• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Thu Lệ

Nam Cung Minh Húc ở trong một bệnh viện rất có uy tín tại thành phố Kỳ Lâm, nhưng so với bệnh viện quốc tế hạng nhất Ái Anh thì việc chữa trị, khoa học kỹ thuật, bảo an đều kém xa khắp mọi mặt.

Có thể rõ ràng thấy được đây không phải là lần đầu tiên Ân Dao đến đây, không cần hỏi thăm cứ kẻ nào đã dẫn theo Diệp Cẩn Niên đi thẳng tới trước cửa phòng bệnh của Nam Cung Minh Húc.

Xuyên thấu qua cửa phòng bệnh, có thể nhìn thấy Nam Cung Minh Húc đang ngồi bên cửa sổ, bị ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào khiến gò má có chút tái nhợt, quần áo bệnh nhân trắng xanh đan xen hơi có vẻ to lớn mặc lên người, khiến cho bóng lưng đã nguội lạnh lại càng thêm tiêu điều, giống như cảm nhận được tầm mắt của hai người nên quay đầu nhìn về phía cửa.

Sau khi thấy rõ bóng dáng Diệp Cẩn Niên thì ngẩn ra.

Tuy rằng trên đường đi, Ân Dao đã nói với Diệp Cẩn Niên về thương thế của Nam Cung Minh Húc, nhưng lúc nhìn thấy dáng vẻ anh ta tiều tụy ngồi trên xe lăn, Diệp Cẩn Niên nhìn anh ta có chút không dám tin tưởng.

Sở Nhược cũng không gây tổn thương đến Nam Cung Minh Húc, nhưng chẳng ai có thể nghĩ tới lúc Nam Cung Minh Húc đến bện viện đã bị người động tay động chân vào xe, Toàn Hạo suốt đêm đi qua làm phẫu thuật cho anh ta, tuy rằng có thể giữ được mạng sống, nhưng đôi chân này muốn hoàn toàn đứng thẳng lên lần nữa, vẫn còn cần cả một quá trình trị liệu khá dài.

"Niên Niên. . ." Ân Dao có chút do dự liếc nhìn Diệp Cẩn Niên. Bất kể là xuất phát từ tình bạn với Thiệu Tư Hữu hay là Diệp Cẩn Niên, cô đều thật lòng không hy vọng Diệp Cẩn Niên và Nam Cung Minh Húc còn có bất kỳ dính dán gì. Nhưng cô cũng biết, từ lúc Nam Cung Minh Húc vì Diệp Cẩn Niên mà đến biệt thự của Flores trở đi, phần dính dán này nhất định không thể nào cắt đứt được.

Tư hữu, cậu ấy biết rất rõ chuyện này sẽ sinh sôi ra hậu quả rất khó giải quyết, nhưng cuối cùng vẫn phải nhờ Nam Cung Minh Húc đến giúp đỡ, vì cái gì, cũng chỉ là vì Diệp Cẩn Niên có thể có thêm một phần bình an.

"Chị ở đây chờ em đi." Diệp Cẩn Niên cắn răng hít sâu một hơi nói với Ân Dao, đưa tay đẩy cửa đi vào, nên đối mặt vẫn phải đối mặt, hai chữ ‘trốn tránh’ này chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của Diệp Cẩn Niên cô.

Tuy rằng biết rất rõ, với tình trạng bây giờ thì Nam Cung Minh Húc sẽ không gây tổn hại gì đến Diệp Cẩn Niên, nhưng Ân Dao vẫn cứ không yên tâm quan sát qua cửa sổ, sau đó, bấm điện thoại trong tay.

Gần tới hoàng hôn, ánh nắng chiều chiếu xéo vào phòng bệnh, khiến bóng người bên cửa sổ tan vào ánh vàng óng nhàn nhạt, trên bệ cửa sổ chậu hoa xanh biếc đang đứng đon gió đung đưa cành lá, khiến gương mặt tuấn tú nhợt nhạt của anh ta không ngừng chập chờm bóng mờ.

Khoảnh khắc lúc Diệp Cẩn Niên đến gần cửa, ánh mắt của Nam Cung Minh Húc trước sau vẫn khóa chặt bóng dáng của cô, giống như có chút không thể tin được một giây trước mình vẫn đang nhớ nhung bóng dáng đó, một giây sau đã xuất hiện trước mặt mình, trong con ngươi màu nâu thâm thuý loé lên ánh sáng vui sướng.

Cô vẫn tới.

Tuy rằng anh đã dặn dò Ân Dao hết lần này đến lần khác là không cần nói bệnh tình của anh cho cô biết, nhưng trong lòng vẫn mong đợi cô, cho tới bây giờ đều mãnh liệt như vậy.

Diệp Cẩn Niên trực tiếp đi tới, đưa tay đóng cửa sổ lại, sau khi ngoảnh lại thấy Nam Cung Minh Húc vẫn đang nhìn cô, giải thích: "Buổi tối có chút lạnh, gió thổi lâu đối với thân thể anh không tốt."

"Ừ." Hiếm thấy thuận theo, giọng nói của Nam Cung Minh Húc rất khàn khàn, ánh mắt lại hết sức sáng ngời.

So với lúc ở biệt thự của Flores, lúc này sắc mặt cô hồng nhuận rất nhiều. Anh đã từng nghi ngờ không hiểu hành động cố chấp với Niên Nhạc Nhạc của mình, cho đến ngày đó nghe chính miệng cô nói ra, mới có đáp án.

Thì ra bất kể là mặt mũi hay số tuổi thế nào, người mà anh say đắm từ đầu đến cuối đều là cô.

"Ngồi ở đây lâu rồi à? Có muốn quay về giường nghỉ ngơi một chút không?" ánh mắt Diệp Cẩn Niên nhanh chóng quét qua hai chân bó một lớp thạch cao thật dày của Nam Cung Minh Húc, cố gắng để cho giọng nói của mình không nghe ra có khác thường, hỏi.

"Không cần." Nam Cung Minh Húc liếc nhìn theo ánh mắt cô lên chân mình, trong mắt thoáng qua một tia sáng, sau đó tốc độ nói chuyện có chút tăng nhanh: "Đợi thêm mấy ngày nữa là có thể sắp xếp tập vật lý trị liệu, nhiều nhất là một năm, anh nhất định có thể đứng lên, thật đấy."

"Vậy thì tốt." Giọng nói gần giống như cam kết khiến Diệp Cẩn Niên khẽ nghiêng đầu qua một bên, xoay người đặt bó hoa thăm bệnh trong tay lên bàn, khi thấy hoa hồng kiều diễm trong bình thì động tác dừng lại, sang tay đặt hoa dựa đứng thẳng vào tường theo mép bàn.

Hoa hồng trong phòng bệnh cô mỗi ngày đều được đổi, chị gái và Ân Dao cũng biết không thích, loại hoa mềm mại này chỉ thích hợp trong nhà kính thực vật, chỉ có Nam Cung Minh Húc, cố chấp cho rằng cô yêu thích loại hoa này, từ việc lúc ‘Diệp Cẩn Niên’ còn hôn mê cũng xuất hiện trong phòng bệnh không gián đoạn là có thể nhìn ra được.

Nam Cung Minh Húc cố chấp cho rằng lúc còn ở nhà Nam Cung, cô ra vẻ thích thì thật sự thích, nhưng lại không biết, chút vui sướng đó cũng không phải đến từ loại hoa tượng trưng cho tình yêu này, mà chỉ là bởi vì, những bó hoà đó là món quà duy nhất anh ta tặng cho mình.

Ánh mắt Nam Cung Minh Húc vốn dĩ còn mang theo vài phần mong đợi trong nháy mắt nhuộm chán nản. Quen biết nhiều năm, anh nghe ra được xa cách và khách khí trong giọng nói của Diệp Cẩn Niên. Đè nén cơn hon nơi cổ họng, trên mặt Nam Cung Minh Húc cười thêm mấy phần khổ sở.

Anh nhớ cô, muốn gặp cô, nhưng cũng biết Diệp Cẩn Niên đến đây là vì cái



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
snowcold20:11 21/11/2016
tình yêu ơi cho ra chương mới đi ngóng lắm òi
Avatar
Duong nguyen11:11 13/11/2015
Viet nhah nhah di add oi Hay lam
Avatar
Duong nguyen11:11 13/11/2015
Viet nhah nhah di add oi Hay lam
BÌNH LUẬN FACEBOOK