• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Vân Anh

Đảo mắt đã là ba ngày sau.

Ba ngày này, Diệp Oản Oản phần lớn thời gian đều là ngủ và sửa sang lại trí nhớ của kiếp trước.

Tư Dạ Hàn cùng kiếp trước vẫn như thế, suốt ba ngày cũng không có xuất hiện, từng người trong phòng đều vùi đầu vào làm việc, nói chuyện với cô cực ít, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không dám cùng với cô đối mặt.

Nhà ở lớn như vậy, giống như bị bỏ hoang.

Diệp Oản Oản thay đổi quần áo ngủ, liếc nhìn thời gian trên đồng hồ, ngay sau đó xuống lầu hướng trong sân đi tới.

Tối nay ánh trăng rất tốt, gió mát hiu hiu, để cho cái nhà tù âm trầm trong trí nhớ cũng không đáng sợ tới như vậy.

Thật ra thì, cảnh trí của ngôi nhà rất đẹp, dù sao cũng là Tư Dạ Hàn tự mình thiết kế, còn mời cả đoàn đội kiến trúc cấp thế giới, ở vị trí phong thủy bảo địa tốt nhất Đế Đô, hao tốn suốt năm năm thời gian mới hoàn toàn làm xong.

Chỉ tiếc, kiếp trước đừng nói thưởng thức, đối với cái nhà tù nhốt bản thân, cô chỉ có căm ghét, chỉ muốn hoàn toàn đem nó phá hủy.

Đập vào mắt liền có thể thấy, một mảng lớn cỏ cây bị thiêu hủy, cố ý kéo cắt toàn bộ vườn hoa, cái ao cũng là một mảnh đục ngầu. . . Những thứ này đều là "Kiệt tác" của cô.

"Oản Oản —— "

Lúc này, một thanh âm quen thuộc đột ngột vang lên ở trong gió đêm.

Diệp Oản Oản thu hồi ánh mắt trên một mảnh hoa hồng khô héo, thuận theo phương hướng âm thanh truyền tới ngước mắt nhìn.

Chỉ thấy đối diện ánh sáng, người đàn ông mặc một bộ âu phục xa hoa đắt tiền được chế tác riêng, mặt mũi thâm thúy tuấn dật, khí độ bất phàm.

Không khỏi không thừa nhận, chỉ cần gương mặt cùng một thân khí độ này, Cố Việt Trạch quả thật có đem cô mê đến thần hồn điên đảo.

Chẳng qua, nếu là cùng so với tên yêu nghiệt Tư Dạ Hàn, trong nháy mắt liền lộ ra nhạt nhẽo rồi.

Cố Việt Trạch đứng cách xa cô mấy bước, nhìn cô một cái, chân mày nhất thời không dễ phát hiện mà nhíu lại.

Diệp Oản Oản tự nhiên phát hiện cái phản ứng nhỏ xíu này của anh ta, vì vậy đôi mắt liếc nhìn lối ăn mặc của mình lúc này.

Giờ phút này cô vẫn mặc một bộ trang phục chủ lưu kim loại nặng, trên mặt vẽ nùng trang hù chết người.

Bởi vì trong tủ treo căn bản không có quần áo bình thường, vì vậy cô mới thẳng thắn trực tiếp giữ vững hình tượng trước, cũng coi là tránh cho chính mình trong thời gian ngắn thay đổi quá lớn, đưa tới hoài nghi.

Cố Việt Trạch ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, trên khuôn mặt anh tuấn tràn đầy thất vọng, "Oản Oản! Em làm sao có thể như thế cam chịu chìm vào đọa lạc, đưa đi lên cửa mặc cho người ta làm nhục!"

Cam chịu chìm vào đọa lạc?

Diệp Oản Oản cẩn thận tỉ mỉ lấy bốn chữ này, lòng tràn đầy tự giễu.

Kiếp trước, cả trái tim của cô đều đặt ở đây trên người của anh ta, vì để có thể bảo vệ thân thể trong sạch, không tiếc đem mình biến thành cái bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ.

Kết quả, chỉ đổi được một câu "Chìm vào đọa lạc" của anh ta.

Cô biết Thẩm Mộng Kỳ nhất định sẽ không ở trước mặt Cố Việt Trạch nói lời khen cho cô, nhưng nếu anh ta còn có một chút tình ý với cô, thì cũng không thể chỉ tin tưởng lời nói một bên của Thẩm Mộng Kỳ.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản đang muốn mở miệng, sống lưng đột nhiên dâng lên một trận lạnh lẽo.

Tư Dạ Hàn. . .

Lúc này anh ta đang ở phụ cận gần đây!

Cô cơ hồ là theo bản năng phát giác được hơi thở của người đàn ông kia.

Kiếp trước cô căn bản cũng không biết Tư Dạ Hàn ngay tại đây âm thầm nhìn thấy, nghiêm nghiêm thật thật cắm sừng cho Tư Dạ Hàn, khiến cho tất cả cơn ác mộng của cô bắt đầu. . .

Diệp Oản Oản nhẹ nhàng thở phào một cái, cưỡng ép làm cho bản thân quên đi sự tồn tại của Tư Dạ Hàn, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía Cố Việt Trạch, khẽ cười một tiếng nói, "Không biết Cố công tử bây giờ là lấy thân phận gì chất vấn tôi đây? Vị hôn phu trước của tôi? Hay là. . . Chồng của chị họ tôi?"

Nghe được rõ ràng Diệp Oản Oản giễu cợt hỏi ngược lại, sắc mặt Cố Việt Trạch trầm xuống, "Oản Oản, anh biết em hận anh, nhưng anh cũng là thân bất do kỉ, vô luận như thế nào, em biến thành hôm nay cái bộ dáng này, anh cũng có một phần trách nhiệm, em bây giờ lập tức theo anh đi, anh đưa em rời đi Đế đô!"

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Dương Kỳ19:10 05/10/2018
chỉ tôi viết với
Avatar
tinh linh04:09 14/09/2018
Truyện hay nè . dịch củng hay lun .
Avatar
Admin08:08 08/08/2018
VNGHKN: hic, ad chịu á bạn ơi
Avatar
NVGHKN15:07 29/07/2018
cho hỏi nam chính tên trần an là truyện gì
Avatar
NVGHKN15:07 29/07/2018
cho mình hỏi truyện có nam chính tên trần an là truyện gì
BÌNH LUẬN FACEBOOK