• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ sau khi Uy Thất Thất phát minh ra xà phòng, binh lính doanh trại vô cùng yêu thích, giặt quần áo, tắm rửa, quả là một thứ không tệ, dùng rất thoải mái tiện lợi.

Thất Thất còn thu nhặt một ít hoa tươi, giã nhỏ trộn lẫn vào giữa bánh xà phòng cho mùi hương dễ chịu, khắp nơi phổ biến dùng bánh xà phòng thơm để tắm gội. Đương nhiên cũng có điều kiện, chính là để người khác hầu hạ cô, rất nhiều binh lính đã trở thành nô bộc của cô, vây quanh cô thành vòng tròn. Cuộc sống của cô trong doanh trại dường như còn ung dung tự tại hơn cả Vương gia, y như một tiểu vương gia vậy.

Trong đại bản doanh Lưu Trọng Thiên ngồi nghịch bánh xà phòng thơm, bất giác rơi vào trầm tư, Uy Thất Thất này vừa lanh lợi, lại có chút tinh nghịch đáng yêu, hắn bỏ xà phòng xuống, bước ra khỏi đại bản doanh, bất tri bất giác đi tới bờ sông nhỏ phía sau doanh trại, trông thấy Uy Thất Thất đang nô đùa với sáu, bảy binh lính đằng xa, Lưu phó tướng cũng tham gia cùng bọn họ, trên mặt đất đặt một chiếc thùng gỗ, phía trên có một ống sắt nhỏ mảnh.

“Lưu phó tướng mau bịt lại, mau bịt lại!” Thất Thất đập tay gào to.

Lưu phó tướng cố gắng giơ cánh tay lên chặn, ống dẫn ở trên cao phun nước xối xả ra ngoài, mấy binh lính ở phía dưới hứng trọn mưa nước, bọn họ túm luôn lấy Thất Thất, nước bắn khắp người cô.

Thất Thất lập tức giãy dụa vùng thoát, hoảng hốt né tránh bọn họ, chạy về phía Lưu Trọng Thiên, y phục cô đã ướt đẫm, dính sát lên người, lộ ra vóc dáng thon thả điệu đà, bay nhảy nhẹ nhàng như chim én, Lưu Trọng Thiên tựa như trông thấy một nữ nhân bị ướt như chuột lột.

Lưu Trọng Thiên ngăn cô lại, ánh mắt quét về phía bộ ngực cô. Thất Thất lập tức ngồi xổm xuống đất, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ, mất đầu, rơi đầu, thế là cô bèn cố tình giả bộ đau đớn “Ai ui! Đau bụng quá, đau chết mất!” Sau đó cô khom lưng, chạy chậm lại, biến mất trong tầm mắt Lưu Trọng Thiên.

Thiếu chút nữa toi đời, Uy Thất Thất nguyền rủa, sao ông trời vẫn chưa có động tĩnh gì, rốt cuộc phải làm sao mới có thể xuyên không trở về. Nếu Lưu Trọng Thiên biết Thất Thất là nữ nhân, trong cơn giận dữ, rút bảo kiếm ra, xoẹt xoẹt, đầu Thất Thất liền rơi xuống.

Thất Thất sờ thoáng qua đầu mình, suýt nữa bật khóc, thật nhớ ông nội, nhớ cha, nhớ chiếc xe sang trọng, nhớ Internet, nhớ chiếc giường rộng rãi, nhớ cái bồn tắm lớn, và cảm giác được hầu hết học sinh trong trường sùng bái…

“Bức tường che chắn chuẩn bị ra sao rồi? Ta thấy ngươi mấy ngày qua có phần ung dung quá mức!” Tam Vương gia cất giọng nói.

Thất Thất lập tức quay lưng lại “Ngày mai là xong rồi, quân Hung Nô nhất định sẽ bị nổ banh xác!”

Lưu Trọng Thiên hiện tại cảm thấy Thất Thất có chất giọng dễ nghe, bóng lưng, cổ, cánh tay, ngón tay kia, tại sao ở con người cô lại toát lên sức hút mê hồn, chẳng lẽ sâu thẳm trong trái tim Lưu Trọng Thiên đã coi cô là nữ nhân rồi sao?

Lưu Trọng Thiên mang theo tâm trạng nghi hoặc, nhất thời không tài nào ngủ được, thấy Thất Thất nằm ngủ say sưa trên đất, có hơi xao xuyến, tự hỏi cô rốt cuộc là nam nhân hay là nữ nhân?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
vo lan01:07 01/07/2015
truyện cực nhảm, xem mà ức chế, bực mình. Tác giả này đầu óc có lẽ k bình thường.
Avatar
baohanh16:01 01/01/2015
hảo! truyện hay!
BÌNH LUẬN FACEBOOK