• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Bách Khả, cô bị chết đuối trong bồn tắm sao?" Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu gào chói tai.

Tôi từ từ khoác chiếc áo choàng tắm lên, kéo cửa phòng tắm một cách chậm rì, vốn có chút căng thẳng, nhưng sau thấy hình tượng của người khác, không nhịn được phì cười.

"Cười cái P a, mau ra đây." Một người sói đã khôi phục lại hình người bọc trên mình một chiếc ga giường màu hồng đang trợn mắt, vị trí đầu vai vừa đúng là cái nơ con bướm, chính xác là nhân vật bà ngoại sói.

"Anh thật sự là người sói sao?" Mặc dù chính mắt thấy hắn biến thân, nhưng tôi vẫn có vẻ không chắc chắn lắm.

"Nói nhảm, chẳng lẽ là người chó, mau đi ra nhanh cho tôi, tôi muốn tắm." Hắn không nhịn được rống lên.

Tôi nhường phòng tắm lại cho hắn, để cho hắn tắm rửa. . . . . . Ôi chao, không có cách nào mà thay quần áo.

Không lâu sau, họ Âm trên đầu còn đang bốc lên khí nóng ra khỏi phòng tắm, lần này đổi thành bọc người bằng khăn tắm.

Mặc dù rất tò mò, mặc dù có chút khó có thể tin, nhưng tôi không thể không nói, loại hàng này có dáng người không tệ.

"Anh vẫn chỉ có thể quấn bằng ga giường thôi." Tôi nhẹ giọng đề nghị, bộ dáng này của hắn quá gì kia rồi, tôi chính là nữ chủ ngây thơ, chứ không phải nữ chủ lang sói!

(Lời tác giả: Con gái a, không nghĩ tới da mặt của con cũng không mỏng a. )

"Dơ bẩn." Hắn không chút khách khí leo lên giường.

Tôi kéo chăn lên, đem mình gói lại rất kỹ lưỡng, hai người trên một cái giường, một cái giường , một ngồi, một đứng, cứ như vậy song son nhìn nhau.

Một hồi lâu, hắn cam chịu thở dài nói: "Muốn hỏi cái gì, hỏi đi."

"Làm sao anh lại là người sói?"

"Làm sao cô lại là người?"

". . . . . . !"

Hắn đùa cợt liếc nhìn tôi đây không phản bác được: "Rất nhiều việc không có bởi vì cho nên, tồn tại chính là tồn tại. Hiểu?"

Tôi lắp bắp gật đầu, thận trọng nói: "Vậy anh khát máu sao?"

Lông mày hắn nhướng cao: "Cô sợ tôi ăn cô?"

Tôi theo bản năng lui về sau hai bước: "Không phải anh ăn thịt người chứ?"

"Cô đoán xem?"

Tôi cười lạnh lùng, dưới chân lui lại hai bước: "Tôi tin tưởng anh là người văn minh. . . . . .Ah. . . . . . Người sói văn minh."

"Vậy cô đứng xa thế làm gì? Tới đây!"

Tôi chần chừ không tiến tới: "Sao anh không trở về nhà?"

"Cô cho rằng tôi muốn ở lại đây sao?" Hắn khó chịu nói nhỏ: "Nếu bà nội mà nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác này của tôi lại muốn càm ràm!"

"Vậy tôi giúp anh hong khô quần áo, anh về nhà thôi."

"Có thể, trước giặt quần áo đi, sau đó sẽ hong khô, thuận tiện làm giúp cho tôi phần ăn tối, sau đó gọi một chiếc xe taxi."

Tôi ngây người không nói gì, chỉ có loại thiếu gia nhà giàu xấu xa ngang ngược này mới có thể đem một người không tính là quá quen biết sai bảo hùng hồn như thế!

"Đừng có suy nghĩ vớ vẩn, tôi không ăn người, nhanh lên giường ngủ."

"Anh thì sao?"

"Cô quản nhiều như vậy không thấy mệt mỏi sao? Mau tới đây."

Tôi giống như người gặp cảnh khốn cùng ngồi ở mép giường, thấy hắn không có ý định rời đi, lại hỏi: "Đêm hôm trước con chó trắng tới nhà của tôi. . . . . .Ách. . . . . . Con sói trắng cũng là anh phải không?"

"Ánh mắt cô có vấn đề sao?"

Tôi lắc đầu.

"Không có vấn đề sao không nhìn chính mình?" Người này thật sự không dễ nói chuyện, không đủ sức tranh chấp với hắn.

"Sao anh lại bị thương? Sao anh lại tới nhà của tôi?"

Chân mày đang nhíu chặt của hắn hơi giãn ra, vừa nhớ lại vừa nói: "Tôi cũng không biết, sau khi vào quán trọ mới phát hiện có người theo dõi, sau khi cô đi, bọn họ liền xuất hiện, một người trong đó dùng đạn Bạc bắn đả thương tôi, mặc dù chỉ làm trầy da, nhưng lại làm cho tôi không có cách nào biến trở về hình người, tôi sợ hù dọa người đi đường, không thể làm gì khác hơn là men theo mùi tìm tới chỗ này, vốn là hy vọng tìm vận may, ai biết được cô không phân biệt rõ sói và chó, đần độn u mê mời tôi vào nhà."

Thì ra Người sói thật sợ Bạc, xem ra tiểu thuyết không hoàn toàn là bịa đặt .

"Người nào lại muốn hại anh nhiều lần như thế?"

Hắn bất mãn cau mày: "Cô có thể đổi tính từ này được không? Sao cô lại khiến tôi cảm thấy mình bị người ta căm hận thấu xương thế!"

Tôi che miệng cười trộm: "Cái người kia người đã nhiều lần hại anh à?"

Hắn trừng tôi ra vẻ cảnh cáo, Lông mày nhíu lại thành một ngọn núi nhỏ: "Nếu như mà tôi biết ai tự tìm đường chết, cũng sẽ không ở nơi này cùng cô nói chuyện tào lao rồi." Giọng nói của hắn rất bực bội khiến tôi giật mình, ngay sau đó, lỗ mũi chợt ngứa, hắt hơi một cái.

Tôi ấm ức thở dài: "Tôi lại bị cảm."

"Ngủ đi, tôi gọi điện thoại cho bà nội." Hắn vỗ vỗ đầu của tôi, rồi đi ra khỏi phòng ngủ.

Mới mấy ngày ngắn ngủi mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, tôi căn bản không ngủ được, sau khi cảm thấy ấm lên, tôi mở laptop, tìm tòi những bài báo có liên quan đến người sói. Mặc dù rất nhiều bài báo, nhưng là phần lớn là viết liên miên bất tận, không có trọng tâm, càng xem càng thấy nhàm chán, đang âm thầm oán trách, Âm hạng Thiên liền bước vào.

Hắn nghiêng đầu liếc trang web, rồi hào hào hứng hứng nằm một bên.

Tôi không nói gì nhìn hắn một lát, dùng đầu ngón tay chọc chọc lưng hắn.

"Làm gì vậy?"

"Anh có thể ra ghế sa lon ngủ không?"

Hắn lật người, nhìn tôi như một đứa ngốc: "Tôi không phải là ngu ngốc, sao có giường lại không ngủ, mà phải ngủ trên salon?"

Tôi ấp úng cúi đầu cong ngón tay lên: "Như vậy không tốt lắm."

Hắn ồ một tiếng: "Vậy tôi sẽ làm cho cô một cái cũi."

Tôi nhướng mày trừng hắn: "Tôi cũng không phải là chó, sao phải ở trong cũi? Còn nữa, đây là nhà tôi, tôi là con gái, là đàn ông cũng phải biết điều chứ."

"Không sai, tôi cũng biết rõ." Hắn kéo chăn lớn nói bừa, tỏ rõ cách làm của hắn chính là như vậy.

Tôi trừng hắn, tôi dùng sức trừng hắn, tôi dùng ánh mắt giết người trừng hắn, nhưng người tôi nhìn căn bản không nhìn tôi.

Qua một hồi nội tâm mãnh liệt lên án, tôi ôm chăn đi ra phòng khách ngủ trên ghế salon. Mặc dù căn phòng của các chị học lớp trên trống không, nhưng tôi không có chìa khóa, chỉ có thể chịu uất ức một đêm.

Nằm ở trên chiếc ghế salon nhỏ, tôi suy đông nghĩ tây một chút, thật lâu sau mới ngủ , sau đó bắt đầu nằm mơ, trong mơ có một người kéo tôi vào hang sói, đặt tôi trên một bàn ăn rất lớn, chủ trì yến tiệc là một con sói xám và một con sói đỏ rất tao nhã lễ độ, một con dê được mời tới làm khách cười gằn nói: "Gần đây ăn cỏ quá nhiều, có chút nhiệt, bây giờ chúng ta ăn thịt thôi."

ôi tức giận mắng con dê không theo gương tốt, còn muốn kêu con sói đỏ phải thường xuyên dạy dỗ nó, nhưng bất luận giãy giụa thế nào cũng không thể nhúc nhích, cuối cùng cuống cuồng tỉnh dậy.

Tôi liếc mắt đồng hồ báo thức, mới sáu giờ rưỡi, quyết định ngủ tiếp, nhắm mắt lại, chợt thấychiếc gối dưới đầu rất cứng rắn. Suy đi nghĩ lại, đồng hồ báo thức dường như nên ở trong phòng ngủ, nghĩ đến điều này, tôi bật ngồi dậy, dụi mắt, người nào đó đang ngủ rất say. Lại xoa xoa lần nữa, đúng là hắn đang ở chỗ này.

Ông trời ơ! Hắn mang tôi vào phòng ngủ lúc nào? Còn chiếm đoạt gối đầu của tôi, còn sử dụng cánh tay hắn làm hàng nhái.

"Sao anh lại ở đây. . . . . . Không đúng, sao tôi lại ở đây?"

Hắn lơ đễnh mở mắt"Không cần phải quá cảm kích tôi."

"Hả? Phi, ai cảm kích anh? Anh không biết nam nữ “thụ thụ bất tương thân” sao?"

Hắn lơ đễnh trề môi: "Cũng không phải là lần đầu tiên."

"Không giống nhau!" Tôi tức giận trợn trừng mắt nhìn hắn: "Lần trước anh là sói."

"Còn không phải cũng là tôi sao?" Hắn gật gật đầu, động tác đặc biệt hiên ngang, dừng lại một chút rồi lại tiếp tục nói: "Nếu như không muốn bị hiểu lầm thì hãy mau rời giường."

"Hả?"

Hắn cười tủm tỉm nhắm hai mắt lại, nhìn vẻ mặt của hắn, hắn muốn tìm lại cảm giác ngủ. Sau đó tôi phạm vào một lỗi lầm, lỗi lầm mà 80% phái nữ cũng sẽ phạm phải.

Tôi bị bộ dáng đẹp trai, vẻ mặt lười biếng của hắn dụ dỗ từng chút một, kết quả, lần này làm hại hai đứa tôi bị bà nội và tổ hai người áo đen chợt vọt thẳng vào phòng ngủ .

Tôi chán nản a, tôi muốn đập đầu vào tường, tôi hối hận muốn chết, sau khi tỉnh lại tôi nên lập tức đi tìm thợ mộc sửa lại cái cửa, mà không phải nhìn người sói nào đó đến ngẩn người, nhưng hối hận có tác dụng gì? Chúng tôi rõ ràng chính là quần áo xốc xếch nằm trên giường, điều đáng sợ nhất chính là, hắn còn nhìn thẳng vào mặt của mọi người rồi nhìn hai người áo đen nói: "Đi mua cho tôi bộ quần áo, đừng quên mua quần lót."

Tôi nghẹn họng nhìn trân trối, sau đó cho ra hai kết luận — đầu tiên, hàng này là cố ý hại tôi, thứ hai, hắn tuyệt đối không chịu lùi bước!

"Bách Khả, cháu cần gì không? Bà nội mua giúp cháu." Bà nội Âm lại dùng cái nụ cười mờ ám đó kích thích tôi.

Tôi không nói gì lắc đầu, bọn họ xuất hiện tại nơi này, chứng tỏ đã biết tối hôm qua xảy ra chuyện gì, nói như vậy đơn giản chỉ là trêu chọc tôi, chỉ là cười giỡn có thiện ý mà thôi.

Nhưng vào lúc này, cái người đáng đánh đòn đó lại nói: "Cháu đã xé rách áo khoác ngoài của cô ấy."

Không sai, những câu hắn nói là thật, nhưng lọt vào tai người khác cũng rất mờ ám, rất bạo lực.

Bà nội Âm cười khúc khích, Thiên Vũ và Thiên Hoa đang cố hết sức mím chặt môi.

Tôi rũ vai xuống ra vẻ cam chịu: "Muốn cười thì cứ việc cười đi."

Hai người phá ra cười ầm lên, bà nội Âm thì vỗ vỗ vào người họ Âm nào đó nói hắn là đứa cháu xấu xa.

Tôi trừ thở dài, thì vẫn là thở dài. . . . . .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Admin10:07 18/07/2016
truyện có chương mới rồi nhé mn. xin lỗi vì đã để các bạn chờ lâu
Avatar
hân hân13:01 17/01/2015
chài ai các bác dịch lâu thế em hóng dài cổ r
Avatar
Thùy Trang 12:10 20/10/2014
Hay,nhưng lại gián đoạn giữa chừng z?
Avatar
Tiểu Bối16:10 01/10/2014
Truyện hay, không biết bao giờ có chương kế tiếp
Avatar
thanhtung14:09 04/09/2014
dai dong qua chang con hay nua
BÌNH LUẬN FACEBOOK