• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiệc sinh nhật tối chấm dứt, Eric lái xe đưa bọn trẻ an toàn về nhà, trước khi lên xe bỗng nhiên anh ta lôi Tiểu Tào đi cùng: "Tôi không quen Lăng Thành, cô chỉ đường đi."

Tiểu Tào cũng hết nói nổi người này, quả thực quá tự quyết rồi, cũng không hỏi xem người khác có nguyện ý hay không! Cô tức giận trừng mắt, kết quả lại nhận được cái nháy mắt ra hiệu của đối phương.

Nhìn một hồi, Tiểu Tào cũng cùng đi, thì ra Eric muốn tạo cơ hội cho Đường tổng cùng A Hảo chung đụng. Nghĩ tới bộ dáng mượn rượu tiêu sầu lúc trước của Đường Khải Sâm, cô vẫn sinh ra vài phần đồng tình, vì thế liền bất đắc dĩ đáp ứng đối phương nói: "Vậy anh như thế này mà tiện đường đưa tôi về."

"Không thành vấn đề." Eric cười híp mắt đáp ứng, trước khi đi còn ném cho Đường Khải Sâm một ánh mắt mập mờ.

Tâm tình Đường Khải Sâm không tốt lắm, mắt nhìn người phụ nữ phía sau, hình như cô cũng không quá muốn để ý đến mình, chỉ cúi đầu thu dọn đồ đạc. Điều này làm tâm tình anh vốn đang tích tụ lại càng uất ức, liền mang theo Bắc Bắc đi rửa mặt trước.

Rõ ràng nhóc con chơi mệt rồi, lúc này mệt mỏi ngáp, ngồi trên ghế nhỏ vẻ mặt mê mang nhìn anh.

Đường Khải Sâm cũng là lần đầu tiên rửa mặt cho trẻ con, đứng trong phòng vệ sinh chật chội gần như không thể quay người, cứng tay không biết dùng lực nhiều hay ít. Cuối cùng vẫn là Bắc Bắc nhận lấy khăn mặt từ trong tay anh: "Tự cháu rửa là được, những chuyện nhỏ nhặt như này cháu đã tự làm từ nhỏ rồi."

Đường Khải Sâm nhìn bé đứng trên ghế nhỏ đánh răng rửa mặt, còn nhỏ như thế, ngược lại động tác rất thuần thục. Bỗng nhiên anh có chút hoảng hốt, không biết đứa nhỏ lần đầu tiên biết đi đường, lần đầu tiên mở miệng nói chuyện, đều là những cảnh tượng như nào...

Bắc Bắc liếc nhìn anh từ trong gương, thấy anh nhìn chằm chằm vào mình thất thần, không nhịn được cong cong đôi mắt đen to tròn, nói: "Chú, đêm nay tính tình của chú rất tốt, cháu cũng bắt đầu thích chú rồi."

Dù cho chỉ là một câu như này, Đường Khải Sâm cũng không cầm lòng được nhếch môi cười: "Cám ơn cháu cuối cùng cũng không chán ghét chú."

Bắc Bắc nghiêng đầu nghiêm túc nhìn nhìn anh, còn nói: "Trước kia là bởi vì chú đối xử với dì Hảo không tốt, hơn chú luôn nhăn mặt thật dọa người, thật ra chú cười lên trông rất đẹp."

Đường Khải Sâm ôm cánh tay nhìn bé, bỗng nhiên trầm giọng nói: "Vậy chú Chu thì sao, cháu thích chú ấy ở điểm nào?"

Bắc Bắc kinh ngạc khi Đường Khải Sâm cũng biết Chu Tử Nghiêu, nhưng tâm tư trẻ nhỏ đơn thuần, tức khắc nói ra toàn bộ suy nghĩ của mình: "Chú ấy tốt với dì, cũng tốt với cháu, lại còn mua đồ ăn ngon cho cháu nữa. À, trông cũng đẹp trai."

Đường Khải Sâm cân nhắc trong lòng một hồi, hai cái trước anh miễn cưỡng làm được, cái cuối cùng tự nhận xuất sắc hơn Chu Tử Nghiêu, cho nên trầm ngâm vài giây nói: "Cháu thích ăn cái gì, chú cũng có thể mua cho cháu."

Bắc Bắc hoài nghi nhìn anh một cái, cuối cùng híp mắt giơ giơ bàn chải trong tay: "Cháu biết, chú muốn thu mua cháu!"

Đường Khải Sâm bị đùa cười, nghiêm trang gật gật đầu: "Đúng, vậy cháu có chịu để chú thu mua hay không?"

"A..." Bắc Bắc cau mày nghĩ nghĩ, cuối cùng lắc đầu, "Cháu là nam tử hán rất có lập trường, thích thì thích, không thích sẽ không thích, cho nên chú phải cố gắng làm cháu thích mới đúng."

Lần này Đường Khải Sâm hoàn toàn bị chọc cười, vươn tay làm lộn xộn đầu của đứa nhỏ: " Được, chú sẽ tiếp tục cố gắng."

Bên Khương Vãn Hảo thì bị coi thường, cuối cùng chiếm được chút an ủi từ chỗ Bắc Bắc, Đường Khải Sâm chờ nhóc con đi ngủ mới xuống lầu, kết quả phát hiện người vốn đang thu dọn đồ đạc lại ghé vào bên cạnh bàn ngủ.

Có lẽ thật sự mệt muốn chết rồi ——

Đường Khải Sâm đi qua, lòng bàn tay sắp đụng tới bả vai cô, do dự một chút, ngược lại cúi người ôm ngang cô lên. Quả thực người phụ nữ này quá gầy, ôm lên như chẳng tốn chút sức nào, anh cúi đầu nhìn hai má hơi hồng của cô, thở dài nhẹ một tiếng.

Đợi đến lúc đặt người ở trên giường, bỗng nhiên caravat của anh bị người kéo lại, lúc này mới phát hiện không biết người phụ nữ kia đã tỉnh lúc nào, một đôi mắt mơ mơ màng màng liếc nhìn anh.

Đường Khải Sâm sợ nhất là thấy bộ dáng này của cô, trong mộng không biết đã hiện lên bao nhiêu lần, đã vậy cô còn vô tri vô giác tóm anh không chịu buông tay, ở dưới ngọn đèn, một đôi mắt to đen trắng rõ ràng mang theo vài phần sương mù trong suốt.

Cuối cùng anh phát hiện ra không đúng, chống cánh tay trầm thấp gọi cô một tiếng: "Khương Vãn Hảo?"

"Không nhớ nổi anh lâu như vậy rồi, sao lại còn có thể mơ thấy ——" cô nhỏ giọng lẩm bẩm, đôi mi thanh tú hơi vặn lại, thậm chí vươn tay nhéo nhéo hai má anh, "Không đau mà."

Đương nhiên là cô không đau, người đau là anh có được không!

Đường Khải Sâm nghe cô vô ý thức phun ra một câu, sắc mặt càng thêm thâm trầm được như nước, vươn tay bắt lại cánh tay đang làm loạn của cô, nghi ngờ hỏi: "Em đang nói mơ?"

Nhưng rất nhanh anh lại cảm thấy không đúng lắm, cúi ngửi cần cổ cô, có mùi vị thanh đạm thơm ngọt, mơ hồ lẫn vào vị cồn nhàn nhạt. Lúc này anh mới nhớ ra vừa rồi người phụ nữ này uống gì đó với Tiểu Tào, hình như là rượu trái cây, chẳng lẽ tác dụng chậm quá lớn?

Nhớ lúc trước tổng cộng anh cùng Khương Vãn Hảo cũng không uống qua vài lần rượu, kết quả rõ ràng là tửu lượng của người phụ nữ này rất tốt, nhưng mỗi lần đều ở trước mặt anh say đến mức rối tinh rối mù. Đây rõ ràng không phải cho anh cơ hội, mà là định tra tấn anh đúng không?

Loại thời điểm này anh phải cầm giữ không được làm cái gì, nếu không cố gắng trước đó sẽ uổng phí hết, nhưng nếu không làm bất cứ thứ gì, quả thực là muốn mạng của anh.

Đường Khải Sâm lấy chăn quấn kín người kia lại, cứng rắn nhăn mặt lôi caravat từ tay cô ra.

Kết quả ánh mắt Khương Vãn Hảo nhìn anh càng ngày càng ủy khuất, đôi môi non mềm hơi chu ra, làm toàn thân anh như bị ngọn đuốc thiêu đốt.

***

Anh dùng khăn ướt lau mặt cho cô, lúc này cô im lặng hơn, vẫn từ từ nhắm hai mắt không nói chuyện, quả thực bộ dáng nhu thuận kia giống hệt trong giấc mộng của anh. Cự ly gần như vậy, Đường Khải Sâm nhìn hàng lông mi

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK