• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiết mục hợp ca là bài hát về trường học, Giang Đường nói rằng ở học kỳ trước cô giáo có từng dạy qua rồi, nhưng mà Thiển Thiển không có chút ấn tượng nào.

Bởi vì số lượng người tham gia hợp ca quá nhiều, ngoại trừ hội trường lớn và sân tập thể dục ra thì không có chỗ nào khác có thể chứa nhiều người như vậy, nhưng hội trường lớn thì chỉ có lúc diễn ra dạ hội mới mở ra, còn sân tập thể dục thì quá lớn, âm thanh dễ bị lan truyền, hơn nữa có nhiều người như vậy cũng không thuận tiện cho việc quản lý, cho nên các giáo viên bàn bạc một chút, dựa theo số lớp học mà chia thành ba tổ, mỗi giáo viên phụ trách mang một tổ đi tập luyện.

Tổ của bọn Thiển Thiển tương đối may mắn, giáo viên hướng dẫn của tổ cô bốc thăm được địa điểm tập luyện là phòng học ở cạnh cầu thang, phòng học cạnh cầu thang có gió to, cũng không nóng, còn có thể ngồi ca hát, không giống như hai tổ kia phải đứng tập luyện.

Giáo viên hướng dẫn đứng trên bục giảng dùng micro dạy từng câu từng câu một trong bài hát hợp ca cho các học sinh, bọn Thiển Thiển và Giang Đường ngồi cùng một hàng, quan sát thấy giáo viên không rãnh rỗi để ý đến mình, cũng yên tâm rất nhiều, chỉ cần học thuộc lời bài hát, những người khác dùng để hát, cô thì dùng để đọc, dù sao hình dáng phát ra của miệng phù hợp với người khác là được rồi.

Nhưng việc ngồi luyện ca hát này cũng chỉ diễn ra tốt đẹp có một ngày thôi, liền bị giáo viên nhà trường đặc biệt thuê đến chặt đứt.

Bởi vì Nhất Trung đã sửa chữa. Sau vài năm thì đã tuyển được rất nhiều học sinh ưu tú, trong đó còn có lãnh đạo của các trường cao đẳng ở thành phố A cũng đã cảm nhận được con đường phía trước của Nhạc Kỳ Sâm và Lục Diệp là không thể lường được, đang dốc sức vượt qua Hoa Trung, trở thành trường cao đẳng hạng nhất, cho nên mọi việc đều muốn đến gần Hoa Trung một chút, ngay cả trận đấu hợp ca lần này cũng không bỏ qua, đặc biệt mời ca sĩ nổi tiếng của thành phố A đến làm hướng dẫn.

Giáo viên hướng dẫn vừa đến, nhìn thấy tất cả bọn Thiển Thiển đều ngồi hát, ngay lập tức liền mất hứng, sau khi chào hỏi với giáo viên hướng dẫn của tổ này xong, liền nhận lấy micro nói: "Toàn bộ các bạn đều đứng lên cho tôi! Thử nhìn dáng vẻ hiện tại của các em xem, ngồi, nằm sấp, nghiêng ngả! Có người nào ca hát mà như vậy không chứ! Lúc thi đấu thì các em phải đứng hát, còn hiện tại là đã quen ngồi hát rồi, đến lúc đó sửa không được thì phải làm sao đây? Tất cả đứng lên, đứng thẳng lên! Thẳng eo, thân người thả lỏng, ngẩng đầu ưỡn ngực, hóp bụng."

Anh ta nói chuyện với tốc độ khá nhanh, mang theo giọng điệu phê bình, Thiển Thiển luống cuống tay chân làm theo yêu cầu của anh ta đứng thẳng người lên.

Sau khi thấy bọn học sinh đứng có nề nếp xong, giáo viên hướng dẫn hài lòng gật đầu một cái, sau khi cầm micro dạy bọn họ tập luyện thanh nhạc một chút, liền cho bọn họ đứng lên hát.

Thiển Thiển bắt chước nhép miệng hai lần, cảm thấy nghe âm thanh cũng khá tốt, nhưng hiển nhiên là giáo viên hướng dẫn vẫn cảm thấy không đủ, bởi vì anh ta đi từ trên bục giảng xuống, đầu tiên là anh ta cho toàn bộ học sinh ngồi xuống hết, sau đó để từng hàng đứng dậy hát cho anh ta nghe, anh ta lại sửa từng người từng người một.

Một hàng có 15 người, mà tổ này có tổng cộng 210 người, nếu cứ để cho anh ta chỉnh từng hàng từng hàng một như thế này, thì phải chỉnh đến khi nào đây chứ? Nghe anh ta nói như thế, bọn học sinh kêu rên sống không bằng chết.

Anh ta lại nghiêm mặt nói: "Ầm ĩ như thế làm gì chứ? Tôi không ngại phiền mà các bạn lại ngại phiền sao? Những người khác luyện tập với âm lượng nhỏ!"

***

Thấy thầy hướng dẫn thật sự là hướng dẫn qua từng hàng từng hàng đã sắp đến mình rồi, Thiển Thiển nhất thời nóng nảy, cô đang đứng ở vị trí thứ năm ở hàng thứ tư, bên tay phải là Lâm Nhược Vân, tay trái là Phương Lam - lớp phó đời sống của lớp, sắp xếp như vậy là bởi vì để tránh cho cô ngồi ở vị trí gần hành lang giả vờ hát có thể bị giáo viên phát hiện.

Hơn hai trăm người tham gia đoàn hợp ca, cô giả vờ hát thì có thể không bị phát hiện, nhưng chỉ có mười lăm người hát thôi, cô giả vờ hát thì khả năng bị phát hiện cao hơn rất nhiều.

Thiển Thiển sốt ruột quan sát trái phải, tổng cộng phòng học có hai cái cửa, một cái khóa, còn một cái thì có giáo viên canh chừng rồi....

Bây giờ cô trốn đi vệ sinh vẫn còn kịp phải không!?

Thiển Thiển hạ giọng nói cách này cho Lâm Nhược Vân biết.

Lâm Nhược Vân nghe xong, nhíu mày nói: "Cậu làm như vậy còn nguy hiểm hơn nữa đấy Thiến Thiển, dù sao thì cậu đi có khả năng sẽ không quay lại nữa được hay sao? Vừa rồi thầy giáo cũng đã nói rồi, sau khi luyện tập kết thúc sẽ điểm danh đấy!" Cô dùng ánh mắt nhìn sang bên cạnh ý bảo Thiển Thiển cũng nhìn sang thầy hướng dẫn đang sửa phát âm của một bạn học, rồi tiếp tục nói: "Hơn nữa thầy có nói rằng, nếu lúc này có ai đi toilet, chỉ cần thầy nhìn thấy, thì khi trở về sẽ tập luyện riêng cho người đó."

"Vậy, vậy phải làm sao bây giờ đây?" Thiển Thiển gấp đến mức muốn khóc.

".....Cũng không có biện pháp nào khác đâu." Lâm Nhược Vân cố gắng trấn an cô, nói: "Thế này đi, cậu tùy tiện ngâm nga cùng chúng mình đi, biết đâu thầy sẽ không nghe ra được thì sao?"

Tuy rằng nói như vậy, nhưng chính Lâm Nhược Vân cũng biết cái khả năng "biết đâu" này là nhỏ đến mức nào.

Cho nên "kỳ tích"



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Admin05:03 19/03/2016
truyện sẽ được đăng tiếp bạn ạ đón đọc nhé
Avatar
Nhóc kute10:03 17/03/2016
Sao lại ngưng vậy
BÌNH LUẬN FACEBOOK