Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Tác giả: Tịch Mộng

Chương 92: Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Ăn

   
Ads
Ngãi Giai Giai từ từ tỉnh lại, mở to mắt liền nhìn thấy cảnh Tề Hiên ôm Ngãi Tiểu Hiên, hơn nữa tay của mình còn bị Tề Hiên nắm thật chặc, khẽ di chuyển, liền kinh động Tề Hiên. .

Tề Hiên cảm giác có người di chuyển, vì vậy buông Ngãi Tiểu Hiên ra, xoay qua nhìn Ngãi Giai Giai, rất kích động, vốn là một tay nắm tay Ngãi Giai Giai, hiện tại đổi thành hai tay đều nắm.

"Giai Giai, em đã tỉnh."

"Thiếu —— thiếu chủ, thật là anh sao, không phải là em đang nằm mơ?" Ngãi Giai Giai kích động hai mắt hiện ra nước mắt.

Không phải là cô tưởng nhớ quá mức, cho nên sinh ra ảo giác, nhưng vì sao cô cảm giác chân thật như vậy?

"Không phải em đang nằm mơ, thật sự là anh, Giai Giai, thật sự là anh." Tề Hiên ôm lấy Ngãi Giai Giai, giống như muốn đem cô dán thật chặc vào trên thân thể của mình vậy.

"Thiếu chủ ——" Ngãi Giai Giai cũng ôm Tề Hiên, vui mừng.

Cô tưởng nhớ lâu như thế, rốt cục đã gặp người mà cô hay nghĩ đến, cảm tạ ông trời đã chiếu cố cô như thế.

"Ba mẹ, Tiểu Hiên cũng muốn ôm." Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy Tề Hiên ôm chặc Ngãi Giai Giai như vậy, cũng rất hi vọng theo bọn họ cùng ôm nhau, vì vậy vọt tới chính giữa Tề Hiên và Ngãi Giai Giai, để cho bọn họ kẹp vào giữa hai người.

Tề Hiên thả lỏng ngực một chút, cũng ôm lấy Ngãi Tiểu Hiên, trong lồng ngực rộng lớn anh ôm người yêu của mình cùng đứa nhỏ, loại cảm giác này thật sự rất hạnh phúc, cảm giác kỳ diệu nói không ra.

"Thật tốt quá, con có ba và mẹ." Ngãi Tiểu Hiên vùi vào trong ngực Tề Hiên cùng Ngãi Giai Giai, hưng phấn nói.

"Tiểu Hiên, ngoan, con trước đi cùng mẹ nuôi con, mẹ có lời muốn nói cùng ba của con." Ngãi Giai Giai vuốt đầu Ngãi Tiểu Hiên, nhẹ giọng nói.

"Dạ, con biết rõ mẹ cùng với ba muốn yên lặng nói chuyện, con đây sẽ không quấy rầy hai người." Ngãi Tiểu Hiên nhảy ra ngoài, sau đó đi ra cửa, đi tới cửa thì vẫn không quên cười nhẹ một tiếng với Tề Hiên cùng Ngãi Giai Giai, càng không quên đem đóng cửa lại.

Sau khi Tề Hiên nhìn thấy Ngãi Tiểu Hiên đóng cửa lại, lập tức quay đầu trở lại, ôm lấy Ngãi Giai Giai, hôn môi của cô thật sâu, dùng hành động để biểu đạt tưởng nhớ của anh đối với cô.

Ngãi Giai Giai đột nhiên bị Tề Hiên hôn lại càng hoảng sợ, nhưng mà rất nhanh đã bị anh làm tan, vươn tay đặt ở phần lưng của anh và đáp lại anh.

Được thiếu chủ hôn, đã là chuyện của sáu năm trước rồi, lúc đó cô cũng đã yêu thích nụ hôn của anh, sau khi rời khỏi, chưa bao giờ cô dám nghĩ đến lần nữa anh hôn nồng nhiệt thâm tình, mà bây giờ cô lại cảm nhận được chân thật.

Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai, tay từ từ đi xuống, đi vào hông của cô, sau đó đem bàn tay đến trong quần áo của cô, cảm xúc của họ tăng thêm, chạm đến cô, nhiệt độ thân thể không ngừng tăng lên, bàn tay giống như được đại dương phơi nắng nóng lên, quét sạch mỗi một tấc của Ngãi Giai Giai.

"Thiếu chủ ——" Ngãi Giai Giai thở hào hển, thật vất vả tìm được một chút khe hở gọi Tề Hiên, nhưng mà tay vẫn là ôm anh thật chặc.

"Giai Giai, để cho anh yêu em một lúc." Trong lúc cấp bách Tề Hiên tìm một chút thời gian, nói mình muốn lúc này giờ phút này, sau đó lại lần nữa chiếm hữu môi cô, vừa tiến hành một nụ hôn nồng nhiệt ngang ngược, nhẹ tay kéo quần áo của Ngãi Giai Giai xuống, sau đó đè cô xuống .

"Thiếu chủ, không thể." Ngãi Giai Giai biết rõ kế tiếp anh muốn làm gì, vì vậy cự tuyệt.

"Giai Giai, vì sao không thể, anh nhớ em muốn nổi điên, hiện tại liền muốn em." Tay Tề Hiên ở trong quần áo Ngãi Giai Giai, không ngừng ở trên thân thể của cô, cách quần áo, anh có thể cảm nhận được, lúc này cô cũng như anh, toàn thân nóng bỏng.

"Thiếu chủ, không được, Tiểu Ngoạn cùng Tiểu Hiên ở ngay bên ngoài." Ngãi Giai Giai ôm Tề Hiên, ngượng ngùng mà giải thích.

Loại chuyện thân mật này cô chỉ nhận thức qua một lần, hơn nữa còn là mơ mơ màng màng , lúc ấy là do thuốc, căn bản không biết mình đang làm cái gì, khi tỉnh lại, mới biết được mình đã cho người ta, nhưng may là thiếu chủ của cô.

"Bọn họ ở bên ngoài thì ở bên ngoài, em là vợ của anh, sợ cái gì?" Đầu của Tề Hiên tựa vào trên ngực mềm mại của Ngãi Giai Giai, tận tình mà hưởng thụ.

Anh đã nhẫn nhịn sáu năm, sáu năm nay đến một người phụ nữ anh cũng không có chạm qua, nhưng anh đối những người phụ nữ khác cũng không nổi lên hứng thú được, duy chỉ có người con gái nhỏ hiện tại ở dưới thân anh. Sáu năm, giống như ở trong khoảnh khắc này bộc phát toàn bộ vậy, thật sự là khiến cho anh nhịn không được.

"Thiếu chủ, đừng như vậy, người ta bây giờ vẫn chưa phải là vợ của anh?" Ngãi Giai Giai quay đầu, khuôn mặt xấu hổ. Khuôn mặt đỏ hồng hết sức.

Tuy thiếu chủ vẫn nói cô là vợ của anh, nhưng quan hệ của bọn họ vẫn chưa có được xác định.

"Được, lát nữa chúng ta sẽ đi đăng ký, tối nay sẽ bổ sung hôn lễ, nhưng bây giờ, em ngoan ngoãn để cho anh ăn, yên tâm anh sẽ không làm em đau." Tề Hiên thương tiếc nhìn Ngãi Giai Giai, lần nữa nâng lên nụ hôn nhiệt tình mà kịch liệt của mình.

Ngãi Giai Giai không lay chuyển được anh, chỉ có thể khuất phục, nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô thật sự cảm thụ rõ ràng cùng Tề Hiên yêu nhau, lần đầu tiên, cô căn bản không biết rõ chuyện gì xảy ra, cũng không biết là cảm giác gì, lại bất đắc dĩ bị ép mà rời đi.

Ngãi Tiểu Hiên vốn định ở ngoài cửa nghe lén ba mẹ của mình nói chuyện, ai ngờ cái gì cũng không nghe được, đang muốn nghe lại cho kỹ thì đã bị Trần Tiểu Ngoạn lôi đi.

"Mẹ nuôi, mẹ làm sao vậy, nổi giận đến như vậy."

"Tên tiểu quỷ này, khi nào thì học được làm chuyện xấu vậy, lại nghe lén." Trần Tiểu Ngoạn khiển trách, cả người thoạt nhìn cơn tức vô cùng lớn.

"Mẹ nuôi, con chỉ là muốn biết rõ ba cùng mẹ đang nói cái gì, làm gì, mẹ đừng tức giận như vậy được không, con cam đoan lần sau không bao giờ nghe lén nữa." Ngãi Tiểu Hiên cho rằng Trần Tiểu Ngoạn là bởi vì cậu nghe lén mới tức giận như vậy, vì vậy sám hối.

"Tên tiểu quỷ này, chuyện của người lớn, con không hiểu, mau đi ra bên ngoài nhìn xem cái tên kia còn ở đó hay không?" Trần Tiểu Ngoạn rất giống một quả bom sắp nổ tung.

Bên ngoài cái tên kia thật sự là tức chết cô, lại còn nói cô không có ngực không có mông, chẳng lẽ anh ta thì lại có ngực có mông ư, những phụ nữ có ngực có mông kia nhìn thấy cũng có gì tốt đẹp đâu, Diệp Tầm Phương chính là ví dụ tốt nhất.

"Mẹ nuôi, bên ngoài có ư, người ta háo sắc ai, sẽ không phải là mẹ chứ?" Vẻ mặt Ngãi Tiểu Hiên không tin.

Mẹ nuôi cậu dữ như vậy, rõ ràng với dáng người cực kỳ cứng nhắc, giống như không phải loại đàn ông thích, sẽ háo sắc mẹ sao?

"Tiểu Hiên, lời này của con là có ý gì, mẹ nuôi con là ta đây không có bản lãnh khiến cho người ta háo sắc ư, mau nhìn cho ta." Trần Tiểu Ngoạn rất không thích Ngãi Tiểu Hiên nói những lời này.

"Không có ý gì, mẹ nuôi là người con gái xinh đẹp nhất, con ngay lập tức đi xem!" Ngãi Tiểu Hiên biết rõ Trần Tiểu Ngoạn sắp nổi giận, vì vậy kiếm cớ chạy trốn.

Ông trời, sao cậu lại quên mẹ nuôi rất ghét người khác nói dáng người mẹ không tốt, mặc dù là sự thật, nhưng mà có người chính là không muốn tiếp nhận sự thật, xem ra là do địa vị của mẹ tương đối có đẳng cấp, nên cậu cũng chỉ đành nói dối theo vậy.

   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0

    Họ tên
    Email
      + =
    • photouser
      Cloud09:09 12/09/2013
      tốt quá, đọc ở đây không có pic hihi ^^
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam