buông về chỗ cũ. Cảm giác trong lòng người không còn chút hơi thở thật không dễ chịu chút nào. Nhìn Phượng Cẩm bên cạnh đang khóc nghẹn ngào, chàng mấp máy môi gắng thốt lên mấy chữ : “ A Cẩm, đừng…khóc…mà….”

Nàng nhớ lại phương thức trị thương từ ngàn đời trước, nó nằm trong lời trăn trối của mẫu thân trước khi lâm chung. Bất cứ ai không kể tiên, thần, ma quỷ đều có thể cải tử hồi sinh nhờ huyền điểu nguyên đan.

Nàng bất chợt nở một nụ cười, vừa xuân sắc tuyệt trần, nhưng cũng chất chứa sầu bi. Cuối cùng cũng có cách cứu chàng rồi.

Trọng Uyên đột ngột mở choàng mắt, nhưng chàng không nhúc nhích nổi người. Mắt chàng trân trân nhìn viên nguyên đan đó bóng đang chậm rãi được nhả ra từng miệng nàng, rồi đi vào cơ thể mình.

“ A Cẩm….” Hình như suốt cả cuộc đời mình, giọng nói của Trọng Uyên chưa bao giờ giận dữ đến vậy.

Nhưng giận dữ có nghĩa lý gì đâu, làm sao có thể lấy lại được sinh mệnh cho Phượng Cẩm. Trong phút chốc, chàng đã không thể ngăn nàng lại, chạm tay vào đâu cũng chỉ thấy hư không.

Thanh đế Trọng Uyên, lần đầu tiên chàng thấy hận bản thân mình đến vậy, hận mình lực bất tong tâm.

Khi người hầu của Trọng Uyên nghe thấy tiếng kêu của chàng chạy vào thì chỉ thấy người con gái mỹ lệ ấy đang dần biến khỏi tầm mắt. Bóng dáng nàng tan vào hư ảo, ngập tràn vẻ lưu luyến không nỡ rời. Nàng nói: “ Trọn đời trọn kiếp, quyết không phụ nhau”.

Ngày hôm ấy ở cung Tuyền Cơ, hoa phượng hoàng chen nhau đua nở. Hoa nở không theo mùa. Hoa thắm rực rỡ, phút chốc nở rộ, phút chốc tàn phai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK