Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Tác giả: Đồng Niên

Chương 110: Tiệc Sinh Nhật Kinh Hoàng

   
Ads
Hôm nay là của ngày sinh Đông lão gia, trong nhà tân khách đã đến đủ, quan lớn và đám thương gia đều mang theo con gái chưa xuất giá của mình tới, các thiếu gia tới ~ đáp cầu dắt mối, Đông lão gia cũng rất hào phóng mở tiệc chiêu đãi truyền thông, toàn bộ bữa tiệc đều đắm chìm trong một mảnh tốt lành cùng vui vẻ cười nói, có thể nói là cực kỳ náo nhiệt ——

Anh cả, Đông Hải Sinh cố ý ngồi máy bay riêng chạy về mừng thọ cha, anh ta tặng ông cụ chính là nhân sâm ngàn năm, ngụ ý chúc ông cụ Trường Sinh Bất Lão.

Anh hai, Đông Đông Hải đã về trước một ngày rồi, anh ta tặng ông cụ chính là năm chữ, ‘ cha con không có tiền ’.

Mặc dù Đông Đông Hải vô năng, nhưng mà có thân phận địa vị hiển hách nha, hơn nữa diện mạo của anh ta quả thực rất đẹp trai, thực có thể hù dọa người, cho nên trên bữa tiệc rất nhiều cô gái giống như là con thiêu thân lao đầu vào lửa phấn đấu quên mình mà đánh về phía anh ta, Đông Đông Hải là kẻ tới không cự tuyệt, năm sáu cô gái vây quanh tán tỉnh anh ta ~~

"Cha, sao không thấy chú ba vậy?" Đông Hải Sinh anh cả cầm một ly rượu đứng ở bên cạnh Đông lão hỏi.

"Nó sắp tới rồi." Đông lão thản nhiên nói, có thù thì cũng là cha con, cho dù Đông Bác Hải hận ông, trường hợp quan trọng như vậy nó vẫn sẽ nể mặt.

"Lão gia, Tam Thiếu Gia tới." Quản gia vội vội vàng vàng chạy tới nói.

Ông cụ rất bình tĩnh "Ừ" một tiếng, có chút không để ý.

"Lão gia, thiếu gia mang về một cô gái." Con mắt sắc của quản gia lóe lên, bộ dạng có vẻ chưa tỉnh hồn.

"A!" Đông Hải Sinh cười nhạo một tiếng, có người cải tà quy chánh rồi, sau nay anh nhất định phải chúc mừng anh ta.

Con mắt sắc của Đông lão hơi lạnh nhìn lão quản gia, giọng nói cũng rất lạnh, "Lão Hà, rốt cuộc là ông muốn nói cái gì?"

Quản gia lại gần lỗ tai của ông cụ, cẩn thận nói ra, chỉ thấy hai mắt của ông cụ trừng lớn, mãnh liệt hít một hơi lãnh khí, dấu hiệu trúng gió, cái ly trong tay trợt xuống, một tiếng ‘loảng xoảng ’ chia năm xẻ bảy, rượu vung đầy đất.

Ánh mắt xung quanh đồng loạt nhìn về nơi này, động tác uống rượu của Đông Hải Sinh cũng cứng đờ, vội vàng đỡ thân thể phát run, mãnh liệt hít thở của ông cụ, hỏi quản gia, "Chú Hà, ông nói gì với cha tôi rồi, sao ông lại kích động thành ra như vậy?"

"Đại thiếu gia, tôi. . . . . ." Lão quản gia muốn nói lại không nói ra miệng được.

Lúc này, Đông Bác Hải kéo tay Vương Lôi Lôi đang nhát gan rũ đầu nghênh ngang bước đi vào, đám người vây xem đều nhường lối cho anh, anh đi tới trước mặt ông cụ, thấy sắc mặt ông cụ tái xanh, thì anh liếc mắt nhìn lão quản gia, chỉ thấy quản gia bình tĩnh cúi đầu.

Xem ra, ông cụ đã biết!

Môi mỏng kéo ra, anh như tư tà mị nhìn về phía Vương Lôi Lôi, bàn tay nâng cằm của cô ta lên, để cho ông cụ nhìn thấy rõ gương mặt này ~~

"Lôi Lôi, đây là cha tôi, mau gọi cha ~"

Đông Hải Sinh đã khiếp sợ không thôi rồi trừng lớn con ngươi, mặt của ông cụ hoàn toàn từ xanh đến đen ~ giận đến mức máu trong người giống như đang di chuyển ngược lại ~

"Cha ~" Vương Lôi Lôi rụt rè kêu một tiếng, kéo chặt cánh tay của Đông Bác Hải, cô không ngờ tới là Đông Bác Hải sẽ mang cô tới gặp người nhà của anh, cho nên một chút tâm lý chuẩn bị cũng không có, cô vô cùng lo lắng.

"Đông Bác Hải ——"

Đông Hải Sinh giao Đông lão cho quản gia, sau đó lập tức xông lên níu lấy cổ áo của Đông Bác Hải, mặt đen lại rồi cắn răng nghiến lợi, nếu không phải là giận đến mức tận cùng, anh ta cũng sẽ không dễ dàng tức giận .

So với anh ta đang trợn mắt, thì Đông Bác Hải có vẻ nhẹ nhàng, anh bước lui ra sau nửa bước, nhẹ nhàng cầm tay của Đông Hải Sinh, ánh mắt sáng chói, sâu không thấy đáy, "Anh cả, là muốn đánh với tôi một trận trên bữa tiệc mừng thọ của cha."

"Đông Bác Hải, mục đích mày làm như vậy là vì cái gì, làm nhục cha sao? Hay là làm nhục hai anh em chúng tao?" Đông Hải Sinh tức giận đến mức gân xanh nổi lên, hận không thể cắn chết anh.

Đông Bác Hải thản nhiên cười một tiếng, vẻ mặt giả bộ vô hại, "Anh hai, tôi không hiểu anh đang nói gì, chẳng lẽ người tôi thích thì không thể có bộ dáng giống bà lớn như đúc sao?"

"Đông Bác Hải, con mẹ mày, ít giả vờ đi."

Đông Hải Sinh liếc mắt nhìn Vương Lôi Lôi bên cạnh, bộ dáng cô ta lo lắng cho Đông Bác Hải giống như là dao cắt lên trên thịt của anh ta vậy, khuất nhục a ~

"A ——"

Đông Đông Hải cái tên ngu ngốc đi tới, nhìn thấy Vương Lôi Lôi thì giống như nhìn thấy quỷ, theo bản năng mà bật thốt lên, "Mẹ ~" nhưng lại nhớ là mẹ anh ta đã sớm chết rồi, sau đó lại thét lên chất vấn, "Cô là ai? Là người hay là quỷ?"

"Tôi ~" Vương Lôi Lôi không hiểu ra sao mà nhìn về phía Đông Bác Hải, anh đẩy Đông Hải Sinh đang kéo quần áo của anh ra, kéo Vương Lôi Lôi, vuốt đầu của cô dịu dàng nói: "Bảo bối ~ không sao, không cần để ý anh ta."

"Anh hai, đây, đây là chuyện gì xảy ra?" Ngón tay của Đông Đông Hải run rẩy chỉ vào Vương Lôi Lôi, ngớ ngẩn, hoàn toàn làm không rõ tình huống lắm, là anh nhìn lầm rồi, hay là cái thế giới này huyền bí.

Mọi người bắt đầu mở miệng bàn tán. . . . . .

"Không cho quấy rồi nữa, tiếp tục yến tiệc. . . . . . Khụ khụ." Đông lão bực bội ho khan, giữ tất cả mọi người ở lại, Đông Hải Sinh kiềm chế lại tâm tình kích động của em trai, oán hận nhìn chằm chằm Đông Bác Hải đắc ý kiêu ngạo ~

"Không phải, anh ~ cô gái kia là ai a, sao lại có dáng dấp giống mẹ như đúc, không phải mẹ mình đã chết hơn hai mươi năm sao, chẳng lẽ đã sống lại?" Trong đầu anh thật là loạn.

"Đầu óc mày đầy phân à." Đông Hải Sinh không nhịn được giận dữ mà mắng anh ta một câu, nó thật sự ngu ngốc! Hay là thật sự thật sự ngu ngốc! Này mà cũng không nhìn ra được, Đông Bác Hải là cố ý tìm cô gái dáng dấp giống mẹ bọn họ như đúc làm tình nhân, làm nhục cha, làm cho bọn họ nhục nhã.

Đông Hải Sinh cũng sắp tức điên rồi, cái tên ngu xuẩn này vẫn còn đang rối rắm trong loại vấn đề ngu ngốc này ~~

"Anh, anh đi đâu vậy?" Thấy anh đi, thì Đông Đông Hải cũng đuổi theo hỏi.

"Lão Hà, đỡ tôi đi vào nghỉ ngơi ~" ông cụ tức giận đến mức huyết áp tăng cao, sắc môi trắng bệch, thằng thứ ba thật là con trai tốt của ông ~ cho ông một phần vui mừng lớn như vậy.

"Dạ, lão gia." Lão quản gia trừ thở dài vẫn là thở dài, tiểu thiếu gia này đùa giỡn thật sự là quá lớn, coi như không niệm tình thân, thì cũng đừng phá quan hệ thành mảnh nhỏ như vậy, hận lẫn nhau thấu xương thôi.

"Bảo bối, mệt mỏi không?" Đông Bác Hải vuốt ve mặt của Vương Lôi Lôi, dịu dàng khẽ cười nói.

"Có chút." Cô không phải là mệt mỏi, mà là cô sợ tới mức chân có chút mềm nhũn, đây là lần đầu tiên cô tham dự trường hợp này, khẩn trương đến mức mệt lả.

"Vậy tôi đưa em đi vào nghỉ ngơi ——"

Đông Bác Hải ôm cô như ôm công chúa, ôm ngang Vương Lôi Lôi lên, nghênh ngang đi vào trong nhà, đi lướt qua ông cụ ở phía trước và cùng ông gặp thoáng qua.

Thấy bọn họ như vậy, sắc mặt ông cụ nhất thời khuất nhục, quả đấm siết chặt, giọng run rẩy gọi anh lại, "Lập tức chia tay với cô ta."

Bước chân của Đông Bác Hải dừng lại, cũng không quay đầu lại, cười nhạt nói: "Tại sao?"

"Chỉ bằng ta là cha con. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . ."

Ông cụ tâm tình kích động nên ho khan một trận dữ dội, quản gia vuốt lưng giúp ông.

Lúc này Đông Bác Hải mới xoay người, hơi nheo mắt lại rồi đưa mắt nhìn ông, nụ cười cong cong giương lên ở khóe miệng, môi mỏng khẽ mở. . . . . .
   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
    Close
    • photouser
      bao 05:07 15/07/2014
      bạn ơi, Chúc Sử với phân heo đều có âm đọc là "zhu shi",mà phân heo trong tiếng hoa 2 chữ lại đảo vị trí cho nhau nên chữ Trư đồng âm với Chúc,không phải với Sử nha. hì hì mình chỉ góp ý v thôi :D cám ơn bạn, mình thích truyện của bạn lm
    • photouser
      van thi diem chau12:07 07/07/2014
      dang doc toi chuong 117 thay cung hap dan lam....dc nua doan duong roi ma thay ai cung kj bi het.....ke ca dua tre 8 tuoi lun........sacccccc
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam